CuaXinh8584
New member
Nếu không nghiêm khắc ngay từ đầu, cha mẹ dễ nuôi ra lũ trẻ ham hố vật chất và vô ơn vô nghĩa lắm đó!
Ngay từ hồi cấp 1, tâm lý "so kè" đã bắt đầu len lỏi và thể hiện rõ mồn một qua những món đồ dùng hằng ngày của học sinh. Nếu team nữ thường flex những món phụ kiện xinh xỉu, váy áo điệu đà hay đồ dùng học tập tông hồng cute xỉu, thì với team nam, cuộc đua này lại xoay quanh đồ chơi và đặc biệt là những đôi giày thể thao xịn sò.
Sang cấp 2, drama càng căng hơn với sự xuất hiện của các dòng giày đắt đỏ. Lúc này, đôi giày không còn đơn thuần để đi lại nữa mà đã trở thành "thước đo đẳng cấp" trong mắt lũ nhóc.
Nhiều em chỉ quan tâm đến việc làm sao cho bạn bè phải lác mắt, từ đó gây áp lực, ép cha mẹ phải mua bằng được những món đồ xa xỉ vượt xa túi tiền gia đình.
Câu chuyện về một người cha ở Trung Quốc bất lực chia sẻ hình ảnh đôi giày chạy bộ mới toanh mua cho con trai bị gọt nát chỉ sau vài ngày là minh chứng rõ mồn một cho thực trạng này. Thay vì trân trọng món quà quý giá và tận hưởng cảm giác thoải mái khi đi, đứa trẻ đã cố tình dùng dao gọt sạch phần đế êm ái để lộ miếng carbon bên trong chỉ nhằm chứng minh với bạn bè rằng mình đang đi "hàng real"
Sự tôn thờ thái quá những chiêu quảng cáo về công nghệ và cơn sốt thổi giá giày đã khiến trẻ quên mất giá trị sử dụng thực tế cũng như công sức làm lụng vất vả của cha mẹ. Trong cái nhìn sai trái của đứa trẻ, việc chứng minh mình là người sành sỏi và sở hữu món đồ "xịn xò" quan trọng hơn nhiều so với việc giữ gìn một món đồ nguyên vẹn.
Việc chiều theo thói quen so bì này không chỉ gây ra gánh nặng tài chính tức thời, khiến cha mẹ phải thắt lưng buộc bụng để trả tiền cho những mong muốn phù phiếm của con cái, mà còn để lại hậu quả xấu về mặt tính cách. Khi tâm trí của một đứa trẻ chỉ tập trung vào việc làm màu và hưởng thụ, chúng sẽ dần lơ là việc học hành, tâm hồn trở nên trống rỗng và coi sự hy sinh của người thân là điều đương nhiên.
Những đứa trẻ lớn lên trong sự bao bọc và được đáp ứng mọi đòi hỏi hào nhoáng thường có xu hướng chỉ biết đến bản thân, khó lòng làm nên việc lớn vì đã quen với việc tiêu xài dựa trên sức lao động của người khác thay vì tự mình cố gắng.
Để ngăn chặn việc tạo ra những đứa trẻ chỉ biết hưởng thụ, cha mẹ cần tỉnh táo để không bị cuốn theo những đòi hỏi vô lý của con. Thay vì tiếp tục mua món đồ mới để thay thế cho thứ mà con tự tay phá hỏng, hãy để trẻ đối mặt với hậu quả bằng cách tiếp tục sử dụng món đồ đó như một bài học về sự trả giá.
Nguồn: soha.vn
Ngay từ hồi cấp 1, tâm lý "so kè" đã bắt đầu len lỏi và thể hiện rõ mồn một qua những món đồ dùng hằng ngày của học sinh. Nếu team nữ thường flex những món phụ kiện xinh xỉu, váy áo điệu đà hay đồ dùng học tập tông hồng cute xỉu, thì với team nam, cuộc đua này lại xoay quanh đồ chơi và đặc biệt là những đôi giày thể thao xịn sò.
Sang cấp 2, drama càng căng hơn với sự xuất hiện của các dòng giày đắt đỏ. Lúc này, đôi giày không còn đơn thuần để đi lại nữa mà đã trở thành "thước đo đẳng cấp" trong mắt lũ nhóc.
Nhiều em chỉ quan tâm đến việc làm sao cho bạn bè phải lác mắt, từ đó gây áp lực, ép cha mẹ phải mua bằng được những món đồ xa xỉ vượt xa túi tiền gia đình.
Câu chuyện về một người cha ở Trung Quốc bất lực chia sẻ hình ảnh đôi giày chạy bộ mới toanh mua cho con trai bị gọt nát chỉ sau vài ngày là minh chứng rõ mồn một cho thực trạng này. Thay vì trân trọng món quà quý giá và tận hưởng cảm giác thoải mái khi đi, đứa trẻ đã cố tình dùng dao gọt sạch phần đế êm ái để lộ miếng carbon bên trong chỉ nhằm chứng minh với bạn bè rằng mình đang đi "hàng real"
Sự tôn thờ thái quá những chiêu quảng cáo về công nghệ và cơn sốt thổi giá giày đã khiến trẻ quên mất giá trị sử dụng thực tế cũng như công sức làm lụng vất vả của cha mẹ. Trong cái nhìn sai trái của đứa trẻ, việc chứng minh mình là người sành sỏi và sở hữu món đồ "xịn xò" quan trọng hơn nhiều so với việc giữ gìn một món đồ nguyên vẹn.
Việc chiều theo thói quen so bì này không chỉ gây ra gánh nặng tài chính tức thời, khiến cha mẹ phải thắt lưng buộc bụng để trả tiền cho những mong muốn phù phiếm của con cái, mà còn để lại hậu quả xấu về mặt tính cách. Khi tâm trí của một đứa trẻ chỉ tập trung vào việc làm màu và hưởng thụ, chúng sẽ dần lơ là việc học hành, tâm hồn trở nên trống rỗng và coi sự hy sinh của người thân là điều đương nhiên.
Những đứa trẻ lớn lên trong sự bao bọc và được đáp ứng mọi đòi hỏi hào nhoáng thường có xu hướng chỉ biết đến bản thân, khó lòng làm nên việc lớn vì đã quen với việc tiêu xài dựa trên sức lao động của người khác thay vì tự mình cố gắng.
Để ngăn chặn việc tạo ra những đứa trẻ chỉ biết hưởng thụ, cha mẹ cần tỉnh táo để không bị cuốn theo những đòi hỏi vô lý của con. Thay vì tiếp tục mua món đồ mới để thay thế cho thứ mà con tự tay phá hỏng, hãy để trẻ đối mặt với hậu quả bằng cách tiếp tục sử dụng món đồ đó như một bài học về sự trả giá.
Nguồn: soha.vn