ChangMan2k6
New member
Bức thư này giống như kim chỉ nam trong suốt cuộc đời cô con gái, giúp cô có thêm động lực để đạt được nhiều thành công và có thêm tình yêu thương để chia sẻ với những mảnh đời kém may mắn hơn mình
Đây là bức thư của ông Ngô Huy (Trung Quốc), Phó giáo sư Khoa Báo chí và Truyền thông, Trường Nhân văn, Đại học Kinh tế Tài chính Giang Tây, gửi con gái là Ngô Dương khi cô bé mới đỗ vào Đại học Lâm nghiệp Tây Nam. Bức thư được hàng triệu phụ huynh share rần rần, thậm chí còn được đưa lên hẳn trang web của Bộ Giáo dục nước này luôn đó!
Bản thân ông Ngô Huy từng là thầy giáo cấp 1 và cấp 2 suốt 10 năm. Gần 30 tuổi, ông mới bắt đầu học cao học, sau đó lần lượt lấy được bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ và trở thành giảng viên đại học (đúng là không bao giờ là quá muộn để học nhỉ).
Bức thư này đã thay đổi cả cuộc đời con gái ông. Tại trường đại học, cô chủ động tham gia câu lạc bộ tình nguyện và câu lạc bộ phóng viên, cô cũng đi phục vụ ở khu vực bị động đất ở Ludian và trở thành một nhân vật siêu nổi tiếng của trường luôn.
Sau khi được đăng lên mạng xã hội, bức thư viral với tốc độ chóng mặt. Ai đọc cũng cảm thấy xúc động và thấu hiểu cách dạy con gái của ông bố trong bức thư. Nhiều phụ huynh sau khi đọc xong còn thốt lên rằng người cha này đã thay họ nói hết những điều muốn nói, cả những gì giấu kín nhất trong lòng mình...
**Nội dung bức thư nổi tiếng**
"Con yêu, thời gian trôi như nước, mặt trời và mặt trăng cứ thế lặn đi lên lại. Từ một đứa trẻ còn bập bẹ và chập chững biết đi trong sân nhà, giờ con đã lớn, chớp mắt một cái là con vào đại học rồi. 18 tuổi, con là người lớn rồi đấy, lẽ ra bố không nên lo lắng gì nữa. Nhưng từ nhỏ đến giờ con chưa từng đi xa nhà, bố không thể không lo con ở bên ngoài sẽ không tự chăm sóc được bản thân.
Con nói không muốn học đại học tại chỗ, bố hiểu và ủng hộ con. Bầu trời rộng lớn bên ngoài kia, con cứ thoải mái bay đi. Biết con không thích nghe bố nói nhiều nhưng lần này con đi xa, bố buộc phải dặn vài lời. Có thể nó chẳng có ý nghĩa gì với con, nhưng ít nhất bố cũng yên tâm hơn.
**Đạo đức phải thể hiện qua hành động, lòng tốt không thể chỉ nằm trong tim**
Trở thành người có đức là lời khuyên cũ rích rồi, điều bố muốn nói với con là làm thế nào để trở thành người có đức. Đạo đức trước hết phải được thể hiện qua hành động, lòng tốt không thể chỉ giữ trong lòng.
Bố nhớ có lần trên xe bus, bố nhường ghế cho một cụ già. Lúc đó cả con và chị gái con đều nói thấy hơi ngại khi làm thế. Bố hiểu tâm lý giới trẻ bây giờ, lần đầu bố giúp người khác, bố cũng rất ý thức ánh mắt người xung quanh. Giờ nghĩ lại bố mới thấy không cần thiết chút nào. Làm việc tốt, không tư lợi, sao phải lo sợ?
Trong cuộc sống có rất nhiều việc nhỏ, chỉ cần con giơ tay ra cũng có thể làm được, đó cũng là một việc thiện đấy. Đừng keo kiệt khi con có thể giúp đỡ người khác. Thế giới sẽ tốt đẹp hơn nhờ sự tử tế của con đó
**Chọn ngành theo sở thích, đừng theo lợi ích**
Chọn ngành chính là chọn sở thích. Dù ngành đó hot hay không, lương cao hay thấp, nếu con không thích nó thì cũng vô nghĩa thôi. Coi đam mê làm tiêu chuẩn chắc chắn sẽ ổn định hơn dùng lợi ích làm tiêu chuẩn.
Nói chung, cứ chọn thứ con thích, học thứ con thích, con sẽ cảm thấy vui khi làm việc và chất lượng cuộc sống cũng theo đó mà tăng lên.
Ở bất kỳ chuyên ngành nào, chỉ cần con học đủ giỏi, con sẽ không bao giờ phải lo lắng về việc liệu mình có đạt được thành tựu như người khác hay không.
**Kiến thức giúp cuộc sống có nhiều lựa chọn hơn**
Có người nói học là vô ích, nhưng ít ai không học mà thành công. Có kiến thức sẽ cho cuộc sống nhiều lựa chọn hơn.
Kiến thức quyết định tính khí, sở thích, tầm nhìn, giá trị của một người... và còn là yếu tố chính ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Tất cả những điều này là kết quả của kiến thức, không phải mua bằng tiền được đâu.
**Đọc sách cũng giống như kết bạn, phải cẩn thận lựa chọn**
Bố từng viết gửi học sinh của mình: "Khi còn trẻ, hãy yêu tha thiết một cuốn sách hay". Bố nhấn mạnh "khi còn trẻ", vì khi con bước chân vào xã hội, con sẽ biết việc dành thời gian để học khó thế nào.
Đọc sách cũng giống như kết bạn, phải cẩn thận lựa chọn cái hay và tránh cái dở. Một cách dễ là đọc các tác phẩm kinh điển - là sản phẩm của thời gian, kết quả của những độc giả tinh tường. Có lý do mà một cuốn sách trở thành kinh điển. Miễn là kinh điển, con cứ đọc thoải mái.
**Đừng dựa vào quan hệ, hãy dựa vào năng lực**
Ai cũng biết, giờ là thời đại dùng năng lực để nói chuyện. Các quy tắc dù ở đâu cũng càng ngày càng công bằng hơn và sự cạnh tranh chắc sẽ càng tàn khốc hơn.
Bố nghĩ, thay vì cậy nhờ mối quan hệ, hãy dựa vào năng lực của bản thân để cạnh tranh. Tuy việc này khó hơn nhưng bù lại, con có thể nhận được sự tôn trọng của người khác, trong lòng cũng an tâm hơn.
Con phải biết, nếu một người không muốn sống cuộc đời luôn phải cúi đầu thì người đó buộc phải có bản lĩnh để ngẩng cao đầu Con phải không ngừng nắm bắt cơ hội để hoàn thiện bản thân, dũng cảm đối mặt với giông bão của cuộc đời và sẵn sàng vượt qua thử thách.
**Vẻ đẹp nội tâm lúc nào cũng quan trọng hơn vẻ đẹp bên ngoài**
Là con người, ai cũng thích cái đẹp, đặc biệt là với con gái. Và phải biết cách trau chuốt bản thân, tiếc là bố lại không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này để truyền đạt cho con.
Đương nhiên, xinh đẹp, hấp dẫn ở đây không chỉ nói riêng chuyện ngoại hình. Việc trau dồi cả vẻ đẹp nội tâm và ngoại hình đều quan trọng, bố không muốn con chỉ theo đuổi vẻ đẹp hời hợt bên ngoài. Kiến thức là mỹ phẩm chất lượng nhất và sự tốt bụng, lương thiện sẽ giúp con trở nên cuốn hút hơn. Đây mới là nét quyến rũ mà thời gian cũng không thể làm phai nhạt
**Tình yêu đích thực là sâu sắc, chân thành, vị tha và không tham lam**
Con à, chỉ cần con hạnh phúc, cuộc đời này của bố coi như viên mãn rồi. Yêu đương không phải chuyện đùa, nó đòi hỏi sự nghiêm túc từ cả hai bên. Một khi con quyết định yêu một người, đó nên là quyết định sau khi đã trải qua thời gian cân nhắc, kiểm tra cẩn thận chứ đừng quyết định bốc đồng.
Người yêu của con không phải là tài sản riêng của con. Con có thể nhớ người ấy nhưng đừng làm phiền người ấy vô lý. Con có thể yêu người ấy, nhưng đừng tước mất không gian riêng của người ấy.
Tình yêu có thể khiến con người ta trở nên ngốc nghếch và mù quáng nhưng là con gái, con phải biết giữ mình, biết điều gì có thể làm và điều gì không thể. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ cẩn thận, tránh hối hận về sau.
**Có cho có nhận, hãy giúp đỡ bạn bè nếu có thể**
Đại học là nơi để học và cũng là nơi để kết bạn. Ai cũng nên có một vài người bạn trong đời bởi suy cho cùng một cuộc sống hạnh phúc không phụ thuộc vào sự giàu có tiền bạc mà phụ thuộc vào các mối quan hệ xã hội.
Ký túc xá đại học, 4-8 con người từ mọi miền đất nước tụ lại, bản chất điều này đã là một cuộc gặp gỡ đầy duyên số rồi. Có cho mới có nhận lại, cái gì bỏ qua được hãy bỏ qua, có gì giúp đỡ được hãy giúp đỡ.
Ở đâu cũng có người đáng để con quan tâm, ở đâu cũng có người quan tâm đến con, khi ấy con sẽ cảm thấy thế giới tràn ngập ánh nắng và trái tim thì ấm áp như có làn gió xuân thổi qua
**Đừng nghĩ mình còn trẻ, làm gì cũng là quá sớm**
Thời gian là thứ công bằng nhất trên đời, mỗi người chỉ có đúng 24 tiếng mỗi ngày. Thời gian là thứ dễ có được nhất nhưng cũng là thứ ít được trân trọng nhất.
Bố thường nghe người ta nói phải bù đắp quãng thời gian này, thời gian kia. Nhưng thời gian đâu bù đắp được, lãng phí nghĩa là lãng phí. Đừng lúc nào cũng cảm thấy mình vẫn còn trẻ, còn quá sớm để làm mọi thứ con ạ!
Sinh viên đại học thường tiêu tốn thời gian ở rất nhiều việc khác nhau nhưng phổ biến nhất là tham gia CLB và lướt mạng. Điều này không sai nhưng hãy dùng thời gian thật hợp lý, đừng làm những việc vô nghĩa nhé.
Con gái à, dù bố có dạy con nhiều hơn nữa thì cũng không thể tốt bằng việc con tự mình tìm hiểu và học hỏi. Bố không thể dạy con mọi thứ, và bố cũng không thể đồng hành cùng con suốt cuộc đời.
Dù ở đâu, dù lúc nào, mong rằng con sẽ luôn hạnh phúc nhé
Nguồn: soha.vn