Chỉ vì thấy những thứ trong mấy thùng đồ đó, cô con dâu quyết định thu xếp đồ đạc bế con về nhà ngoại ngay lập tức
Câu chuyện đầy drama được đăng tải trên trang NetEase mới đây đã khiến cộng đồng mạng Trung Quốc tranh cãi nảy lửa
Mình tên là Tiểu Tuyết, năm nay ngoài 30 tuổi rồi, kết hôn với chồng được 5 năm. Con trai nhà mình là Mao Mao, 2 tuổi, siêu hoạt bát và đáng yêu lắm Vợ chồng mình sống cùng con ở thành phố. Bố mẹ chồng sống ở quê, vợ chồng mình thường xuyên về thăm ông bà, mỗi lần gặp mặt đều vui vẻ hòa thuận cả. Mình làm ở một công ty quảng cáo, công việc khá bận rộn nhưng thu nhập cũng ổn áp, cuộc sống không đến nỗi áp lực. Chồng mình là giáo viên, công việc ổn định nhưng thu nhập không cao lắm, nên mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mình lo liệu hết.
Sáng hôm đó, mình vừa mới dỗ Mao Mao ngủ thì nghe tiếng chuông cửa. Mở cửa ra thì shock luôn khi thấy bố mẹ chồng đang đứng cười tủm tỉm, tay kéo theo mấy chiếc vali to, phía sau còn có thêm 6 thùng đồ nữa chứ Mình vội vàng chào hỏi: "Bố mẹ đến sao không báo trước một tiếng để con còn chuẩn bị ạ?"
Mẹ chồng mình vừa kéo vali cùng thùng đồ vào nhà vừa nói: "Ôi dào, tự dưng nhớ cháu quá nên đến luôn. Con đừng bận tâm, lát nữa chúng ta ra ngoài mua ít đồ ăn, trưa nay mẹ nấu cho mà ăn."
Nghe bà nói vậy, tự nhiên trong lòng mình có chút lo lắng vì bố mẹ lên bất ngờ lại mang theo 6 thùng đồ rất to. Khi mình hỏi thì bố mẹ chỉ nói trong thùng là ít đồ linh tinh với mấy món quê nhà mang lên cho vợ chồng mình thôi.
Vì không tiện hỏi kỹ hơn nên mình đi dọn phòng để bố mẹ nghỉ ngơi trước rồi đợi chồng về bàn bạc sau. Tối đó, sau khi tan làm chồng mình về nhà cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ vì bố mẹ lên chơi không báo trước.
Đợi đến tối, khi đã dỗ Mao Mao ngủ say, mình mới kéo chồng vào phòng ngủ, nhỏ giọng hỏi: "Bố mẹ định ở bao lâu vậy? Anh hỏi chưa?"
Chồng mình có vẻ lúng túng: "Bố mẹ cũng không nói cụ thể là bao lâu, chắc là muốn ở chơi với cháu cho đỡ nhớ. Em đừng để ý quá, cố gắng thông cảm cho bố mẹ một chút."
Mình thở dài, không nói gì thêm. Mình hiểu rõ tính chồng mình lắm, anh vốn là người hiếu thảo, gặp chuyện gì cũng sẽ lo nghĩ cho bố mẹ trước nên cũng không tranh cãi thêm
Mấy ngày sau đó, bố mẹ chồng mình quả thật không có ý định sẽ rời đi. Sáng nào bà cũng dậy sớm nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, không quên mang theo trứng gà ta và dưa muối tự tay bà làm từ quê lên. Ăn sáng xong, bà lại cùng bố chồng đưa Mao Mao đi chơi ở công viên gần nhà. Mình tranh thủ lúc này ở nhà làm việc, nhưng trong lòng luôn cảm thấy bất an và ngột ngạt.
Cho tới buổi chiều hôm đó, mẹ chồng bưng đĩa hoa quả đã gọt sẵn vào phòng, cười nói với mình: "Mẹ với bố con bàn bạc rồi, bán nhà ở quê chung tiền với các con mua một căn nhà mới rộng hơn để ở, bố mẹ cũng tiện chăm sóc cháu luôn".
Nghe tới đây mình sững người, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ Bán nhà? Mua nhà mới? Sống chung 3 thế hệ cùng 1 căn nhà. Đây đâu phải những chuyện nhỏ!
Vào lúc mình bàng hoàng chưa biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào thì mẹ chồng nói ông bà đã tìm được người mua nhà ở quê, tiền cọc đã cầm ở đây cả rồi. Những thùng đồ mà ông bà mang lên vốn là đồ đạc của hai ông bà dọn lên trước để ở lâu dài trên này cùng vợ chồng mình. Tiền nhà sang tháng sau khi thu đủ sẽ đưa hết cho vợ chồng mình tính toán mua nhà ở đâu tùy thích.
Mình nghe xong thì chết điếng, cảm thấy bản thân bị đặt vào thế bị ép buộc không còn lựa chọn nào khác Trong lúc nóng giận nhất thời, mình quyết định thu đồ rồi bế con về thẳng nhà ngoại.
Chồng mình sau đó gọi điện cố gắng thuyết phục mình về nhà, tuy nhiên khi mình trao đổi với anh về kế hoạch mua nhà sống chung cùng bố mẹ anh ậm ừ nói: "Bố mẹ cũng có tuổi rồi, hơn nữa bố mẹ cũng cho thêm tiền để mua nhà mới. Ở cùng với bố mẹ có người chăm con hộ, em không thấy mọi mặt đều tốt sao?".
Nghe chồng nói xong mình cảm thấy vô cùng thất vọng Mình nhắc lại lời hứa không sống chung với bố mẹ trước khi cưới của chồng nhưng anh chỉ nói: "Thôi em cứ ở ngoại thêm mấy ngày, bình tĩnh thì giải quyết sau" rồi cúp máy.
Mọi chuyện vốn đang yên bình bỗng thay đổi đột ngột như vậy khiến mình cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Giờ mình không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào mới phải?
Bạn có thể chọn 1 mục. Bình chọn của bạn sẽ được công khai.
Vì con cái và hòa khí gia đình, đồng ý với kế hoạch của bố mẹ chồng và tìm mua căn nhà mới rộng hơn.
Không hòa giải, nếu bố mẹ chồng vẫn giữ quyết định ép mua nhà mới rồi sống chung thì ly hôn.
Nguồn: soha.vn
Câu chuyện đầy drama được đăng tải trên trang NetEase mới đây đã khiến cộng đồng mạng Trung Quốc tranh cãi nảy lửa
Mình tên là Tiểu Tuyết, năm nay ngoài 30 tuổi rồi, kết hôn với chồng được 5 năm. Con trai nhà mình là Mao Mao, 2 tuổi, siêu hoạt bát và đáng yêu lắm Vợ chồng mình sống cùng con ở thành phố. Bố mẹ chồng sống ở quê, vợ chồng mình thường xuyên về thăm ông bà, mỗi lần gặp mặt đều vui vẻ hòa thuận cả. Mình làm ở một công ty quảng cáo, công việc khá bận rộn nhưng thu nhập cũng ổn áp, cuộc sống không đến nỗi áp lực. Chồng mình là giáo viên, công việc ổn định nhưng thu nhập không cao lắm, nên mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mình lo liệu hết.
Sáng hôm đó, mình vừa mới dỗ Mao Mao ngủ thì nghe tiếng chuông cửa. Mở cửa ra thì shock luôn khi thấy bố mẹ chồng đang đứng cười tủm tỉm, tay kéo theo mấy chiếc vali to, phía sau còn có thêm 6 thùng đồ nữa chứ Mình vội vàng chào hỏi: "Bố mẹ đến sao không báo trước một tiếng để con còn chuẩn bị ạ?"
Mẹ chồng mình vừa kéo vali cùng thùng đồ vào nhà vừa nói: "Ôi dào, tự dưng nhớ cháu quá nên đến luôn. Con đừng bận tâm, lát nữa chúng ta ra ngoài mua ít đồ ăn, trưa nay mẹ nấu cho mà ăn."
Nghe bà nói vậy, tự nhiên trong lòng mình có chút lo lắng vì bố mẹ lên bất ngờ lại mang theo 6 thùng đồ rất to. Khi mình hỏi thì bố mẹ chỉ nói trong thùng là ít đồ linh tinh với mấy món quê nhà mang lên cho vợ chồng mình thôi.
Vì không tiện hỏi kỹ hơn nên mình đi dọn phòng để bố mẹ nghỉ ngơi trước rồi đợi chồng về bàn bạc sau. Tối đó, sau khi tan làm chồng mình về nhà cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ vì bố mẹ lên chơi không báo trước.
Đợi đến tối, khi đã dỗ Mao Mao ngủ say, mình mới kéo chồng vào phòng ngủ, nhỏ giọng hỏi: "Bố mẹ định ở bao lâu vậy? Anh hỏi chưa?"
Chồng mình có vẻ lúng túng: "Bố mẹ cũng không nói cụ thể là bao lâu, chắc là muốn ở chơi với cháu cho đỡ nhớ. Em đừng để ý quá, cố gắng thông cảm cho bố mẹ một chút."
Mình thở dài, không nói gì thêm. Mình hiểu rõ tính chồng mình lắm, anh vốn là người hiếu thảo, gặp chuyện gì cũng sẽ lo nghĩ cho bố mẹ trước nên cũng không tranh cãi thêm
Mấy ngày sau đó, bố mẹ chồng mình quả thật không có ý định sẽ rời đi. Sáng nào bà cũng dậy sớm nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, không quên mang theo trứng gà ta và dưa muối tự tay bà làm từ quê lên. Ăn sáng xong, bà lại cùng bố chồng đưa Mao Mao đi chơi ở công viên gần nhà. Mình tranh thủ lúc này ở nhà làm việc, nhưng trong lòng luôn cảm thấy bất an và ngột ngạt.
Cho tới buổi chiều hôm đó, mẹ chồng bưng đĩa hoa quả đã gọt sẵn vào phòng, cười nói với mình: "Mẹ với bố con bàn bạc rồi, bán nhà ở quê chung tiền với các con mua một căn nhà mới rộng hơn để ở, bố mẹ cũng tiện chăm sóc cháu luôn".
Nghe tới đây mình sững người, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ Bán nhà? Mua nhà mới? Sống chung 3 thế hệ cùng 1 căn nhà. Đây đâu phải những chuyện nhỏ!
Vào lúc mình bàng hoàng chưa biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào thì mẹ chồng nói ông bà đã tìm được người mua nhà ở quê, tiền cọc đã cầm ở đây cả rồi. Những thùng đồ mà ông bà mang lên vốn là đồ đạc của hai ông bà dọn lên trước để ở lâu dài trên này cùng vợ chồng mình. Tiền nhà sang tháng sau khi thu đủ sẽ đưa hết cho vợ chồng mình tính toán mua nhà ở đâu tùy thích.
Mình nghe xong thì chết điếng, cảm thấy bản thân bị đặt vào thế bị ép buộc không còn lựa chọn nào khác Trong lúc nóng giận nhất thời, mình quyết định thu đồ rồi bế con về thẳng nhà ngoại.
Chồng mình sau đó gọi điện cố gắng thuyết phục mình về nhà, tuy nhiên khi mình trao đổi với anh về kế hoạch mua nhà sống chung cùng bố mẹ anh ậm ừ nói: "Bố mẹ cũng có tuổi rồi, hơn nữa bố mẹ cũng cho thêm tiền để mua nhà mới. Ở cùng với bố mẹ có người chăm con hộ, em không thấy mọi mặt đều tốt sao?".
Nghe chồng nói xong mình cảm thấy vô cùng thất vọng Mình nhắc lại lời hứa không sống chung với bố mẹ trước khi cưới của chồng nhưng anh chỉ nói: "Thôi em cứ ở ngoại thêm mấy ngày, bình tĩnh thì giải quyết sau" rồi cúp máy.
Mọi chuyện vốn đang yên bình bỗng thay đổi đột ngột như vậy khiến mình cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Giờ mình không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào mới phải?
Bạn có thể chọn 1 mục. Bình chọn của bạn sẽ được công khai.
Nguồn: soha.vn