Bé gái 7 tuổi biến mất lúc 5h sáng, 47 năm sau mới về kể lại hành trình đầy nước mắt

4ebe584598c2397007af.jpg


Sáng sớm hôm đó, bé Nguyệt rời nhà cùng bạn thân. Và từ đó, cuộc đời em hoàn toàn đổi khác, phải nếm đủ vị cay đắng khi xa vòng tay mẹ...

Vào một ngày đầu mùa thu năm 1976, bà Phạm Thị Như Khuê (hay còn gọi là bà Huệ) ở Đà Nẵng bị mất con gái khoảng 7 tuổi tên Phạm Thị Minh Nguyệt. Cùng lúc đó, bạn thân của Nguyệt là Phụng cũng mất tích luôn.

Hồi đó, bà Huệ đang ở phường Nam Dương, thành phố Đà Nẵng. Bà nuôi một mình 5 đứa con bằng nghề bán chè ở trong con hẻm, không có chồng. Nguyệt là con gái thứ 2 của bà.

Con gái mất tích bỗng dưng như thế, bà Huệ mất bao nhiêu năm trời đi hỏi han khắp nơi. Năm 1990, bà từng hi vọng chút xíu khi có người hàng xóm cũ vào TP.HCM về kể đã gặp cả chị Nguyệt và Phụng nè! Người này hứa sẽ dẫn bà vô Sài Gòn tìm con. Nhưng plot twist là sau đó người hàng xóm bị trúng gió mất luôn rồi. Bà Huệ lại hết hy vọng về chuyện tìm con

402b60c692ada1bd1f0f.jpg


Bà Huệ cùng các con sau đó sống nhờ cửa chùa gần 20 năm, rồi bà quyết định đi tu. Gần đây, chị Vinh - con gái thứ 3 của bà cũng vừa xuống tóc đi tu theo luôn. Một người con trai lớn của bà đã qua đời rồi. Người con gái còn lại tên Cẩm Hồng đang sống và làm việc ở Đà Nẵng.

Người con út của bà Huệ (sinh ra sau khi chị Nguyệt bị đi lạc) giờ là đại đức Thích Pháp Hiếu, trụ trì chùa Tam Bảo, Đà Nẵng. Khoảng năm 2008 - 2009, đại đức Thích Pháp Hiếu đi học ở TP.HCM, có liên hệ với công an quận Thủ Thiêm để nhờ support nhưng vẫn không có thông tin gì cả.

Gần 47 năm trời không có tin tức gì về con gái. Bà Huệ trong lòng luôn đau đáu, không biết con có khỏe không, đã có chồng con gì chưa. "Tôi mong con gặp được người bạn đời tốt, sống khỏe mạnh, an vui. Ngày nó còn ở với tôi nó dễ thương lắm. Tôi mong được gặp lại con một lần là hạnh phúc rồi, có nhắm mắt cũng yên lòng", bà Huệ nói.

**47 năm lang thang, đi đâu về đâu? **

Trong khi mẹ mỏi mòn chờ đợi thì từ ngày đi lạc, bé Nguyệt đã phải trải qua biết bao cay đắng...

Nhớ lại cái ngày mình lạc nhà, chị Nguyệt kể: "Bình thường thì 2 đứa vẫn đi học cùng nhau, mẹ tôi và mẹ Phụng cùng dắt đi. Trước hôm đi lạc một ngày, Phụng bảo: 'Mẹ mình mới dắt mình đi đường tắt này lần đầu tiên, vui lắm. Mai mình dẫn bạn đi nhé, mẹ đừng bảo mẹ bạn, mình cũng không bảo mẹ mình'".

97122b286bb8ff215476.jpg


5 giờ sáng hôm sau Phụng đến gọi Nguyệt. Hai đứa nhỏ dắt tay nhau đi men theo đường ray, cứ đi mãi đi mãi đến lúc mệt quá thì nằm ở gốc cây nghỉ. Tàu chạy ngang qua nhìn thấy, có người nhảy xuống bồng 2 đứa trẻ lên tàu. Theo con tàu ấy, Nguyệt và Phụng lang thang, lạc luôn đến tận ga Sài Gòn, đoạn chợ Bến Thành cũ, TP.HCM.

Đến TP.HCM rồi, Nguyệt, Phụng đi lòng vòng chơi mấy tiếng đồng hồ, thấy thích thú mọi thứ, đến lúc mệt quá lại đứng khóc, mọi người gọi loa tìm nhưng chẳng ai ra nhận. Đến tối, người ta đóng cửa quán xá hết, 2 đứa trẻ ôm nhau ngủ ngoài đường luôn

Nguyệt và Phụng cứ lang thang như vậy cho đến một hôm đứng trước cửa một sạp bán đồ lưu niệm trên đường Nguyễn Huệ, Nguyệt được bà chủ sạp nhận nuôi. Bà đưa Nguyệt về nhà trọ tắm rửa, mua hẳn chục bộ quần áo mới. Ở đó mấy ngày rồi bà dẫn Nguyệt về Gò Dầu, Tây Ninh - nơi gia đình bà đang sinh sống. Còn Phụng cũng được một người phụ nữ khác đưa về chợ Lớn.

4ce64eedecfe6f4fc2bb.jpg


1f6166735aa54e4e1dea.jpg


Về nhà bố mẹ nuôi, Nguyệt chủ yếu trông em, ba mẹ kêu làm gì thì làm nấy, không khổ lắm nhưng không được đi học.

Tưởng cuộc đời bé Nguyệt may mắn có tổ ấm mới, nhưng chỉ được có 4 năm. Trong một lần ở nhà trông em, vô tình làm em ngã gãy tay, Nguyệt bị mẹ nuôi đánh đòn. Bố mẹ nuôi quyết định không cưu mang Nguyệt nữa, cho cô bé đi xe đò trở về đúng đường Nguyễn Huệ

Nguyệt tiếp tục phải theo người ta đi làm thuê. Công việc vất vả, nguy hiểm, mấy lần suýt bị rắn cắn, Nguyệt xin chủ cho về mà không được, còn bị đánh nữa. Được hơn 2 năm, đợi một hôm có ghe vào hái ổi, Nguyệt lẻn xuống ghe bỏ trốn. Chủ ghe biết chuyện, thương nên cho tiền và chỉ đường cho Nguyệt đi về.

Một lần nữa, Nguyệt về lại đường Nguyễn Huệ. Nguyệt vừa vui vì được người tốt giúp đỡ, thoát khỏi nơi khổ ải, nhưng lại xen lẫn nỗi buồn, sợ hãi vì không biết tiếp theo sẽ đi đâu, về đâu...

050f89433dd9b17d0e58.jpg


a5e688a58c3276843822.jpg


Rồi Nguyệt đi xin việc làm, dọn dẹp nhà cửa, giữ em cho nhà giàu. "Tôi bồng em tím cả hai bên eo. Khổ lắm, gia đình người ta ăn trước, mình ăn sau, còn thừa gì thì ăn nấy, hết thì thôi, người gầy gò, xanh lét. Tủi nhục như vậy, tôi càng nhớ gia đình nhiều hơn, nhớ mẹ, bà ngoại nhưng không biết làm sao để về. Tôi khóc thì còn bị đánh, chửi thêm", chị Nguyệt nức nở nhớ lại

Sau này, chị Nguyệt làm ở quán cơm cho mẹ nuôi tên Châu. Từ quán cơm này, chị gặp được người chồng hiện tại.

**Hạnh phúc đến sau 15 năm lưu lạc ✨**

Năm 1991, chị Nguyệt 21 tuổi, lập gia đình. Sau 15 năm lưu lạc, chị đã gây dựng được tổ ấm riêng của mình. Đoạn đời mới bắt đầu, chị may mắn có người chồng tốt, cha mẹ chồng yêu thương, anh em chồng hiền lành.

Chị mở quán cơm, rồi kiot bán cafe trên đường Nguyễn Huệ. Chị có 3 người con, một trai hai gái đều đã trưởng thành, có công ăn việc làm, phụ giúp bố mẹ về kinh tế. Gia đình chị đang ở trọ ở TP.Thủ Đức, TP.HCM. Con gái lớn rất xúc động mỗi lần nghe mẹ kể về chuyện đi lạc. Do đó đã gửi thư đến chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" nhờ tìm giúp.

01aae240e03205698127.jpg


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top