Người mà bố tôi muốn gắn bó chính là cô Vân - bạn chung hội cầu lông của ông. Hai người quen nhau lâu năm rồi, toàn đi đánh cầu cùng nhau cực vibes
Xin tự giới thiệu, mình là Trâm, 32 tuổi, làm dâu nhà chồng được gần 8 năm rồi nha. Mẹ chồng mất từ 7 năm trước. Sau đó bố ở chung với anh cả và vợ chồng mình luôn. Còn chị chồng thì đã về nhà chồng rồi. Khoảng 2 năm trở lại đây, vợ chồng anh cả cũng dọn ra riêng, giờ chỉ còn vợ chồng mình sống cùng bố thôi.
Bố chồng mình hiền khô, ít nói, ngày nào cũng đi bộ, thỉnh thoảng đánh cầu với mấy ông bạn trong khu. Mọi thứ cứ lặng lẽ trôi cho đến một buổi tối cách đây hơn một tuần.
Hôm đó, bố chồng gọi tất tần tật con trai, con gái, con dâu, con rể về nhà họp khẩn. Mình cứ nghĩ chắc ông có vấn đề về sức khỏe gì đó cần bàn bạc. Nhưng sau một hồi im lặng như tờ, bố chồng từ từ lên tiếng: "Bố muốn nói với các con một chuyện… Bố đang nghĩ đến việc tái hôn."
Cả phòng khách tự dưng câm nín như tờ
Ông nói người ông muốn cưới là cô Vân – bạn trong câu lạc bộ cầu lông. Hai người quen nhau mấy năm nay, toàn đi đánh cầu cùng nhau. Anh chồng mình nghe vậy lên tiếng liền: "Bố gần 70 tuổi rồi, còn nghĩ đến chuyện lấy vợ làm gì nữa?". Giọng anh hơi căng đó các bạn.
Anh nói tiếp: "Mẹ mất đã 7 năm, bố sống cùng con cháu vẫn ổn mà. Bây giờ tự nhiên lại nghĩ đến chuyện tái hôn, con thấy không hợp." Chị chồng mình cũng phụ họa ngay. Chị nói thẳng là cảm thấy "ái ngại và xấu hổ" khi bố tuổi này mà còn cưới vợ: "Người ngoài họ nhìn vào rồi lại bàn tán." Còn chồng mình thì ngồi im, cúi mặt xuống.
Mình liếc sang bố chồng. Ông không nói lại câu nào, hai tay đan vào nhau, nét buồn bã không thể che giấu. Khoảnh khắc đó, mình thấy thương ông vô cùng
Không biết sao, mình bỗng lên tiếng. Mình hỏi anh chị chồng một câu: "Các anh chị đã bao giờ hỏi bố thực sự muốn gì chưa?". Cả phòng lại im bặt.
Mình nói tiếp, chậm rãi nhưng rất thẳng: "Các anh chị thử nghĩ xem, mỗi ngày mình nói chuyện với bố được bao lâu? Một tuần ăn cùng bố được mấy bữa cơm? Có khi nào mình đưa bố đi đâu chơi không? Lúc bố ốm đau, chúng ta đã chăm sóc bố được bao nhiêu?".
Không ai trả lời được câu nào cả...
Mình biết thực ra ai cũng thương bố, nhưng cuộc sống của mỗi người đều quá bận rộn. Có khi bố mong một bữa cơm đông đủ cũng khó, không vắng người này thì lại thiếu người kia.
Anh chồng mình công việc bận rộn, có khi vài tuần mới sang thăm bố được một lần, ngồi một lát lại phải về. Chị chồng thì có gia đình riêng rồi. Còn vợ chồng mình dù sống chung nhà nhưng cả hai đều đi làm cả ngày, lại bận con nhỏ nữa chứ. Có khi tối về, ăn xong bữa cơm là ai về phòng người nấy. Nhiều lúc mình cũng thương bố, nhưng hai bố con có nói chuyện thì cũng chỉ vài câu xã giao, chẳng biết nói gì thêm cả.
Mình nói thêm: "Thực ra, bố cô đơn lắm."
Rồi mình kể một chuyện mà mình từng vô tình thấy. Một buổi chiều cách đây cũng chưa lâu, mình đi ngang qua sân cầu lông gần nhà. Mình nhìn thấy bố đang chơi cầu cùng cô Vân. Hai người vừa đánh vừa cười nói rất vui vẻ.
Nụ cười của bố hôm đó… mình rất ít khi thấy trong nhà. "Lúc đó em mới nhận ra, có lẽ ở cạnh cô Vân, bố thực sự vui", mình nói.
Nói đến đây, mình quay sang bố chồng. Ông vẫn im lặng, mắt hơi đỏ hoe. Cả phòng khách bỗng trở nên nặng nề đến nghẹt thở
Anh chồng mình thở dài. Chị chồng cũng không nói thêm câu nào nữa. Có lẽ lần đầu tiên mọi người thật sự nghĩ đến cảm xúc của bố. Cuộc họp hôm đó kết thúc trong sự im lặng.
Nhưng một tuần sau, anh chồng mình lại là người chủ động gọi mọi người về nhà. Vẫn trong căn phòng đó, anh chủ động lên tiếng: "Nếu bố thấy hạnh phúc, chúng con ủng hộ." Chị chồng mình cũng gật đầu, giọng dịu hơn hẳn: "Chúng con chỉ mong bố vui vẻ và khỏe mạnh."
Lúc đó, mình thấy ánh mắt bố chồng sáng lên rõ rệt
Nguồn: soha.vn