Bi kịch của cô con gái 47 tuổi tài giỏi: Qua đời cách cha không xa vì không biết cách... sống sót

BanhLovely1776

New member
Câu nói này thật sự chạm đến trái tim: "Yêu con là chuẩn bị để một ngày nào đó con có thể rời xa chúng ta và luôn sẵn sàng cho sự rời đi ấy."

Dạo này, cộng đồng mạng Trung Quốc đang choáng váng với một vụ việc quá đỗi thương tâm.

Tại một căn hộ ở Singapore, người ta tìm thấy hai thi thể: người cha ngoài 70 tuổi đã hóa thành bộ xương trong phòng ngủ; cô con gái 47 tuổi nằm gục ở cửa phòng khách. Theo kết luận pháp y, người cha mất trước, khoảng một tháng sau cô con gái mới trút hơi thở cuối cùng. 30 ngày đó không chỉ là khoảng cách giữa sống và chết, mà còn kể một câu chuyện khiến ai nghe cũng phải xót xa

Khi học vấn cao siêu nhưng không biết cách... sống

Cô con gái tên là Từ Na. CV của cô xịn đét:

Năm 2001, cô tốt nghiệp ngành Khoa học Máy tính tại Đại học Quốc gia Singapore. Chỉ hai năm sau, cô đã có bằng thạc sĩ. Năm 2008, cô đỗ chương trình tiến sĩ tại Đại học Cambridge (siêu trường luôn nha!). Sau đó trở thành nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Khoa học và Công nghệ Số Quốc gia Pháp...

Từ Na từng là hình mẫu của thành công: chăm chỉ, cầu tiến, học vấn đỉnh của chóp.

Nhưng theo lời kể của hàng xóm, cô lại có mặt khác: đôi khi "vừa đi vừa vung tay múa chân", hành vi hơi khác thường, nghi ngờ có vấn đề về tâm lý. Mỗi lần ra ngoài đều phải có người cha già đi kèm.

Sau khi mẹ qua đời năm 2017, hai cha con càng ít giao tiếp với bên ngoài. Họ sống nương tựa vào nhau. Người cha là cầu nối duy nhất giữa con gái và thế giới: đi mua đồ ăn, che chắn mọi thứ, là chỗ dựa cuối cùng của con.

eb8cc21dd346e021c50c.png


Cho đến khi trụ cột ấy âm thầm ngã xuống...

Không ai biết trong một tháng sau khi cha qua đời, Từ Na đã trải qua những gì. Có lẽ tiếng gọi cha của cô dần từ hoảng hốt sang yếu ớt. Có lẽ đến cuối cùng cô mới nhận ra người luôn ở bên mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Bộ óc từng giải được những bài toán siêu khó của Cambridge, cuối cùng lại không giải nổi bài toán đơn giản nhất: làm sao để tự mình sống sót

Cô chết đói, cách thi thể cha không xa.

Thở dài trước bi kịch này, người ta tự hỏi: Khi cứ mải tập trung vào thành tích học tập của con, liệu có quên mất điều quan trọng hơn: dạy con kỹ năng sống? Tức là dạy con cách đối diện thất bại, cách xin người khác giúp đỡ, cách tự đứng dậy khi không còn ai che chở. Cha của Từ Na đã dành cả đời xây cho con gái một bến tránh gió, nhưng lại quên dạy cô cách tự mình ra khơi.

Suy cho cũng đúng, mỗi đứa trẻ rồi sẽ phải tự mình đối diện với cuộc đời. Điều quý giá nhất ba mẹ có thể cho con không phải là một cái nhà kính không mưa gió, mà là sự dũng cảm trước bão tố, trí tuệ giải quyết vấn đề và khả năng thích nghi với xã hội.

Đó mới là "buff bảo vệ" tốt nhất trong cuộc đời đầy bất ngờ này! ️

Không chỉ có gia đình này đâu...

Câu chuyện này gây ám ảnh vì ngoài kia còn có không ít gia đình tương tự.

Họ tin rằng chỉ cần con học giỏi là đủ, mà quên mất việc dạy con giao tiếp, thích nghi, tự lập.

Có một bà mẹ kể về con trai: từ nhỏ luôn đứng đầu lớp, tường nhà penuh giấy khen. Nhưng vì được chăm sóc quá kỹ, cơm bưng nước rót, quần áo mẹ giặt, tất mẹ xếp, cậu bé khi lên cấp ba nội trú lại không biết giặt đồ, không biết giữ vệ sinh chung, không hiểu ranh giới và sự tôn trọng. Kết quả là bị bạn bè xa lánh, tự mình suy sụp

Lại có những bạn trẻ tốt nghiệp đại học danh tiếng nhưng liên tục thất nghiệp vì không chịu được áp lực, không biết teamwork, không chịu được góp ý.

Học giỏi, nhưng không biết sống.

Như con cá bị ném lên bờ, thiếu môi trường quen thuộc là không thở nổi luôn

Bài học từ Phần Lan - cường quốc giáo dục

Trong một phim tài liệu về giáo dục Phần Lan, quốc gia có hệ thống giáo dục top 1 thế giới, người ta nhận ra bí quyết không chỉ ở sách vở, mà ở "giáo dục đời sống".

Học sinh trung học có giờ nấu ăn, tự thiết kế menu, đi chợ mua đồ, bày biện món ăn. Trẻ em được khuyến khích làm việc nhà, thậm chí đi làm thêm khi đủ tuổi, để học cách giao tiếp và chịu trách nhiệm.

Nếu kiến thức là "biết", thì kỹ năng sống là "làm". Biết mà không làm được thì vẫn... vô dụng thôi!

Ba mẹ có thể bắt đầu từ những điều nhỏ:

0-3 tuổi: Khuyến khích con tự xúc ăn, tự đi vệ sinh, tập sửa sai thay vì làm thay.

3-6 tuổi: Dạy con quét nhà, tưới cây, gấp khăn, đón tiếp khách, xây dựng ý thức chia sẻ.

6-12 tuổi: Tập cho con giặt đồ, nấu món đơn giản, quản lý tiền tiêu vặt, học kỹ năng xử lý tình huống cơ bản.

Và quan trọng là nguyên tắc "bốn không": Không làm thay. Không ngắt quãng khi con đang tập trung. Không phán xét. Không dùng phần thưởng vật chất để "mua chuộc".

d22a510255532334df11.jpg


43a6eef13c95abe93134.jpg


aaaf0dbb04134df3cb8c.jpg


47264fc667666b003725.jpg


46a9e5d1ffde9080f504.jpg


Tình yêu đích thực là dạy con cách bay, không phải nhốt con lại

Có câu nói rất hay: Yêu một món đồ là giữ nó bên mình. Yêu một đứa trẻ là chuẩn bị cho ngày nó rời xa. Rồi sẽ có lúc con phải tự mình bước vào đám đông, tự giải thích khi bị hiểu lầm, tự gánh áp lực không ai thay được.

Hôm nay bạn giặt hộ con đôi tất, ngày mai con phải tự vắt khô. Hôm nay bạn chắn hộ con một khó khăn, ngày mai con phải tự tìm lối đi. Tình yêu thực sự không phải là con thuyền chở con suốt đời, mà là giúp con may cánh buồm của riêng mình ⛵

Để khi ra biển lớn, con có thể bình thản trước sóng gió. Để khi đối diện cuộc sống, con không hoảng loạn. Và đó mới là thành công lớn nhất của người làm ba mẹ!

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top