Ai trong đời này cũng đã từng bị phê bình ít nhất một lần rồi đúng không? Lúc đó bạn cảm thấy thế nào? Hậm hực, bực bội hay vui vẻ cảm ơn những lời góp ý đó?
Khi bị phê bình, bạn sẽ react kiểu gì?
Chắc chắn trong lòng bạn chẳng vui tí nào, thậm chí còn bực tức nữa. Và những người phê bình mình cũng biết rõ điều đó mà!
Nhưng mà nói thật nhé, về chuyện phê bình và bị phê bình này, chúng ta cần hiểu rõ một điều: nếu chỉ là những người quen biết thông thường, chẳng liên quan gì đến nhau, mà mình phê bình họ nghĩa là mình đang tự "kiếm chuyện" đấy.
Nên tốt nhất là đừng "làm phúc phải tội" nhé!
Nhưng nếu chúng ta thực sự coi trọng mối quan hệ với ai đó, đánh giá họ là người biết lắng nghe, thì hãy phê bình thẳng thắn. Và lúc đó, bạn cần nhận ra rằng: Người phê bình mình chính là quý nhân trong đời mình đó!
Hồi còn trẻ, nhiều người trong chúng ta khá là bồng bột và cao ngạo, hay nghĩ mình giỏi hơn người, ưu tú và xuất sắc lắm á.
Khi đối diện với lời phê bình của người khác, chúng ta thường nghĩ đó là sự khiêu khích, rằng họ cố tình hạ thấp mình. Rất ít người có thể bình tĩnh để suy ngẫm lại xem mình sai chỗ nào.
Nhưng thôi, hãy ngẫm lại kỹ coi!
Từ nhỏ đến lớn, ai là người phê bình chúng ta nhiều nhất? Đó chẳng phải là bố mẹ sao? Và có bố mẹ nào không muốn con mình sau này thành công và có tương lai tươi sáng?
Ở trường, ai là người phê bình chúng ta nhiều nhất? Chẳng phải là thầy cô sao? Và có thầy cô nào không mong học trò của mình sau này có tiền đồ rạng rỡ?
Tương tự vậy, những người hôm nay thực sự phê bình bạn, cũng là vì muốn tốt cho bạn, vì họ tin rằng bạn vẫn là người có thể thay đổi theo hướng tích cực!
Ai cũng thích được khen chứ không ai thích bị chê. Không phải ngẫu nhiên mà người xưa có câu: "Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng."
Chỉ những người có trách nhiệm với bạn, cho rằng bạn là người có thể tiếp thu và học hỏi, thực lòng kỳ vọng vào bạn, sẵn sàng bỏ tâm sức ra để dạy bạn, giúp bạn từng bước tiến bộ, họ mới phê bình bạn thôi!
Thuốc tốt thường khó uống, và những lời đóng góp chân thành từ tận đáy lòng, mong bạn trưởng thành và vững vàng hơn không hề nhiều đâu! Nếu không nghĩ cho bạn, chẳng ai rảnh mà tốn công tốn sức phê bình bạn để rồi có thể họ sẽ tự đẩy mình vào thế "gây thù chuốc oán" đâu.
Vì vậy, một khi bị người khác phê bình, hãy bình tĩnh, dùng cái đầu lạnh để suy nghĩ, kiểm điểm lại mọi việc, và bạn nhất định phải trân trọng những lời phê bình đó nhé!
Khi bạn từ chối một lần, hai lần rồi ba lần, sẽ không còn ai phê bình bạn nữa đâu. Đó là lý do tại sao khi rơi vào đường cùng, rất nhiều người đều tự hỏi: "Tại sao không có ai nói với tôi sớm hơn?"
Thực ra ngay từ đầu đã có không ít người thân, bạn bè nhắc nhở và thức tỉnh chúng ta rồi. Nhưng lúc đó, có lẽ chúng ta vẫn còn nghĩ: "Thật phí lời, đạo lý đơn giản đó ai mà không biết!". Có lẽ khi đó, bản thân ta đã tự khép mình lại, vẫn chưa biết thế nào gọi là "vừa vô tri, vừa tự cao tự đại"...
Phê bình có hai nghĩa nha:
Thứ nhất, đó là phê phán, phán đoán, đánh giá, chỉ ra ưu điểm và khuyết điểm, bình luận tốt xấu.
Thứ hai, phê bình là đưa ra ý kiến về thiếu sót, sai lầm của đối phương.
Đối diện với những lời phê bình, đúng ra chúng ta nên vui mới đúng. Nhưng cũng thật khó vì trước giờ, chẳng ai bị phê bình mà tâm trạng có thể vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra cả đúng không?
Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta cũng nên nhớ rằng: người phê bình mình một cách nghiêm túc đều là những người quan tâm đến mình.
Nguồn: soha.vn