Bố xem Sex Education rồi giúp con trai vượt qua nỗi đau quá khứ: Đã qua thì không đổi được, nhưng tương lai vẫn còn đó mà! ✨

MochiHN3624

New member
Ai ngờ một bộ phim lại thay đổi cách mình nuôi con đến vậy

Mình có đứa con trai đang lớp 12, sắp thi tốt nghiệp rồi. Từ nhỏ nó đã thuộc típ introverted, ít nói, sống nội tâm nhiều hơn mấy bạn cùng lứa.

Hồi cấp 2, đứa nhỏ đã trải qua khoảng thời gian khó khăn lắm. Năm lớp 7, nó bị cả lớp tẩy chay chỉ vì tính nhút nhát, không hoạt bát như mấy đứa khác. Bạn bè cứ đùa ác, khi thì lôi nó ra làm trò cười, khi thì xì xào nói chuyện sau lưng. Dù vợ chồng mình động viên thế nào thì nó vẫn thu mình lại. Tự ti, nhút nhát, sợ giao tiếp. Rồi chính nó cũng tự nhận mình là "đứa lập dị"

Đến bây giờ, dù mọi thứ đã qua rồi, nhưng con vẫn sợ kết bạn, vẫn rụt rè khi có sự kiện gì đông người. Nó hay nói: "Con không thích mấy chỗ đông người đâu bố".

Nghe mà xót xa lắm. Dù con đã cố gắng nhiều rồi, nhưng quá khứ vẫn như cái bóng đè nặng lên vai nó. Sắp tới nó sẽ đi học đại học, rồi đi làm. Thực lòng mình rất lo, nếu cứ như vậy thì làm sao thích ứng được với xã hội bên ngoài đây

Có những đêm mình nằm suy nghĩ, thương con mà mất ngủ luôn. Rồi một hôm tình cờ lướt mạng xã hội, đọc được mấy bài review về Sex Education và tò mò xem thử. Nhiều tình huống trong phim khiến mình shocked vì quá đời, phản ánh đúng cuộc sống thực luôn!

45ec43e9c8c22e034dcf.png


Nhân vật Otis nói một câu hit quá hit

Có nhiều câu nói khiến mình phải stop lại suy nghĩ. Rồi mình xem đến đoạn nhân vật Otis nói 1 câu mà mình thấy quá hay:

"You need to own your narrative, not let it control you". (Tạm dịch: Bạn cần làm chủ câu chuyện của mình, chứ đừng để nó kiểm soát bạn).

Mình ngồi im lặng một lúc lâu.

Chính xác là vậy! Con trai mình đã để những câu chuyện cũ – những tổn thương, những lời chê bai ngày trước – kiểm soát cách nó nhìn nhận bản thân. Nếu không giúp nó thay đổi, nó sẽ mãi là tù nhân của chính những vết thương đó

Khi ngồi ở băng ghế đá công viên, mình bắt đầu bằng một câu chuyện của chính mình – về những ngày hồi nhỏ mình từng bị điểm kém trong kỳ thi chuyển cấp, từng bị bạn bè coi thường, từng nghĩ mình "không bao giờ khá lên được", "mình học xong sẽ xin vào xưởng may, xưởng mộc nào đó làm"...

Mình kể cho con nghe rằng: "Cái sai lớn nhất của bố ngày đó không phải là điểm kém, mà là bố tin rằng mình kém thật. Suốt một thời gian dài, bố sống trong cái nhãn mác đó, không dám thử sức, không dám tin mình có thể khác".

Rồi mình nói với con: "Những gì đã xảy ra trong quá khứ, con không thay đổi được. Nhưng con có quyền quyết định cách con nhìn về nó. Con có thể coi nó như vết thương, để nó kéo con xuống. Hoặc con có thể coi nó như bài học, như động lực để mình đi tiếp."

Mình nhấn mạnh: "Con không phải là cậu bé bị bạn bè tẩy chay năm lớp 7. Con là người đang nỗ lực từng ngày, đang dám đứng dậy, đang đi thi, đang cố gắng sống tốt hơn. Con mới là người viết tiếp câu chuyện đời mình" ✍️

Buổi tối hôm đó, mình thấy con im lặng rất lâu. Nhưng khác với những lần cúi gằm mặt trước đây, lần này ánh mắt con bình thản hơn, vững vàng hơn. Mình biết, con đã bắt đầu hiểu: Mình có quyền làm chủ câu chuyện của chính mình.

Làm bố, mình hiểu rằng: Mình không thể nào xoá sạch những gì từng làm con tổn thương. Nhưng mình có thể đồng hành, nhắc cho con nhớ rằng: Quá khứ chỉ là một phần của hành trình, không phải là tất cả. Chúng ta không thể thay đổi nơi mình bắt đầu, nhưng chúng ta luôn có thể chọn cách mình tiếp tục bước đi

Nếu một câu nói từ Otis trong phim Sex Education cũng có thể khiến mình nghĩ khác đi về cách nuôi dạy con, thì mình tin rằng: Đôi khi, trưởng thành không chỉ là những thành tích, mà là biết đối diện với những vết thương cũ bằng lòng can đảm và sự bao dung với chính mình

63cc078926f4793c6123.jpg


5ed18e45f2472cad7831.jpg


4438887f087c85fee262.jpg


a05d68d659ebc7397d4c.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top