CuaStar9951
New member
"Miệng lưỡi của người Việt Nam thật đáng sợ. Người hâm mộ thích nói những điều to tát và sẵn sàng công kích bất cứ ai, cộng thêm vị HLV sẵn sàng gây war, tất cả cứ như thể đội tuyển của họ đang thống trị thế giới.
Nhưng đó chưa phải điều tệ nhất. Thật không may, họ không chỉ giỏi chém gió. Họ nói được và làm được. Sau một thời gian dài kiên trì, Việt Nam thực sự lớn mạnh. Chúng ta rơi vào nỗi thống khổ và tiếp tục phải chịu đựng sự chế giễu".
Đấy là những gì được viết ra bởi một người Thái Lan trên blog về bóng đá đấy các bạn ơi. Một sự thừa nhận đầy cay đắng mà trước kia họ không bao giờ dám nghĩ tới luôn
Hãy quay ngược thời gian về những ngày cuối năm 2009 nha.
Thường thì năm mới ai cũng lạc quan phết, nhưng thời điểm đó thì... ít ai còn tin vào tương lai tươi sáng của bóng đá Việt Nam lắm
Thật ra mood sẽ khác nếu U23 Việt Nam đoạt HCV Sea Games 25. Nhưng vì cuộc đời không bao giờ diễn ra theo kịch bản, nên sau khi kỳ vọng được đẩy lên cao ngất, cái kết lại khiến mọi người thất vọng tràn trề.
Không ai giải thích được tại sao U23 Việt Nam lại thua, dù đối thủ chỉ là Malaysia từng bị đánh bại ở vòng bảng. Có thể vì pha phản lưới nhà của Mai Xuân Hợp, sự bướng bỉnh của thủ môn Tấn Trường khi vẫn nhất quyết ở lại sân hay phản ứng thiếu quyết đoán của HLV Henrique Calisto.
Nhưng cũng có thể là vì... định mệnh luôn. Định mệnh nào đó cứ khiến mình nhận trái đắng hoài Và khi các thất bại đến liên tục, có cảm giác Việt Nam không được sinh ra để giành chiến thắng ở SEA Games. Sau lần thứ 5 gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường, mình bị gọi là "Vua về nhì".
Biệt danh này cũng sớm lỗi thời vì 4 kỳ SEA Games sau đó, Việt Nam thậm chí còn không vào được chung kết nữa. Những sai lầm, từ bổ nhiệm HLV đến chọn người, lối chơi khiến mình yếu đuối đến thảm hại. Đừng nói Thái Lan, ngay cả Indonesia, Singapore, thậm chí Myanmar cũng thành đối thủ khó chơi luôn
Thất vọng và đau đớn, ít người để ý rằng chính những năm đen tối ấy, những hạt giống bắt đầu được gieo xuống mảnh đất khô cằn.
Đó là khi những cậu bé chỉ quen chơi bóng chân đất trên ruộng, bờ sông được đưa vào Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ PVF. "Vào đây đi giày xịn quá khiến em... khó chịu. Trước đây em toàn đá chân không thôi hà. Nhưng không sao, rồi em sẽ quen thôi vì muốn trở thành cầu thủ phải thế", một cậu nhóc khóa đầu hồn nhiên chia sẻ
Trung tâm PVF được thành lập năm 2009, chỉ muộn 2 năm so với Học viện HAGL Arsenal JMG - nơi đào tạo nên lứa Công Phượng, Tuấn Anh. Cũng trong năm 2009, Thể Công biến mất trên bản đồ bóng đá Việt Nam, để lại cái tên Trung tâm thể thao Viettel - sau này được đánh giá là một trong những lò đào tạo bóng đá xịn nhất cả nước.
Cùng với đó, các CLB ở V League cũng quan tâm đặc biệt đến đào tạo trẻ. Từ Hà Nội, Sông Lam Nghệ An, Đà Nẵng đến Đồng Tháp đều đầu tư vào cơ sở vật chất và mở rộng mạng lưới tìm kiếm tài năng, cố gắng tạo ra những ngôi sao tương lai
Nguồn: kenh14.vn