Bố để lại toàn bộ gia tài cho em út, nhưng may là di chúc chưa công chứng

SocNgoan6445

New member
db5d4f8ae2d46aaef40a.png


Chuyện này mà kể ra thật sự khó nuốt lắm mọi người ơi

Mình là con trai cả, năm nay 38 tuổi rồi, làm công nhân kỹ thuật ở khu công nghiệp cách nhà mấy chục cây số. Mẹ mất sớm, bố sống một mình trong căn nhà cũ, tính ông thì cứng rắn, lại nóng như lửa. Mình quen rồi, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần hơi chậm trễ việc gì là ông đã cau mày ngay

Đợt ông bệnh nặng, viêm phổi kéo dài, bác sĩ kê thuốc, truyền nước, xét nghiệm liên tục. Mỗi lần cầm đơn thuốc ra quầy, nhìn số tiền mà choáng váng luôn á. Tháng đó phải vay thêm của bạn đồng nghiệp mới đủ. Nhưng bố không bao giờ hỏi mình lấy tiền đâu cả. Ông chỉ phàn nàn mình đi suốt, chẳng ở bên chăm ông như thằng Hậu – em út – ngày nào cũng ghé qua, hỏi ông ăn uống ra sao, tối có ngủ được không rồi đấm bóp chân cho ông.

Mình biết Hậu thương bố thật, nhưng nó làm tự do, thời gian rảnh hơn mình nhiều. Còn mình thì đi làm tăng ca suốt, chỉ có buổi tối mới kịp phóng xe về xem bố còn sốt không, ăn được bao nhiêu, có cần thay nước ấm hay xoa dầu không? Nhưng lần nào về, mình cũng nghe bố chì chiết: "Anh là con trưởng mà chẳng có mặt lúc bố cần"

Mình im lặng thôi, nếu nói sự thật rằng phải cố đi làm, tăng ca liên miên mới đủ tiền mua thuốc cho ông dùng mỗi ngày, thì lại sợ chạm tự ái của ông.

Đến lúc bố mất, anh em mình dọn dẹp thì mới phát hiện dưới gối ông có một tờ giấy viết tay, tiêu đề là "Di chúc". Trong đó, tất cả nhà cửa, đất đai, tiền tiết kiệm... đều để lại cho Hậu, với lý do: "Hậu là người gần gũi, chăm sóc tôi lúc cuối đời"

Cầm tờ giấy mà tim chùng xuống như có ai bóp mạnh. Mình không trách Hậu đâu, vì nhìn chữ là biết bố viết những ngày cuối đời, có lẽ chính Hậu cũng không biết. Mình chỉ cảm thấy một nỗi hụt hẫng âm ỉ như thể bao năm cố gắng của mình chưa từng được bố hiểu huhu...

Điều may mắn, hay có lẽ là cơ hội cuối cùng để suy nghĩ lại, là di chúc ấy chưa được công chứng, không ai ký tên bên dưới. Hậu nhìn mình, nhìn tờ giấy một lúc lâu rồi bảo mình cứ quyết định. Nếu không muốn thì xé giấy đi, coi như bố không nhắn nhủ lại gì.

Mình không trả lời ngay được. Thấy chông chênh quá, chẳng hiểu phải quyết định như thế nào trong lúc này, hết lòng hết dạ lo cho bố mà bố lại tưởng mình vô tâm

Hậu bảo cứ chia cho nó một phần tài sản là được, nhà có mỗi 2 anh em, nó không muốn mất anh mất em vì chuyện đất đai. Nó cũng chẹp miệng bảo: "Em thấy bố hiểu sai nhiều chuyện quá".

Mình nhìn nó, thấy ánh mắt chân thành. Nếu mình bảo giữ nguyên, thì hóa ra tự công nhận là mình không xứng đáng. Nhưng nếu bảo chia lại, đi ngược với ý bố thì trong lòng sao yên được?

d1b43a1a874172a32197.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top