GaCute8791
New member
Gia đình mình có phải trả giá đắt cho bản di chúc này không nhỉ?
Bố chồng mình năm nay đã 70+ rồi, sức khỏe vẫn ổn nhưng ổng bắt đầu lo xa nghĩ gần, sợ một ngày nào đó mà mọi thứ trong nhà lại loạn hết cả lên. Bố vốn là người siêu kỹ tính, kiểu gì cũng phải quản lý cho chặt chẽ, từ hồi mẹ chồng mất thì càng cẩn thận hơn nữa.
Hôm đó, bố gọi vợ chồng mình sang ăn cơm. Bữa ăn vẫn nhạt nhẽo như mọi khi nhưng vibe ấm cúng lắm. Vừa ăn bố vừa hỏi han chuyện học hành của thằng Đạt - đứa cháu nội duy nhất của ổng. Chồng mình vui vẻ flex là thằng bé vừa được chọn vào đội tuyển Toán trường, học giỏi lắm. Bố nghe xong gật đầu trông có vẻ hài lòng nhưng ánh mắt lại trầm trầm như có chuyện gì đó muốn nói.
Đợi đến lúc trà nước xong xuôi, bố mới kéo ghế lại gần, giọng nghiêm túc bảo:
"Bố đã quyết định rồi, căn nhà 3 tầng này bố sẽ để lại cho thằng Đạt. Nhưng vợ chồng con đứng tên giám hộ, đợi nó đủ 18 tuổi mới chính thức sang tên. Bố đã làm sẵn di chúc, giấy tờ đầy đủ, chỉ còn đợi hôm nào rảnh thì bố đưa hai đứa ra công chứng".
Câu nói của bố khiến cả phòng im bặt luôn. Mình liếc nhìn chồng, thấy mặt anh ấy tái hẳn đi. Anh đặt chén trà xuống bàn, giọng căng cứng lại:
"Bố, bố làm thế này không hợp lý chút nào. Nó mới 11 tuổi thôi, chưa biết gì về tài sản cả, cứ thế mà cho nó cái nhà thì sớm muộn cũng hư hỏng. Chưa kể nếu sau này nó lớn lên bất hiếu, đuổi bố mẹ ra khỏi nhà thì sao?".
Mình cũng bối rối tận não, chưa biết phải nói gì, chỉ ngồi cúi xuống xoắn vạt áo. Bố chồng ngồi yên, ánh mắt có gợn sóng nhưng giọng vẫn bình tĩnh:
"Bố tin thằng Đạt không phải kiểu đó đâu. Nó ngoan từ bé, hiểu chuyện lắm. Hơn nữa, của cải này là của ông bà nội để lại, bố chỉ đang làm tròn bổn phận truyền lại cho cháu đích tôn thôi".
Chồng mình bật dậy, ánh mắt như muốn bùng cháy:
"Nhưng bố phải nghĩ xa hơn chứ! Cứ thế này, lỡ nó ỷ lại tài sản, không chịu cố gắng, rồi cả đời sống dựa vào cái nhà này thì sao? Bố không lo sau này con cháu hư hỏng à?".
Bố chồng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, chỉ chậm rãi đưa tay lên xoa thái dương như đã chuẩn bị tinh thần cho màn cãi vã này từ lâu rồi.
"Con đừng nghĩ quá nhiều. Bố đã quyết rồi. Đây là ý nguyện cuối đời của bố. Nếu con không đồng ý thì sau này đừng trách bố không báo trước nhé".
Lời nói của bố như một cú sốc, khiến mình ngồi cứng người luôn, không dám nhìn thẳng vào mặt ông. Chồng mình đứng yên một lúc, rồi quay lưng bước nhanh ra cửa, không nói thêm lời nào nữa. Tiếng dép của anh dẫm mạnh xuống nền gạch, nghe nặng nề và đau lòng vô cùng.
Nguồn: soha.vn
Bố chồng mình năm nay đã 70+ rồi, sức khỏe vẫn ổn nhưng ổng bắt đầu lo xa nghĩ gần, sợ một ngày nào đó mà mọi thứ trong nhà lại loạn hết cả lên. Bố vốn là người siêu kỹ tính, kiểu gì cũng phải quản lý cho chặt chẽ, từ hồi mẹ chồng mất thì càng cẩn thận hơn nữa.
Hôm đó, bố gọi vợ chồng mình sang ăn cơm. Bữa ăn vẫn nhạt nhẽo như mọi khi nhưng vibe ấm cúng lắm. Vừa ăn bố vừa hỏi han chuyện học hành của thằng Đạt - đứa cháu nội duy nhất của ổng. Chồng mình vui vẻ flex là thằng bé vừa được chọn vào đội tuyển Toán trường, học giỏi lắm. Bố nghe xong gật đầu trông có vẻ hài lòng nhưng ánh mắt lại trầm trầm như có chuyện gì đó muốn nói.
Đợi đến lúc trà nước xong xuôi, bố mới kéo ghế lại gần, giọng nghiêm túc bảo:
"Bố đã quyết định rồi, căn nhà 3 tầng này bố sẽ để lại cho thằng Đạt. Nhưng vợ chồng con đứng tên giám hộ, đợi nó đủ 18 tuổi mới chính thức sang tên. Bố đã làm sẵn di chúc, giấy tờ đầy đủ, chỉ còn đợi hôm nào rảnh thì bố đưa hai đứa ra công chứng".
Câu nói của bố khiến cả phòng im bặt luôn. Mình liếc nhìn chồng, thấy mặt anh ấy tái hẳn đi. Anh đặt chén trà xuống bàn, giọng căng cứng lại:
"Bố, bố làm thế này không hợp lý chút nào. Nó mới 11 tuổi thôi, chưa biết gì về tài sản cả, cứ thế mà cho nó cái nhà thì sớm muộn cũng hư hỏng. Chưa kể nếu sau này nó lớn lên bất hiếu, đuổi bố mẹ ra khỏi nhà thì sao?".
Mình cũng bối rối tận não, chưa biết phải nói gì, chỉ ngồi cúi xuống xoắn vạt áo. Bố chồng ngồi yên, ánh mắt có gợn sóng nhưng giọng vẫn bình tĩnh:
"Bố tin thằng Đạt không phải kiểu đó đâu. Nó ngoan từ bé, hiểu chuyện lắm. Hơn nữa, của cải này là của ông bà nội để lại, bố chỉ đang làm tròn bổn phận truyền lại cho cháu đích tôn thôi".
Chồng mình bật dậy, ánh mắt như muốn bùng cháy:
"Nhưng bố phải nghĩ xa hơn chứ! Cứ thế này, lỡ nó ỷ lại tài sản, không chịu cố gắng, rồi cả đời sống dựa vào cái nhà này thì sao? Bố không lo sau này con cháu hư hỏng à?".
Bố chồng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, chỉ chậm rãi đưa tay lên xoa thái dương như đã chuẩn bị tinh thần cho màn cãi vã này từ lâu rồi.
"Con đừng nghĩ quá nhiều. Bố đã quyết rồi. Đây là ý nguyện cuối đời của bố. Nếu con không đồng ý thì sau này đừng trách bố không báo trước nhé".
Lời nói của bố như một cú sốc, khiến mình ngồi cứng người luôn, không dám nhìn thẳng vào mặt ông. Chồng mình đứng yên một lúc, rồi quay lưng bước nhanh ra cửa, không nói thêm lời nào nữa. Tiếng dép của anh dẫm mạnh xuống nền gạch, nghe nặng nề và đau lòng vô cùng.
Nguồn: soha.vn