Nghe xong câu chuyện này chắc các bạn sẽ giật mình luôn đó! Tưởng tượng đi làm vẽ mặt đồng hồ với loại sơn phát sáng nhờ phóng xạ radium, tưởng vui vẻ kiếm được tiền lương cao, cuối cùng lại trở thành cơn ác mộng tàn khốc với những căn bệnh kinh dị, khiến nhiều cô gái phải ra đi trong đau đớn. Đọc mà rợn người ác!
HỘI CHỨNG "CUỒNG RADIUM"
Quay ngược về một thế kỷ trước, những chiếc đồng hồ phát sáng trong bóng tối đơn giản là quá xịn xò!
Năm 1916, một trong những nhà máy đầu tiên sản xuất đồng hồ phát sáng đã mở tại bang New Jersey (Mỹ). Họ tuyển khoảng 70 chị em, là những người đầu tiên trong hàng nghìn nữ công nhân tại các nhà máy tương tự khắp nước Mỹ. Công việc nhìn qua thì nhẹ nhàng, lương lại cao nữa chứ!
Để quét sơn lên những chiếc kim đồng hồ nhỏ xíu, các chị em được hướng dẫn dùng môi để nhọn đầu cọ sơn và nhà máy khẳng định là an toàn 100%. Nhưng plot twist đây rồi - loại sơn khiến kim đồng hồ phát ra ánh sáng xanh "kỳ diệu" kia lại chứa radium, một nguyên tố phóng xạ mà Marie Curie mới tìm ra chưa đầy 20 năm trước đó!
Thời đó, ai hiểu gì về radium đâu. Vậy nên những nữ công nhân trong nhà máy đã nuốt phải nó gần như mỗi lần quét sơn mà không hề hay biết nguy hiểm rình rập.
Họ trở nên nổi tiếng với biệt danh "Những cô gái radium".
Radium – nguyên tố 'thần diệu'
Radium được cặp đôi bá đạo Marie Curie và Pierre Curie tìm ra vào năm 1898. Nó nhanh chóng được áp dụng trong liệu pháp chống ung thư luôn.
"Do liệu pháp này thành công, radium trở thành một thứ 'thuốc thần' quyền năng, được sử dụng giống cách chúng ta dùng vitamin ngày nay – loài người bị mê hoặc bởi sức mạnh của nó", bà Kate Moore, tác giả cuốn sách "The Radium Girls" trả lời phỏng vấn CNN.
Thời đó thực sự là cơn sốt radium không gì sánh được! Vật liệu phóng xạ này trở thành thứ "vitamin" được bổ sung vào hàng loạt sản phẩm dùng hàng ngày, từ kem đánh răng đến mỹ phẩm, thậm chí cả đồ ăn và nước uống nữa á! Điên rồi!
Một nhà sản xuất tên Radithor thậm chí còn hòa một lượng rất nhỏ radium vào nước uống, rồi quảng cáo như kiểu "nước thần" cải tử hoàn sinh, với cam kết chữa được đủ mọi loại bệnh từ hen suyễn đến gút. Marketing thời đó "chất" thật đấy!
"Mọi người biết phóng xạ giải phóng ra năng lượng, nhưng họ không biết việc đưa một số loại năng lượng vào cơ thể họ có thể gây hại", ông Timothy Jorgensen, một chuyên gia phóng xạ tại Đại học Georgetown, là tác giả cuốn "Ánh sáng kỳ lạ: Câu chuyện phóng xạ" cho biết.
Không phải là thứ thuốc trị bách bệnh như người ta lầm tưởng, radium là nguyên tố chết người thật sự! Vận động viên điền kinh người Mỹ Eben Byers từng nổi tiếng vì uống mỗi ngày một chai Radithor trong vài năm, để rồi mất sớm vào năm 1932. Dòng tít mà tờ Wall Street Journal đưa về cái chết của anh cũng thật hãi hùng: "Nước radium hiệu quả tốt cho đến khi hàm anh ấy rụng ra". Ớn luôn!
Sát thủ giấu mặt
Khi nuốt vào đường tiêu hóa, radium trở nên đặc biệt nguy hiểm. "Về mặt hóa học, nó hoạt động rất giống với canxi. Do cơ thể sử dụng canxi để tạo xương, radium vào cơ thể qua đường tiêu hóa bị nhầm là canxi, và được 'đắp' vào xương.
Vì thế nuốt phải radium sẽ dẫn đến tình trạng hoại tử xương và ung thư xương. Những bệnh này tiến triển thế nào còn tùy vào liều radium, nhưng với những liều cao như các 'cô gái phóng xạ' sử dụng, thì chỉ trong vài năm", ông Jorgensen cho biết.
Loại sơn phản quang hoạt động bằng cách chuyển hóa phóng xạ thành ánh sáng nhờ chất huỳnh quang, là một trong những sản phẩm gốc phóng xạ thành công nhất. Cứ mỗi lần dùng miệng vuốt đầu cọ sơn, các 'cô gái phóng xạ' lại bị nhiễm một lượng nhỏ radium.
Khi đồng hồ phát sáng trở nên trendy vào đầu thập niên 1920, thế giới bắt đầu có chút nhận thức hơn về nguy cơ phóng xạ. Tuy nhiên, nhiễm độc phóng xạ không xảy ra ngay lập tức mà âm thầm trong nhiều năm trước khi công nhân phơi nhiễm xuất hiện triệu chứng bệnh.
Các "cô gái phóng xạ" ban đầu tin rằng họ đang ngày càng khỏe khoắn hơn nhờ làm việc với một loại "thần dược" mới – thứ vật chất đắt nhất thế giới vào thời điểm đó, có giá tương đương 2,2 triệu USD/gram theo sức mua ngày nay. Đắt xỉu luôn!
Các cô gái còn được ví như những "nghệ sĩ", góp phần làm ra những chiếc đồng hồ thượng hạng, vì thế họ còn rủ thêm chị em gái và bạn bè tham gia nhà máy nữa. Có thời điểm nhà máy đồng hồ của Tập đoàn Uranium Hoa Kỳ (USRC) có tới 300 nữ công nhân làm việc, trong đó nhiều người là thân nhân cùng gia đình.
Thời đó, một hiệu ứng phụ của công việc sơn đồng hồ là bụi phóng xạ bay đầy trong không khí khi sơn được trộn, phủ lên tóc và quần áo của các nữ công nhân khiến họ cũng phát ra thứ ánh sáng xanh kỳ ảo. Các cô gái thậm chí còn thích thú với điều đó, họ còn bảo nhau mặc quần áo đẹp tới nhà máy, để đến khi ra về, họ trông giống như những tiểu thư tỏa sáng lấp lánh.
Nhưng những ngày vui không kéo dài. Năm 1922, nữ công nhân 22 tuổi Mollie Maggia buộc phải nghỉ làm vì đổ bệnh. Ban đầu Mollie bị đau răng.
Sau khi nha sĩ nhổ chiếc răng đau đầu tiên, chiếc răng tiếp theo bắt đầu đau và cũng được nhổ. Nhưng từ chỗ trống của những chiếc răng đã mất, những cục u quái gở bắt đầu trồi lên, trông như những bông hoa sậm màu, bên trong mọng màu đỏ và vàng của máu và mủ.
Những khối u phát triển rất nhanh khiến hơi thở của bệnh nhân ngày càng hôi thối khó chịu. Rồi Mollie bắt đầu đau đớn ở hai chân khiến cô dần dần không thể đi lại. Các bác sĩ lại cho rằng cô bị thấp khớp và kê đơn thuốc aspirin. Sai be be rồi!
Nguồn: soha.vn