ThoSweet275
New member
Anh Nam – bố của em bé văng ra khỏi bụng mẹ luôn cảm thấy mình may mắn lắm rồi khi Quốc Huy sống sót một cách kỳ diệu và vượt qua được bão tố cuộc đời.
Hôm nay, mình đã lặn lội từ thành phố về tận An Giang để thăm gia đình anh Nam và bé Quốc Huy nè. Con đường tuy xa xôi nhưng mình vẫn thấy ấm lòng vì sắp được gặp đứa con mà Trời ban tặng. Về đến nhà anh thì trời đã tối rồi, anh đón mình ân cần và hỏi thăm đủ thứ chuyện luôn.
Mình và anh ngồi chuyện trò, cùng ăn bữa cơm gia đình. Trong bàn ăn chỉ có mình và anh thôi (vì mình đến trễ nên mọi người ăn trước rồi, nhưng anh vẫn đợi mình), nhìn anh giờ đã vui vẻ và luôn cười tươi.
Với anh bây giờ một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ nha. Anh muốn cuộc đời mình sẽ tiến lên như đứa con trai diệu kỳ của mình vậy. Rồi anh tâm sự chuyện đời...
"Ở đời mỗi người một số phận, có ai giống ai đâu. Ra xã hội có người giàu ăn không hết, người nghèo thì kiếm một đồng không ra.
Đó mới thật sự là xã hội của loài người chúng ta. Cuộc đời người ta may mắn sinh ra trong gia đình có điều kiện thì được sung túc.
Còn những ai sinh ra trong gia đình nghèo thì phải tự kiếm ăn. Quy luật cuộc sống mà, có làm thì sẽ có ăn.
Tôi thì may mắn hơn rất nhiều người khác đấy. Tuy từ nhỏ đã khổ, nhưng có làm mới có cái ăn. Đó là sự hãnh diện vì mình đã biết thế nào là lao động.
Tuy có nhiều biến cố trong cuộc sống nhưng vẫn không hề làm tôi nao núng ý chí phấn đấu vươn lên.
Ngày đó (25/10/2014), vụ tai nạn kinh hoàng đã cướp đi vĩnh viễn người vợ mà tôi hết mực yêu thương.
Hai vợ chồng tôi sống với nhau luôn đầm ấm và hạnh phúc. Cho dù lúc đó, hai đứa vẫn tay trắng, làm không đủ ăn và lo cho con.
Nhưng nụ cười luôn nở trên môi. Nhưng rồi hình ảnh đó chỉ còn là những kí ức để tôi cố gắng quên đi nỗi ám ảnh về vụ tai nạn đã cướp đi cô ấy về thế giới bên kia.
Tưởng chừng cuộc đời bạc bẽo, nhưng may mắn vẫn còn đó. Quốc Huy - đứa con trai diệu kỳ ra đời trong hoàn cảnh trớ trêu như vậy.
Tuy con đã mất đi một chân, nhưng Huy vẫn là niềm an ủi lớn nhất đời tôi. Suy đi, nghĩ lại tôi thấy mình không nên trách đời để làm gì.
Cái gì cũng có quy luật, số phận con người cũng vậy. Giờ đây nhìn thấy Quốc Huy lớn và khỏe mạnh từng ngày là điều may mắn nhất cuộc đời của Nguyễn Văn Nam này.
Tôi biết, chuyện gia đình giờ đây có những lúc không thuận và yên lòng giữa đôi bên, nhưng tôi chỉ có một ước nguyện là con mình sẽ khỏe mạnh, lớn khôn.
Còn ai nói gì thì tôi cũng đành chịu, vì đời đâu như mình ước mơ.
Hiện tại, tôi sẽ cố gắng đứng lên sau bao nhiêu giông bão của cuộc đời mình. Sống để lo cho hai đứa con còn bé bỏng. Huyền – Huy còn quá nhỏ để hiểu được những chuyện đã xảy ra.
Cô con gái nói: "Bố ơi, mẹ khi nào về ở với chúng con" vẫn luôn là nỗi đau trong lòng tôi.
Huyền năm nay mới chỉ vào mẫu giáo thì làm sao hiểu được mẹ nó đã ra đi mãi mãi.
Còn Huy mới được vài tháng tuổi sao nó biết được thế giới này như thế nào. Nên tôi phải đứng vững và mạnh mẽ thì hai đứa con tôi mới hết khổ được".
Kết thúc bữa ăn, mình không khỏi khâm phục người đàn ông này . Anh đã đứng dậy được sau biến cố rồi. Nụ cười của anh khiến mình thêm phần nghị lực để phấn đấu nữa.
>> Vụ "ăn" 2.000 đồng/kg dưa: Người mua 10 tấn hắc mỹ nhân nói gì?
Nguồn: soha.vn