Giữa lòng thành phố xô bồ, vẫn còn một căn nhà cổ lưu giữ lời thề độc lạ của những chị em từng "tự gả cho chính mình" đấy!
**Hội chị em "tự gả bản thân" là ai?**
Trong căn nhà cổ kính pha trộn phong cách Pháp - Trung Hoa, những bức tường thạch cao trắng giờ đã ố vàng theo năm tháng, vôi bong tróc lả tả chỉ cần động nhẹ thôi là rụng... Bước vào trong, không gian chật hẹp càng thêm tối tăm, ẩm ướt với tường và trần nhà gỗ đen sì vì khói bếp.
Tất cả như những mảnh ghép xưa cũ của Sài Gòn đang lặng lẽ mất dần giữa nhịp sống hối hả của thành phố hiện đại, như một phần ký ức buồn bị "seal" lại sau ô cửa nhỏ của căn nhà này vậy.
Và đúng rồi đó, nằm lọt thỏm trên đường Trần Quý (TP.HCM), ngôi nhà tồn tại hơn nửa thế kỷ tên "Tụ Quần Cư" này chính là dấu tích cuối cùng chứng minh cho một câu chuyện đặc biệt: câu chuyện về hội Tự Sơ Nữ - những chị em từng sống ở Sài Gòn - Chợ Lớn với lời thề không bao giờ lấy chồng luôn!
Đây từng là nơi ở chung của các Tự Sơ Nữ. Hiện tại, một phần Tụ Quần Cư đã bị giải tỏa rồi. Sau lần giải tỏa đó, nhiều vật dụng của họ không còn, chỉ sót lại chiếc bàn gỗ để bày hương án ở phòng chính và một chiếc phản gỗ cũ xì. Giờ đây là chỗ ở của một số cụ già neo đơn.
Tự Sơ Nữ là một danh xưng đặc biệt lắm nha! Để trở thành Tự Sơ Nữ, chị em phải trải qua nghi thức thiêng liêng trước bàn thờ Phật Bà Quan Âm, thề nguyện cả đời không kết hôn. Điều thú vị là họ phải có một cô Tự Sơ Nữ lớn tuổi đứng ra búi tóc, chải tóc lên như những phụ nữ đã có chồng luôn đó! 
Anh Dương Rạch Sanh, người sưu tầm kỷ vật người Hoa ở Việt Nam, giải thích: "Họ tự búi tóc, tức là họ tự gả cho bản thân họ nên mới có từ 'tự sư nữ'. Họ đã trải qua và chứng kiến sự bất công của người phụ nữ nên mới có ý chí để trở thành Tự sư nữ. Có thể nói, họ cũng chính là những người giành lấy nữ quyền thành công nhất trong lịch sử của Trung Quốc."
Những chị em này, khi đến Sài Gòn - Chợ Lớn (giờ là khu vực Chợ Lớn TP.HCM), thường đi làm công cho các gia đình khá giả, làm nghề thủ công để kiếm tiền. Họ dành dụm, góp vốn mua một căn nhà như Tụ Quần Cư để làm chỗ nương tựa lúc về già. Tự Sơ Nữ cuối cùng là cô Văn Ngọc Mai, thường bán đồ thủ công truyền thống của người Hoa nên được gọi thân mật là 'bà Hoa Kim Chỉ'. Cô đã mất vào năm 2002 ở tuổi 90.
**Người giữ lại từng mảnh kỷ niệm**
Ngày nay, hội Tự Sơ Nữ đã biến mất hoàn toàn rồi. Căn nhà Tụ Quần Cư giờ trở thành nơi ở của những cụ già neo đơn. Tuy nhiên, câu chuyện và tinh thần kiên định của họ vẫn được anh Sanh gìn giữ cẩn thận lắm!
Nguồn: kenh14.vn
**Hội chị em "tự gả bản thân" là ai?**
Trong căn nhà cổ kính pha trộn phong cách Pháp - Trung Hoa, những bức tường thạch cao trắng giờ đã ố vàng theo năm tháng, vôi bong tróc lả tả chỉ cần động nhẹ thôi là rụng... Bước vào trong, không gian chật hẹp càng thêm tối tăm, ẩm ướt với tường và trần nhà gỗ đen sì vì khói bếp.
Tất cả như những mảnh ghép xưa cũ của Sài Gòn đang lặng lẽ mất dần giữa nhịp sống hối hả của thành phố hiện đại, như một phần ký ức buồn bị "seal" lại sau ô cửa nhỏ của căn nhà này vậy.
Và đúng rồi đó, nằm lọt thỏm trên đường Trần Quý (TP.HCM), ngôi nhà tồn tại hơn nửa thế kỷ tên "Tụ Quần Cư" này chính là dấu tích cuối cùng chứng minh cho một câu chuyện đặc biệt: câu chuyện về hội Tự Sơ Nữ - những chị em từng sống ở Sài Gòn - Chợ Lớn với lời thề không bao giờ lấy chồng luôn!
Đây từng là nơi ở chung của các Tự Sơ Nữ. Hiện tại, một phần Tụ Quần Cư đã bị giải tỏa rồi. Sau lần giải tỏa đó, nhiều vật dụng của họ không còn, chỉ sót lại chiếc bàn gỗ để bày hương án ở phòng chính và một chiếc phản gỗ cũ xì. Giờ đây là chỗ ở của một số cụ già neo đơn.
Tự Sơ Nữ là một danh xưng đặc biệt lắm nha! Để trở thành Tự Sơ Nữ, chị em phải trải qua nghi thức thiêng liêng trước bàn thờ Phật Bà Quan Âm, thề nguyện cả đời không kết hôn. Điều thú vị là họ phải có một cô Tự Sơ Nữ lớn tuổi đứng ra búi tóc, chải tóc lên như những phụ nữ đã có chồng luôn đó!
Anh Dương Rạch Sanh, người sưu tầm kỷ vật người Hoa ở Việt Nam, giải thích: "Họ tự búi tóc, tức là họ tự gả cho bản thân họ nên mới có từ 'tự sư nữ'. Họ đã trải qua và chứng kiến sự bất công của người phụ nữ nên mới có ý chí để trở thành Tự sư nữ. Có thể nói, họ cũng chính là những người giành lấy nữ quyền thành công nhất trong lịch sử của Trung Quốc."
Những chị em này, khi đến Sài Gòn - Chợ Lớn (giờ là khu vực Chợ Lớn TP.HCM), thường đi làm công cho các gia đình khá giả, làm nghề thủ công để kiếm tiền. Họ dành dụm, góp vốn mua một căn nhà như Tụ Quần Cư để làm chỗ nương tựa lúc về già. Tự Sơ Nữ cuối cùng là cô Văn Ngọc Mai, thường bán đồ thủ công truyền thống của người Hoa nên được gọi thân mật là 'bà Hoa Kim Chỉ'. Cô đã mất vào năm 2002 ở tuổi 90.
**Người giữ lại từng mảnh kỷ niệm**
Ngày nay, hội Tự Sơ Nữ đã biến mất hoàn toàn rồi. Căn nhà Tụ Quần Cư giờ trở thành nơi ở của những cụ già neo đơn. Tuy nhiên, câu chuyện và tinh thần kiên định của họ vẫn được anh Sanh gìn giữ cẩn thận lắm!
Nguồn: kenh14.vn