Năm 1983, một quyết định tưởng như "não cá vàng" đã biến thành khối tài sản khủng, khiến tên tuổi bác này nổi như cồn luôn nha!
Năm 1983 tại Trung Quốc, nhiều bức danh họa bịất tích, không xác định được lai lịch rõ ràng nên bị "chê lên chê xuống" không thương tiếc. Mua tranh lúc đó giống như... đánh bạc vậy, vì ai biết được mình rước về nhà là hàng real hay hàng fake chứ
Thế mà có một bác tên Hứa Hòa Trì đã mạnh dạn rút hầu bao - số tiền không phải nhỏ đâu nhé - để mua trọn bộ 9.000 bức tranh đang được thanh lý tại một cửa hàng văn vật. Theo lời quảng cáo của shop, đống tranh này toàn tác phẩm của các họa sĩ đình đám Trung Quốc như Tề Bạch Thạch, Trương Đại Thiên...
Fast forward gần 40 năm sau, bộ sưu tập này đã thành "kho báu quốc gia" với giá trị ước tính lên đến hàng TỶ NDT Quyết định "điên rồ" của bác Hứa không chỉ reverse cuộc đời ông mà còn viết nên câu chuyện về đam mê và tầm nhìn xuyên thời gian luôn á!
Xuất thân danh gia vọng tộc, máu nghệ thuật chảy trong huyết quản
Bác Hứa Hòa Trì sinh năm 1952 tại Bắc Kinh trong một gia đình có truyền thống về hội họa. Bố ông - bác Hứa Lân Lư - là đệ tử của danh họa Tề Bạch Thạch và cũng là một nghệ nhân có tiếng tăm. Từ bé, bác Hứa đã được ngâm mình trong thế giới bút lông, giấy Tuyên Thành và những câu chuyện về các tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao.
Lớn lên trong môi trường đó, bác hình thành mindset rằng giá trị nghệ thuật không thể đo bằng tiền bạc. "Chỉ cần tác phẩm có giá trị nghệ thuật, tôi đều yêu thích chứ không quan tâm giá tiền hay lợi nhuận đằng sau," ông từng chia sẻ.
Plot twist: Quyết định "all-in" khiến ai cũng gọi là "điên"
Đầu những năm 1980, một phòng tranh nổi tiếng gặp khủng hoảng tài chính nên quyết định thanh lý không ít tác phẩm quý của các danh họa. Mặc dù giá bán rẻ như cho - có bức chỉ 5 NDT (tầm 17k VNĐ thôi) - nhưng vẫn ế ẩm không ai thèm mua
Bác Hứa Hòa Trì biết được nếu phòng tranh này đóng cửa, 9.000 bức tranh danh giá có thể sẽ bị bán ra nước ngoài hoặc nằm im trong kho đến mốc meo. Với niềm đam mê nghệ thuật và trách nhiệm bảo tồn văn hóa, ông quyết định mua hết luôn, bất chấp việc số tiền này khiến ông gần như "hết vốn liếng".
Quyết định này bị nhiều người cà khịa không thương tiếc. Họ gọi ông là "thằng khùng", thậm chí cho rằng số tranh đó sẽ "nằm im chờ mục" trong tay ông. Nhưng bác Hứa vẫn cứ kiên định: "Tôi mua tranh không phải để đầu cơ kiếm lời mà vì tôi yêu nghệ thuật và muốn gìn giữ chúng."
Những năm 90s: Khi "kẻ điên" thành triệu phú
Thập niên 1990, khi Trung Quốc bước vào giai đoạn kinh tế tăng trưởng nóng, người dân bắt đầu chú ý nhiều hơn đến đời sống tinh thần. Các tác phẩm nghệ thuật từng bị coi là "vô dụng" bỗng nhiên trở thành hàng hot được săn lùng. Giá trị bộ sưu tập của bác Hứa cũng tăng vọt theo!
Nhiều bức tranh từng được ông mua với giá vài NDT giờ có giá hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu NDT. Một số tác phẩm của Tề Bạch Thạch thậm chí có thể được đấu giá lên tới hàng tỷ NDT và có những bức "vô giá" vì không thể định lượng bằng tiền được nữa
Tề Bạch Thạch (1864-1957) là tên tuổi huyền thoại của hội họa Trung Quốc, sở trường vẽ sơn thủy, hoa lá, chim cá. Kiệt tác của ông từng được định giá 140 triệu USD đó nha!
Nhưng mà... bác không hề định bán!
Điều đặc biệt là bác Hứa Hòa Trì không bao giờ xem đây là khoản đầu tư để kiếm lời. Ông giữ nguyên philosophy của mình: Nghệ thuật là để yêu thương và bảo tồn, không phải để mua bán kiếm profit.
"Những bức tranh mang giá trị lịch sử và văn hóa nên thuộc về quần chúng, không phải là công cụ để kiếm lời," ông nhấn mạnh.
Với tâm huyết đó, bác Hứa thành lập Heping Art World - một tổ chức chuyên bảo tồn và trưng bày nghệ thuật. Ông cũng nhiều lần hiến tặng các tác phẩm quý giá cho các bảo tàng và triển lãm công cộng khắp cả nước.
Không chỉ bảo tồn nghệ thuật, Heping Art World còn giúp phổ biến văn hóa thưởng thức nghệ thuật đến cộng đồng. Theo ông, nghệ thuật không chỉ dành cho giới thượng lưu, mà phải được đưa đến gần hơn với mọi người.
Bài học từ "kẻ điên vì nghệ thuật"
Nhìn lại hành trình của bác Hứa Hòa Trì, có thể thấy rõ hai yếu tố quan trọng dẫn đến thành công: niềm đam mê thuần túy và tầm nhìn xa trông rộng. Trong thời đại mà mọi người chạy theo lợi nhuận ngắn hạn, ông chọn con đường bền vững, giữ vững lòng yêu nghệ thuật và trách nhiệm với văn hóa dân tộc.
Câu chuyện của ông là minh chứng rõ ràng rằng giá trị thực sự của nghệ thuật không nằm ở con số trên thị trường mà ở khả năng truyền cảm hứng, kết nối con người và lưu giữ ký ức văn hóa.
Bác Hứa Hòa Trì từng bị gọi là "thằng khùng vì nghệ thuật", nhưng thực chất ông là một tấm gương sáng về đam mê và trách nhiệm. Từ quyết định mua 9.000 bức tranh cho đến việc cống hiến chúng cho cộng đồng, ông đã chứng minh rằng nghệ thuật không chỉ là tài sản mà còn là di sản cần được bảo tồn và lan tỏa
Nguồn: soha.vn
Năm 1983 tại Trung Quốc, nhiều bức danh họa bịất tích, không xác định được lai lịch rõ ràng nên bị "chê lên chê xuống" không thương tiếc. Mua tranh lúc đó giống như... đánh bạc vậy, vì ai biết được mình rước về nhà là hàng real hay hàng fake chứ
Thế mà có một bác tên Hứa Hòa Trì đã mạnh dạn rút hầu bao - số tiền không phải nhỏ đâu nhé - để mua trọn bộ 9.000 bức tranh đang được thanh lý tại một cửa hàng văn vật. Theo lời quảng cáo của shop, đống tranh này toàn tác phẩm của các họa sĩ đình đám Trung Quốc như Tề Bạch Thạch, Trương Đại Thiên...
Fast forward gần 40 năm sau, bộ sưu tập này đã thành "kho báu quốc gia" với giá trị ước tính lên đến hàng TỶ NDT Quyết định "điên rồ" của bác Hứa không chỉ reverse cuộc đời ông mà còn viết nên câu chuyện về đam mê và tầm nhìn xuyên thời gian luôn á!
Xuất thân danh gia vọng tộc, máu nghệ thuật chảy trong huyết quản
Bác Hứa Hòa Trì sinh năm 1952 tại Bắc Kinh trong một gia đình có truyền thống về hội họa. Bố ông - bác Hứa Lân Lư - là đệ tử của danh họa Tề Bạch Thạch và cũng là một nghệ nhân có tiếng tăm. Từ bé, bác Hứa đã được ngâm mình trong thế giới bút lông, giấy Tuyên Thành và những câu chuyện về các tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao.
Lớn lên trong môi trường đó, bác hình thành mindset rằng giá trị nghệ thuật không thể đo bằng tiền bạc. "Chỉ cần tác phẩm có giá trị nghệ thuật, tôi đều yêu thích chứ không quan tâm giá tiền hay lợi nhuận đằng sau," ông từng chia sẻ.
Plot twist: Quyết định "all-in" khiến ai cũng gọi là "điên"
Đầu những năm 1980, một phòng tranh nổi tiếng gặp khủng hoảng tài chính nên quyết định thanh lý không ít tác phẩm quý của các danh họa. Mặc dù giá bán rẻ như cho - có bức chỉ 5 NDT (tầm 17k VNĐ thôi) - nhưng vẫn ế ẩm không ai thèm mua
Bác Hứa Hòa Trì biết được nếu phòng tranh này đóng cửa, 9.000 bức tranh danh giá có thể sẽ bị bán ra nước ngoài hoặc nằm im trong kho đến mốc meo. Với niềm đam mê nghệ thuật và trách nhiệm bảo tồn văn hóa, ông quyết định mua hết luôn, bất chấp việc số tiền này khiến ông gần như "hết vốn liếng".
Quyết định này bị nhiều người cà khịa không thương tiếc. Họ gọi ông là "thằng khùng", thậm chí cho rằng số tranh đó sẽ "nằm im chờ mục" trong tay ông. Nhưng bác Hứa vẫn cứ kiên định: "Tôi mua tranh không phải để đầu cơ kiếm lời mà vì tôi yêu nghệ thuật và muốn gìn giữ chúng."
Những năm 90s: Khi "kẻ điên" thành triệu phú
Thập niên 1990, khi Trung Quốc bước vào giai đoạn kinh tế tăng trưởng nóng, người dân bắt đầu chú ý nhiều hơn đến đời sống tinh thần. Các tác phẩm nghệ thuật từng bị coi là "vô dụng" bỗng nhiên trở thành hàng hot được săn lùng. Giá trị bộ sưu tập của bác Hứa cũng tăng vọt theo!
Nhiều bức tranh từng được ông mua với giá vài NDT giờ có giá hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu NDT. Một số tác phẩm của Tề Bạch Thạch thậm chí có thể được đấu giá lên tới hàng tỷ NDT và có những bức "vô giá" vì không thể định lượng bằng tiền được nữa
Tề Bạch Thạch (1864-1957) là tên tuổi huyền thoại của hội họa Trung Quốc, sở trường vẽ sơn thủy, hoa lá, chim cá. Kiệt tác của ông từng được định giá 140 triệu USD đó nha!
Nhưng mà... bác không hề định bán!
Điều đặc biệt là bác Hứa Hòa Trì không bao giờ xem đây là khoản đầu tư để kiếm lời. Ông giữ nguyên philosophy của mình: Nghệ thuật là để yêu thương và bảo tồn, không phải để mua bán kiếm profit.
"Những bức tranh mang giá trị lịch sử và văn hóa nên thuộc về quần chúng, không phải là công cụ để kiếm lời," ông nhấn mạnh.
Với tâm huyết đó, bác Hứa thành lập Heping Art World - một tổ chức chuyên bảo tồn và trưng bày nghệ thuật. Ông cũng nhiều lần hiến tặng các tác phẩm quý giá cho các bảo tàng và triển lãm công cộng khắp cả nước.
Không chỉ bảo tồn nghệ thuật, Heping Art World còn giúp phổ biến văn hóa thưởng thức nghệ thuật đến cộng đồng. Theo ông, nghệ thuật không chỉ dành cho giới thượng lưu, mà phải được đưa đến gần hơn với mọi người.
Bài học từ "kẻ điên vì nghệ thuật"
Nhìn lại hành trình của bác Hứa Hòa Trì, có thể thấy rõ hai yếu tố quan trọng dẫn đến thành công: niềm đam mê thuần túy và tầm nhìn xa trông rộng. Trong thời đại mà mọi người chạy theo lợi nhuận ngắn hạn, ông chọn con đường bền vững, giữ vững lòng yêu nghệ thuật và trách nhiệm với văn hóa dân tộc.
Câu chuyện của ông là minh chứng rõ ràng rằng giá trị thực sự của nghệ thuật không nằm ở con số trên thị trường mà ở khả năng truyền cảm hứng, kết nối con người và lưu giữ ký ức văn hóa.
Bác Hứa Hòa Trì từng bị gọi là "thằng khùng vì nghệ thuật", nhưng thực chất ông là một tấm gương sáng về đam mê và trách nhiệm. Từ quyết định mua 9.000 bức tranh cho đến việc cống hiến chúng cho cộng đồng, ông đã chứng minh rằng nghệ thuật không chỉ là tài sản mà còn là di sản cần được bảo tồn và lan tỏa
Nguồn: soha.vn