Bức thư đẫm lệ của mẹ trẻ Kiên Giang gửi con gái 2 tuổi chiến đấu với ung thư máu

GauGirl3162

New member
451409e52fede2329d89.jpg


Xúc động với câu chuyện một người mẹ 27 tuổi viết tâm thư cho con gái đang phải chiến đấu với ung thư máu quái ác. Dù đau đớn đến thế nào, chị vẫn cố gắng không khóc trước mặt con, để con luôn vững tin vào sức mạnh của gia đình

Hành trình đau thương bắt đầu từ ngày con mới 1 tuổi

Chị Nguyễn Thị Ánh Ngọc (27 tuổi) và anh Nguyễn Trọng Việt (28 tuổi) ở Rạch Giá, Kiên Giang đã phải trải qua hơn 1 năm đầy nước mắt khi con gái bé bỏng của mình chiến đấu với căn bệnh ung thư máu.

Bé Nguyễn Ngọc An Nhiên sinh ngày 20/3/2017, được bố mẹ đặt tên với hy vọng con sẽ luôn bình an, hạnh phúc. Nhưng thật không ngờ, khi mới 1 tuổi, số phận đã quá khắc nghiệt với bé

81bd7131582288c72924.jpg


Ngày 16/3/2018, An Nhiên bị ngã và được bố mẹ đưa vào bệnh viện đa khoa tỉnh Kiên Giang cấp cứu. Các bác sĩ chẩn đoán bé bị xuất huyết nhỏ dưới màng cứng, giảm tiểu cầu. Sau đó, bé được chuyển lên Bệnh viện Nhi đồng 2 (TP.HCM) điều trị.

Kết quả xét nghiệm máu như một cú sốc kinh hoàng: con gái nhỏ của vợ chồng chị Ngọc mắc bệnh bạch cầu dòng tủy cấp.

6 lần hóa trị và hy vọng mong manh

Nhìn con vật lộn giành giật sự sống từng ngày, vợ chồng chị Ngọc dốc hết sức lực níu giữ con lại. Sau 6 lần hóa trị suốt 8 tháng ròng, các tế bào ung thư tạm thời bị đẩy lùi. Nhưng niềm vui chưa kịp đầy đủ thì tiểu cầu của con lại bắt đầu giảm, các tế bào ung thư bùng phát trở lại, tấn công cơ thể con mạnh mẽ hơn.

Ở tuổi lên 2, thay vì được ra ngoài chơi đùa, học hát, học múa như các bạn cùng trang lứa, An Nhiên phải làm bạn với những mũi kim tiêm, dây truyền và mùi thuốc trong bệnh viện. Chưa kể những lần chọc tủy đau đến khóc thét

2 tuổi, con chập chững những bước đi đầu tiên trên giường bệnh. Mỗi lần tỉnh táo, con đòi ra thế giới bao la ngoài kia chơi, muốn được cảm nhận ánh nắng ban mai.

80b5fa7ce2d1ae69db56.jpg


Quyết định sang nước ngoài tìm hi vọng

Các bác sĩ khuyên vợ chồng chị Ngọc thử đưa con sang nước ngoài điều trị, biết đâu có cơ hội cứu chữa.

"Sau khi bệnh tái phát, bác sĩ cho con nhập viện, chọc tủy. Lúc này, bác sĩ nói phương pháp tốt nhất cho con là ghép tủy. Tuy nhiên, ở Việt Nam hiện nay chỉ ghép cho các bé từ 3 tuổi trở lên. Vì vậy, bác sĩ khuyên vợ chồng tôi đưa con sang nước ngoài điều trị", chị Ngọc chia sẻ.

Từ ngày An Nhiên phát bệnh, hai vợ chồng chị Ngọc xin nghỉ không lương, dành trọn thời gian chăm sóc con. Nhìn con thiêm thiếp giữa những cơn đau, những trận sốt triền miên, trái tim chị Ngọc tưởng chừng vỡ vụn. Nhưng con vẫn kiên cường lắm, sao bố mẹ lại có thể đầu hàng số phận được?

Theo lời khuyên của bác sĩ, vợ chồng chị đã bán tất cả những thứ có giá trị, lặn lội ôm con sang bệnh viện Yanda (Bắc Kinh, Trung Quốc) quyết tâm tìm hi vọng cho An Nhiên.

Bác sĩ ở đây cho biết con vẫn còn cơ hội sống, chỉ có điều chi phí quá lớn - khoảng 6 tỷ đồng Nếu không can thiệp kịp thời, tính mạng con cùng lắm chỉ duy trì được 1 tháng.

Gạt mọi tự trọng, chị Ngọc lên tiếng nhờ các mạnh thường quân, các nhóm thiện nguyện giúp đỡ. Với sức lan tỏa mạnh mẽ, mọi người biết đến trường hợp của An Nhiên và đã chung tay giúp con vượt qua tháng ngày bạo bệnh.

ec192e887148b5248a69.jpg


Chị Nguyễn Thùy Dương - dì ruột bé An Nhiên cho biết thêm: "Ban đầu bác sĩ viện Nhi đồng 2 liên hệ với 3 bệnh viện ở Thái Lan, Trung Quốc và Singapore. Bác sĩ cũng muốn đưa bé qua Singapore chạy chữa nhưng chi phí bên đó quá cao nên gia đình lựa chọn bệnh viện Yanda. Phía bệnh viện đưa ra chi phí điều trị dự kiến là 6 tỷ nhưng có thể phát sinh cao hơn.

10 ngày nay, bác sĩ cho con truyền hóa chất để đẩy lùi tế bào nên con bị sốt khá cao, có lúc lên tới 40 độ C, ăn uống kém. Ngày 16/7 tới, con được chọc tủy xem có đáp ứng thuốc hay không. Nếu ổn định, con sẽ được ghép tủy sớm nhất có thể."

"Sau khi câu chuyện của con được cộng đồng biết đến, nhiều người đã dốc lòng ủng hộ con chữa bệnh. Ông bà ngoại cũng vừa bán mảnh đất dưới quê gom góp gửi sang cho cháu. Tuy nhiên đến nay toàn bộ số tiền quyên góp và tiền bán đất mới hơn 4 tỷ, chưa đủ để con ghép tủy…", chị Dương nghẹn ngào nói.

Lời tâm sự đẫm nước mắt của người mẹ

Suốt hành trình dìu bước con qua ải tử thần, chị Ngọc thức trắng nhiều đêm. Chị sợ nhắm mắt vào là vuột mất An Nhiên khỏi tầm tay. Những đêm dài nối tiếp nhau, chị gửi gắm tâm tư vào từng dòng chữ, động viên mình và con cùng cố gắng

20e9fcfce67fbe03e4be.jpg


"Thói quen của mẹ mỗi khi mở máy tính lên làm việc, việc đầu tiên là mở tin tức lên đọc. Giật mình khi thấy tin viết về con. Thật sự mẹ không hề nghĩ đến 1 ngày nào đó gia đình mình lại trên mặt báo như thế này.

Đọc tới đâu mẹ nghẹn đi tới đó. Cả một quê hương đang hướng về gia đình nhỏ của con đấy bé con!

Sau này lớn lên con phải trở thành một người có ích cho xã hội con nhé. Mẹ luôn tin sẽ có phép màu con à. Vì bé con của mẹ là một thiên thần mạnh mẽ, con sẽ không khuất phục trước số phận một cách dễ dàng như vậy đâu đúng không nào? Gia đình mình sẽ vượt qua tất cả. Mẹ luôn tin là vậy.

Hôm nay con bắt đầu sốt, sốt cả ngày 38,7 - 39 độ, nôn ói mà con cực kì ngoan. Ngay cả người lớn mình mà sốt đã thấy buồn bực, khó chịu trong người rồi huống chi con chỉ là đứa bé 2 tuổi.

Mẹ cảm nhận như con biết được mọi việc, con rất giỏi và kiên cường. Chăm con bệnh nhưng không cực tí nào vì con thấu hiểu được tất cả, con ít khóc.

Chỉ những cơn đau nhức về đêm khiến con không thể chịu được thì con mới ôm chân và thốt lên tiếng 'Mẹ ơi! con đau...'

Từ nhỏ con đã rất ngoan, chỉ cần mẹ pha thuốc thì con đưa tay ra 'Mẹ để Mũm cầm cho' và ngoan ngoãn uống hết chỗ thuốc ấy. Bây giờ cũng vậy, con tự cầm máy xông thuốc, không cần mẹ cầm. An Nhiên ơi! Sao con bản lĩnh thế.

Trước khi đi ngủ mẹ hay dặn 'Con ngủ ngoan đi, gắng mau hết bệnh mẹ dẫn con đi chơi nhé!'. Con hồn nhiên trả lời 'Về nhà nha mẹ'. Con chỉ mới 2 tuổi nhưng khác với mọi em bé khác. Tuổi thơ con 'khóa trái' nơi giường bệnh nên con thèm khát chỉ là về nhà. Chứ không phải như bao bạn cùng lứa tuổi chỉ thích đi chơi. Thương con!

3bf24a3e257a22efbc1a.jpg


Những đớn đau dày vò thân xác bé bỏng rồi ngày mai sẽ tốt hơn thôi con phải cố gắng hết mình. Hạnh phúc là ở phía trước, chúng ta cùng nhau đi con nhé! Sắp tới rồi! Con gái à. Cố lên!

Mẹ không rơi giọt nước mắt nào trước mặt con. Mẹ không dám khóc. Nếu con gái mẹ nhìn thấy nước mắt của mẹ thì liệu An Nhiên của mẹ có vui không? Mẹ muốn khóc, muốn khóc rất nhiều nhưng mẹ không thể...

Mọi sự nỗ lực của gia đình mình cũng đã được đền đáp xứng đáng, mọi người đang chung tay giúp con. Mẹ thấy cuộc đời con như được sinh ra lần thứ 2. Con không phải chỉ là con của ba mẹ nữa mà là của cả xã hội, của cả cộng đồng."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top