Khoảng cách thế hệ có thể gây ra nhiều drama trong gia đình lắm nha các bạn ơi
Chị Trương Lỵ là một hot mom trẻ trung, mới lập gia đình được 6 năm và đang nuôi một cậu con trai 5 tuổi kháu khỉnh. Chị luôn mong muốn tạo cho con một môi trường lớn lên ấm áp nhưng cũng phải có nguyên tắc nữa chứ. Tuy nhiên trên hành trình làm mẹ này, chị không chỉ phải đối phó với chuyện con cái lớn lên, mà còn phải đương đầu với những quan điểm "trời ơi đất hỡi" từ thế hệ bố mẹ chồng nữa
Hôm đó, Trương Lỵ cùng ông xã đưa bé về nhà ông bà nội ăn cơm. Thằng nhóc hiếu động vô cùng, vừa ăn được mấy miếng cơm đã cầm bát chạy nhảy khắp nhà, kết quả là vấp phải thảm và đổ cơm tung tóe khắp sàn luôn. Chị Lỵ vội chạy tới, đỡ con dậy và nhẹ nhàng nhắc nhở: "Khi ăn cơm phải ngồi yên, không là sẽ dễ bị ngã lắm con ơi, lần sau phải chú ý nhé".
Nhưng vừa dứt lời, bố chồng đã cau mày khó chịu, lên tiếng luôn: "Trẻ con thì nghịch ngợm một chút là bình thường, ngã một lần có sao đâu? Con cưng chiều nó quá rồi đấy!".
Trương Lỵ nghe xong kiểu "????". Chị đâu có cưng chiều con, mà chỉ muốn dạy con những quy tắc cơ bản trong cuộc sống thôi mà. Nhưng trong mắt bố chồng, cách làm này lại thành "trói buộc bản tính của trẻ" rồi
Câu nói của bố chồng khiến không khí trong nhà awkward hẳn đi. Mẹ chồng và chồng chị đều im thin thít, có vẻ không muốn dính vào "drama giáo dục" này. Tuy nhiên, Trương Lỵ hiểu rõ đây không chỉ là chuyện con ngã một cái nhỏ nhỏ, mà còn liên quan đến việc sau này con sẽ đối mặt với quy tắc và sai lầm như thế nào.
Trương Lỵ không phản pháo tức thì, mà suy nghĩ một lúc rồi bình tĩnh nói:
"Bố ơi, trẻ con ngã một lần đúng là không to tát gì, nhưng nếu chúng ta cứ luôn nói 'không sao', liệu có phải đang dạy con rằng làm sai cũng không cần chịu trách nhiệm không ạ? Nếu con hình thành thói quen này, sau này ở trường hay ngoài xã hội, liệu con có nghiêm túc với hành vi của mình nữa không?".
Giọng chị cực kỳ bình tĩnh nhưng lại khiến không khí trên bàn ăn đóng băng luôn . Bố chồng câm nín không nói gì thêm, mẹ chồng cúi đầu ăn cơm, còn chồng chị thì thở dài. Cả bàn ăn chìm vào sự im lặng đến ngộp thở.
Trải nghiệm của Trương Lỵ thực ra là vấn đề mà rất nhiều bố mẹ trẻ đang phải đối mặt đó. Nhiều người lớn tuổi cho rằng trẻ con "ăn chút khổ, chịu chút thất bại" không phải chuyện to, nhưng họ thường quên mất rằng sự trưởng thành thực sự không chỉ đơn giản là ngã rồi đứng dậy, mà là học cách tránh sai lầm và chịu trách nhiệm với hành động của mình nữa chứ
Nhà tâm lý học nổi tiếng của Trung Quốc - Lý Minh Hoa chỉ ra rằng ý thức về quy tắc và trách nhiệm của trẻ được hình thành từ bé xíu rồi. Nếu bố mẹ cứ dùng câu "không sao" để bao che lỗi lầm của con, trẻ sẽ hình thành những giá trị sai lệch, nghĩ rằng mình làm sai cũng chẳng phải chịu hậu quả gì. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến học tập và cuộc sống của trẻ, mà còn có thể khiến các bé gặp khó khăn lớn hơn trong sự cạnh tranh xã hội sau này đó các bạn ạ
Như trường hợp của Trương Lỵ, bản thân chị hiểu rằng con đường nuôi dạy con cái chưa bao giờ dễ dàng cả, nhưng chị cũng biết rõ nếu mình không kiên trì, con mình có thể sẽ phải trả giá cho câu "không sao" của hôm nay. Vì vậy, chị vẫn chọn cách dùng sự kiên nhẫn, quy tắc và hướng dẫn đúng đắn để rèn luyện ý thức trách nhiệm cho con, thay vì để con ngã hoài mà lầm tưởng rằng cuộc đời có thể vô trách nhiệm tùy tiện được.
Yêu thương thật sự không phải là nuông chiều, mà là dẫn dắt con học cách gánh vác trách nhiệm. Đó mới là cách giáo dục đỉnh nhất!
Nguồn: kenh14.vn