Giờ đây, ông phải trả giá bằng cả quãng đời còn lại trong cô đơn và nỗi đau khổ khi người mình yêu thương nhẫn tâm ruồng bỏ mình luôn
Mình vẫn nhớ như in cái ngày mùa đông năm ấy, bố dắt theo một chị lạ về nhà. Chị ấy trẻ và xinh, mặc váy xanh nhạt, son đỏ thắm và cười tươi rói. "Đây là mẹ Hường, từ nay sẽ sống cùng gia đình mình", bố nói bằng giọng tràn đầy hạnh phúc - thứ âm sắc mình chưa bao giờ nghe khi bố sống cùng mẹ
Nhìn bố âu yếm nắm tay chị ấy, mình chợt hiểu rằng đã mất mẹ từ lúc nào không hay. Không phải mất theo nghĩa đen, mà là mất đi người mẹ trong trái tim người cha. Bố đã dành tất cả tình yêu thương đáng lẽ thuộc về mẹ cho một người đàn bà khác rồi.
Bố mình có lẽ chưa từng yêu thương người vợ đầu tiên của đời mình - người đã sinh cho ông đứa con duy nhất. Ngày mẹ và bố kết hôn, bố chẳng hề cười. Ngày hai người ly hôn, bố cũng chẳng hề buồn. Đúng là "không yêu thì đừng yêu" nhỉ
Những ngày sau đó, mình chứng kiến sự thay đổi kỳ lạ của bố. Ông - người đàn ông khô khan ngày nào - giờ biết tặng hoa mỗi dịp đặc biệt. Ông - người chồng vô tâm với mẹ - giờ nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của mẹ kế. Căn nhà cũ kỹ ngày nào được thay bằng biệt thự sang xịn, nơi bố chiều chuộng người vợ mới từng li từng tí.
Chỉ vì mẹ kế không muốn sinh con, sợ hỏng dáng nên bố mình chấp nhận không sinh thêm dù nhà nội liên tục giục giã. Sống với nhau hơn 4 năm, gần 5 năm trời, mẹ kế không phải động tay vào một cái bát, quần áo chỉ việc cởi ra là có người mang đi giặt giũ thơm tho cả. Nuôi như "công chúa" luôn á
Nhưng số phận trớ trêu lắm, sau bốn năm hạnh phúc, mẹ kế bỏ đi theo một đại gia giàu hơn. Mình sẽ không bao giờ quên hình ảnh bố đứng lặng người trước tờ giấy ly hôn, đôi mắt đỏ hoe nhưng không dám khóc. Ông gục đầu vào đôi bàn tay của mình, giọng nghẹn ngào: "Bố không hiểu tại sao..." Đau thật đấy
Mười năm đã trôi qua, bố mình vẫn sống trong căn nhà ấy, giữ nguyên từng kỷ vật của người phụ nữ phản bội ông. Trong khi đó, mẹ mình - người từng khóc cả đêm vì bị bỏ rơi - giờ đã tìm được hạnh phúc mới. Mẹ cười nhiều hơn, trẻ trung hơn, như thể quá khứ đau thương chưa từng tồn tại. Đúng là "move on" đẹp nhất là thế này đây
Có lần mình hỏi bố: "Sao bố không bắt đầu lại?". Ông chỉ lắc đầu thay cho câu trả lời. Câu trả lời ấy khiến mình nhói lòng. Bố dễ dàng từ bỏ người yêu ông thật lòng, nhưng lại ôm khư khư mối tình một phía với kẻ phản bội. Nghịch lý không?
Giờ đây, mỗi khi nhìn bố ngồi một mình trong phòng tối, tay lần giở cuốn album cũ, mình lại thầm hỏi: Liệu ông có bao giờ hối hận vì đã đánh mất người phụ nữ thực sự yêu thương mình? Có khi nào ông nhận ra rằng, hạnh phúc thực sự đã từng ở ngay bên cạnh, nhưng ông lại dành cả đời để chạy theo cái bóng của tình yêu?
Vẫn biết chuyện tình cảm khó mà nói rõ được, thế nhưng vì sao một người đàn ông cứng cỏi, từng trải và nhiều kinh nghiệm sống như bố lại đắm chìm mãi trong cái quá khứ với một con người không xứng đáng? Real question đó!
Giờ mình không còn trách bố vì đã nhẫn tâm với mẹ, chỉ mong ông thoát ra khỏi vũng lầy của chính mình. Người đàn bà kia đâu còn nhớ nổi ông là ai, bà ấy trải qua không biết bao người đàn ông bao nuôi, giờ này vẫn chỉ nghĩ đến vật chất và tiền bạc. Hà cớ gì mà bố mình mãi không thoát ra nổi?
Nguồn: soha.vn
Mình vẫn nhớ như in cái ngày mùa đông năm ấy, bố dắt theo một chị lạ về nhà. Chị ấy trẻ và xinh, mặc váy xanh nhạt, son đỏ thắm và cười tươi rói. "Đây là mẹ Hường, từ nay sẽ sống cùng gia đình mình", bố nói bằng giọng tràn đầy hạnh phúc - thứ âm sắc mình chưa bao giờ nghe khi bố sống cùng mẹ
Nhìn bố âu yếm nắm tay chị ấy, mình chợt hiểu rằng đã mất mẹ từ lúc nào không hay. Không phải mất theo nghĩa đen, mà là mất đi người mẹ trong trái tim người cha. Bố đã dành tất cả tình yêu thương đáng lẽ thuộc về mẹ cho một người đàn bà khác rồi.
Bố mình có lẽ chưa từng yêu thương người vợ đầu tiên của đời mình - người đã sinh cho ông đứa con duy nhất. Ngày mẹ và bố kết hôn, bố chẳng hề cười. Ngày hai người ly hôn, bố cũng chẳng hề buồn. Đúng là "không yêu thì đừng yêu" nhỉ
Những ngày sau đó, mình chứng kiến sự thay đổi kỳ lạ của bố. Ông - người đàn ông khô khan ngày nào - giờ biết tặng hoa mỗi dịp đặc biệt. Ông - người chồng vô tâm với mẹ - giờ nhớ từng sở thích nhỏ nhặt của mẹ kế. Căn nhà cũ kỹ ngày nào được thay bằng biệt thự sang xịn, nơi bố chiều chuộng người vợ mới từng li từng tí.
Chỉ vì mẹ kế không muốn sinh con, sợ hỏng dáng nên bố mình chấp nhận không sinh thêm dù nhà nội liên tục giục giã. Sống với nhau hơn 4 năm, gần 5 năm trời, mẹ kế không phải động tay vào một cái bát, quần áo chỉ việc cởi ra là có người mang đi giặt giũ thơm tho cả. Nuôi như "công chúa" luôn á
Nhưng số phận trớ trêu lắm, sau bốn năm hạnh phúc, mẹ kế bỏ đi theo một đại gia giàu hơn. Mình sẽ không bao giờ quên hình ảnh bố đứng lặng người trước tờ giấy ly hôn, đôi mắt đỏ hoe nhưng không dám khóc. Ông gục đầu vào đôi bàn tay của mình, giọng nghẹn ngào: "Bố không hiểu tại sao..." Đau thật đấy
Mười năm đã trôi qua, bố mình vẫn sống trong căn nhà ấy, giữ nguyên từng kỷ vật của người phụ nữ phản bội ông. Trong khi đó, mẹ mình - người từng khóc cả đêm vì bị bỏ rơi - giờ đã tìm được hạnh phúc mới. Mẹ cười nhiều hơn, trẻ trung hơn, như thể quá khứ đau thương chưa từng tồn tại. Đúng là "move on" đẹp nhất là thế này đây
Có lần mình hỏi bố: "Sao bố không bắt đầu lại?". Ông chỉ lắc đầu thay cho câu trả lời. Câu trả lời ấy khiến mình nhói lòng. Bố dễ dàng từ bỏ người yêu ông thật lòng, nhưng lại ôm khư khư mối tình một phía với kẻ phản bội. Nghịch lý không?
Giờ đây, mỗi khi nhìn bố ngồi một mình trong phòng tối, tay lần giở cuốn album cũ, mình lại thầm hỏi: Liệu ông có bao giờ hối hận vì đã đánh mất người phụ nữ thực sự yêu thương mình? Có khi nào ông nhận ra rằng, hạnh phúc thực sự đã từng ở ngay bên cạnh, nhưng ông lại dành cả đời để chạy theo cái bóng của tình yêu?
Vẫn biết chuyện tình cảm khó mà nói rõ được, thế nhưng vì sao một người đàn ông cứng cỏi, từng trải và nhiều kinh nghiệm sống như bố lại đắm chìm mãi trong cái quá khứ với một con người không xứng đáng? Real question đó!
Giờ mình không còn trách bố vì đã nhẫn tâm với mẹ, chỉ mong ông thoát ra khỏi vũng lầy của chính mình. Người đàn bà kia đâu còn nhớ nổi ông là ai, bà ấy trải qua không biết bao người đàn ông bao nuôi, giờ này vẫn chỉ nghĩ đến vật chất và tiền bạc. Hà cớ gì mà bố mình mãi không thoát ra nổi?
Nguồn: soha.vn