Một mẹ Do Thái đã "xây" được 2 ông con trai thành triệu phú và 1 cô công chúa tốt nghiệp trường ĐH top đầu, giờ chị ấy chia sẻ bí kíp "xịn sò" cho hội phụ huynh đây!
Người Do Thái ở Israel cũng coi trọng giáo dục không khác gì người châu Á mình, nhưng mà cách nuôi con của họ lại khác biệt "một trời một vực" luôn á!
Nói chung là phương pháp giáo dục của người Do Thái sẽ thiết thực và "cứng" hơn hẳn, không "mềm mại" như mình đâu nha.
Nhà văn kiêm nhà giáo dục người Trung Quốc gốc Do Thái - Sara Imas - đã làm cho bao nhiêu ba mẹ châu Á phải "mở mang tầm mắt" về cách dạy con của người Do Thái qua cuốn sách bom tấn "Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương".
Không cần phức tạp hay "làm to làm lớn", mà mẹ Do Thái vẫn rèn con thành người "xịn" hơn cả những bạn sinh viên tốt nghiệp trường ĐH danh tiếng!
Chị Sara Imas sinh năm 1950, bố là người Do Thái, mẹ là người Trung Hoa. Những năm 30 của thế kỷ trước, bố chị đã sống trong cộng đồng người Do Thái ở Thượng Hải hơn 20 năm.
Năm 12 tuổi, chị mất bố và phải "lăn lộn" một mình kiếm sống. Những năm 1980, chị sinh được 3 đứa con nhưng sau đó trở thành "single mom" đấy.
Đầu thập niên 90, chị Sara Imas đưa cả 3 con về Israel. Tại đây, quan điểm giáo dục của chị đã "lột xác" hoàn toàn do hoàn cảnh xã hội. Hai con trai sau khi tốt nghiệp đại học đều trở thành triệu phú khi còn rất trẻ, còn cô con gái cũng sắp tốt nghiệp một đại học "xịn xò".
Sara Imas nhận ra rằng, 3 đứa con có được thành công như vậy là nhờ 3 bài học "vàng" về giáo dục mà chị học được ở Israel.
Chìa khóa số 1: Rèn luyện khả năng sinh tồn
Trong gia đình người Israel, các bé được tự chọn việc nhà và được trả công tương ứng luôn nha! Nghe "xịn" chưa?
Bố mẹ sẽ lập một danh sách các việc nhà kèm "bảng giá" cho từng công việc. Bé tự chọn nhiệm vụ, làm xong là nhận tiền liền tay!
Điểm hay của cách này là thông qua "làm việc nhận lương" để rèn cho trẻ khả năng quản lý tiền bạc, tự đảm đương công việc, hợp tác và... sinh tồn luôn!
Những ngày tháng ở Israel, chị Sara Imas tự làm nem cuốn mang đi bán để kiếm sống. 3 đứa con phải cùng mẹ bán hàng, và mỗi bé sẽ nhận được tiền tương ứng với số nem mình bán ra.
Ban đầu các bé đều xấu hổ, ngại không dám "chào hàng" nhưng dần dần cũng quen, có thể tự tin ra ngoài mời khách lạ mua hàng, tham gia buổi tụ tập của bạn bè và liên hệ với nhiều nguồn khách hàng hơn.
Từ công việc đó, các bé không chỉ trau dồi được kỹ năng giao tiếp xã hội, còn biết cách thu thập thông tin, nghiên cứu thị trường, đưa ra những góp ý để nem có hương vị ngon hơn, "hợp khẩu vị" khách hàng hơn nữa!
Sara Imes cho rằng: khả năng quản lý không nhất thiết chỉ được đào tạo từ Học viện quản lý mà gia đình mới là nơi dạy cho con bài học quản lý "xịn xò" nhất đó!
Chìa khóa số 2: Rèn luyện ý chí của trẻ
Sara Imas nhận thấy, nếu ba mẹ biết cách "trì hoãn" đáp ứng nhu cầu của con thì có thể rèn cho trẻ khả năng chịu khổ, tự kiềm chế và tự tạo ra, giúp con ngày càng trưởng thành và "cứng cáp" hơn.
Chị Sara đưa ra ví dụ về một thử nghiệm tâm lý "đỉnh của chóp": Phát cho 1 nhóm học sinh tiểu học mỗi bé một cái kẹo và nói rằng, các bé được phép ăn bất cứ lúc nào nhưng nếu ai giữ được đến sau khi tan học mới ăn thì sẽ được thưởng thêm một cái nữa!
Tất nhiên đến cuối sẽ có những bé không nhịn được ăn luôn và một số bé kiềm chế được "sự cám dỗ của kẹo".
Thử nghiệm này được theo dõi đến tận khi những đứa trẻ đó lên đại học, kết quả cho thấy, những bé năm xưa có thể nhẫn nhịn được, khi lớn lên thành tích học tập rất "đỉnh", cơ hội việc làm cũng nhiều hơn hẳn!
Chìa khóa số 3: Rèn luyện khả năng giải quyết vấn đề
Trẻ em Do Thái khi đủ 18 tuổi thường có thể sống tự lập được rồi đấy, điều này có được là nhờ bố mẹ chúng áp dụng cách "giáo dục không hoàn toàn". Tức là trong việc dạy con, họ sẵn sàng chỉ làm người cha/mẹ đạt 80 điểm thôi và cố ý để lại một số vấn đề cho con tự đối diện và giải quyết.
Trong cuốn sách của mình, tác giả Sara đã đề cập đến một nguyên tắc gọi là "giáo dục chậm". Theo đó, ba mẹ người Do Thái cho rằng, nuôi con cũng giống như trồng hoa, cần kiên nhẫn chờ hoa nở thôi!
"Giáo dục chậm" không có nghĩa chậm về thời gian mà là chỉ sự nhẫn nại trong tâm thế của người làm cha mẹ, không được "judge" khi mới chỉ nhìn vào biểu hiện nhất thời của trẻ.
Về mặt hành động, không được thay con giải quyết bất kỳ vấn đề nào, phải để cho con có cơ hội tự làm, tự giải quyết. Bố mẹ không được lấy lý do "vì yêu vì thương con" mà kiểm soát, quản thúc con theo ý mình nhé!
Ví dụ như lần đầu tiên con đi dã ngoại, ban đầu mẹ muốn giúp con chuẩn bị đồ đạc nhưng nhớ đến lời khuyên của hàng xóm nên mẹ đã đổi ý, để con tự chuẩn bị mọi thứ còn mẹ chỉ làm nhiệm vụ... giám sát.
Con không hề trách mẹ không giúp mà còn tỏ ra vô cùng vui vẻ và hào hứng luôn á!
Nguồn: kenh14.vn