BanhTeen334
New member
Chuyện gì đã xảy ra với bé gái 3 tuổi này? Câu chuyện dưới đây sẽ khiến các phụ huynh phải giật mình!
*Bài viết được chị Phùng (32 tuổi, Trung Quốc) chia sẻ trên tờ 163.com
Mình chỉ là một người mẹ bình thường như bao người khác thôi, mỗi ngày đều cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho con. Nhưng có những chuyện xảy ra mà dù chuẩn bị kỹ đến đâu, mình vẫn không thể đoán trước được.
Con gái mình, một bé 3 tuổi siêu đáng yêu và hồn nhiên, lúc nào cũng vui vẻ mỗi khi đi học về. Nhưng khoảng một tuần nay, con trở nên lạ lắm. Mỗi lần mình hỏi về một ngày ở trường, con chỉ cười gượng gượng hoặc đánh trống lảng sang chuyện khác. Lúc đầu mình cũng không để tâm lắm, nghĩ có lẽ con hơi mệt hoặc đơn giản là chưa muốn kể.
Nhưng rồi mình phát hiện một điều cực kỳ bất thường: con sợ đi vệ sinh! Mỗi lần mình nhắc nhở, con lại vội vàng nói "Con không buồn đi" dù mình biết rõ con đang cố nhịn. Ban đầu mình nghĩ có thể con bị táo bón hoặc đơn giản là không thích toilet ở trường. Nhưng mọi chuyện dần nghiêm trọng hơn. Con bắt đầu nhịn suốt nhiều giờ liền, đôi khi cả ngày không đi vệ sinh. Khi không thể nhịn thêm được nữa, con sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn, gồng mình chịu đựng, nước mắt lăn dài nhưng nhất quyết không chịu vào nhà vệ sinh.
Là người mẹ, mình không thể đứng nhìn được. Một tối nọ, mình nhẹ nhàng dỗ dành con: "Mẹ giúp con nhé? Mẹ sẽ ở đây với con mà". Con im lặng, cắn môi đầy do dự rồi miễn cưỡng gật đầu. Mình nhẹ nhàng cởi quần cho con như mọi khi. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, mình sững người luôn. Trên da thịt con có những vết bầm tím mờ mờ, một vài vết xước nhỏ mà trước đó mình chưa từng thấy. Rõ ràng có điều gì đó đã xảy ra với con mà mình không hề hay biết. Ngay lúc ấy, con gái mình bỗng hét lên, gào khóc nức nở và co người lại, run rẩy như chiếc lá nhỏ trong cơn gió. Trái tim mình như vỡ vụn. Mình ôm con vào lòng, vỗ về con nhưng con vẫn không ngừng khóc.
Mình cố giữ bình tĩnh dù trong lòng tràn ngập lo lắng và hoang mang. Vì sao con lại phản ứng thế này? Điều gì đã xảy ra với con? Mình không dám nghĩ tiếp, nhưng nỗi bất an trong lòng khiến mình gần như nghẹt thở.
Sau một lúc dỗ dành, con dần nín khóc, nhưng ánh mắt vẫn còn sợ hãi. Mình hạ giọng hỏi: "Con có thể nói cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra không?". Ban đầu con lắc đầu, nhưng rồi bằng giọng nói run rẩy, con thỏ thẻ những câu đứt quãng. Dù con còn nhỏ, những lời nói non nớt ấy cũng đủ để khiến mình hiểu rằng con đã phải trải qua điều gì đó đáng sợ lắm. Con nói về một cô giáo trong trường, về việc đi vệ sinh, về cảm giác sợ hãi...
Con kể rằng trước đây con từng đi vệ sinh ra quần, khiến một cô giáo cảm thấy phiền. Kể từ đó, cô bắt đầu ép con đi vệ sinh đúng giờ cô quy định, dù con không hề muốn. Nếu con kháng cự, cô sẽ la mắng, thậm chí quát lớn đến mức con hoảng sợ. Có lần con khóc, cô còn dọa nếu con kể với ai thì sẽ bị phạt nặng hơn. Từng lời con nói như một nhát dao đâm vào lòng mình.
Mình ôm con thật chặt, cố kìm nén cảm xúc để con không thấy mẹ đang run. Lúc này, điều quan trọng nhất là để con cảm thấy an toàn. Mình biết con vẫn còn quá nhỏ để diễn đạt hết những gì đã xảy ra, nhưng phản ứng của con đã nói lên tất cả rồi.
Làm mẹ là một hành trình dài, và có những khoảnh khắc như thế này khiến mình nhận ra rằng đôi khi tình yêu không chỉ là ôm ấp hay dỗ dành, mà còn là sự mạnh mẽ để bảo vệ con đến cùng. Mình không biết phía trước sẽ ra sao, nhưng mình biết một điều chắc chắn: mình sẽ không để con một mình đối diện với nỗi sợ của mình. Mình sẽ là bức tường vững chãi nhất để con có thể tựa vào bất cứ lúc nào.
Sáng hôm sau, mình đến trường cùng con, lòng ngổn ngang trăm mối. Mình yêu cầu gặp giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu để làm rõ sự việc. Ban đầu cô giáo kia chối bỏ trách nhiệm, nói rằng cô chỉ muốn con hình thành thói quen tốt. Nhưng khi mình kiên quyết đối chất, những phụ huynh khác cũng bắt đầu lên tiếng về những dấu hiệu bất thường ở con họ. Sau nhiều tranh luận, nhà trường cuối cùng cũng vào cuộc điều tra nghiêm túc.
Vài ngày sau, mình nhận được thông báo rằng cô giáo kia đã bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra. Nhà trường cũng cam kết sẽ siết chặt hơn quy trình giám sát, đảm bảo không để sự việc tương tự xảy ra với bất kỳ đứa trẻ nào khác. Dù lòng mình vẫn còn nặng trĩu, nhưng ít nhất mình biết rằng mình đã làm đúng rồi.
Con gái mình cần thời gian để quên đi nỗi sợ, và mình cũng cần thời gian để lấy lại niềm tin vào nơi mà mình đã từng nghĩ là an toàn cho con. Nhưng mình tin chỉ cần có mẹ bên cạnh, con sẽ dần tìm lại sự hồn nhiên đã từng có.
Nguồn: kenh14.vn
*Bài viết được chị Phùng (32 tuổi, Trung Quốc) chia sẻ trên tờ 163.com
Mình chỉ là một người mẹ bình thường như bao người khác thôi, mỗi ngày đều cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho con. Nhưng có những chuyện xảy ra mà dù chuẩn bị kỹ đến đâu, mình vẫn không thể đoán trước được.
Con gái mình, một bé 3 tuổi siêu đáng yêu và hồn nhiên, lúc nào cũng vui vẻ mỗi khi đi học về. Nhưng khoảng một tuần nay, con trở nên lạ lắm. Mỗi lần mình hỏi về một ngày ở trường, con chỉ cười gượng gượng hoặc đánh trống lảng sang chuyện khác. Lúc đầu mình cũng không để tâm lắm, nghĩ có lẽ con hơi mệt hoặc đơn giản là chưa muốn kể.
Nhưng rồi mình phát hiện một điều cực kỳ bất thường: con sợ đi vệ sinh! Mỗi lần mình nhắc nhở, con lại vội vàng nói "Con không buồn đi" dù mình biết rõ con đang cố nhịn. Ban đầu mình nghĩ có thể con bị táo bón hoặc đơn giản là không thích toilet ở trường. Nhưng mọi chuyện dần nghiêm trọng hơn. Con bắt đầu nhịn suốt nhiều giờ liền, đôi khi cả ngày không đi vệ sinh. Khi không thể nhịn thêm được nữa, con sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn, gồng mình chịu đựng, nước mắt lăn dài nhưng nhất quyết không chịu vào nhà vệ sinh.
Là người mẹ, mình không thể đứng nhìn được. Một tối nọ, mình nhẹ nhàng dỗ dành con: "Mẹ giúp con nhé? Mẹ sẽ ở đây với con mà". Con im lặng, cắn môi đầy do dự rồi miễn cưỡng gật đầu. Mình nhẹ nhàng cởi quần cho con như mọi khi. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, mình sững người luôn. Trên da thịt con có những vết bầm tím mờ mờ, một vài vết xước nhỏ mà trước đó mình chưa từng thấy. Rõ ràng có điều gì đó đã xảy ra với con mà mình không hề hay biết. Ngay lúc ấy, con gái mình bỗng hét lên, gào khóc nức nở và co người lại, run rẩy như chiếc lá nhỏ trong cơn gió. Trái tim mình như vỡ vụn. Mình ôm con vào lòng, vỗ về con nhưng con vẫn không ngừng khóc.
Mình cố giữ bình tĩnh dù trong lòng tràn ngập lo lắng và hoang mang. Vì sao con lại phản ứng thế này? Điều gì đã xảy ra với con? Mình không dám nghĩ tiếp, nhưng nỗi bất an trong lòng khiến mình gần như nghẹt thở.
Sau một lúc dỗ dành, con dần nín khóc, nhưng ánh mắt vẫn còn sợ hãi. Mình hạ giọng hỏi: "Con có thể nói cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra không?". Ban đầu con lắc đầu, nhưng rồi bằng giọng nói run rẩy, con thỏ thẻ những câu đứt quãng. Dù con còn nhỏ, những lời nói non nớt ấy cũng đủ để khiến mình hiểu rằng con đã phải trải qua điều gì đó đáng sợ lắm. Con nói về một cô giáo trong trường, về việc đi vệ sinh, về cảm giác sợ hãi...
Con kể rằng trước đây con từng đi vệ sinh ra quần, khiến một cô giáo cảm thấy phiền. Kể từ đó, cô bắt đầu ép con đi vệ sinh đúng giờ cô quy định, dù con không hề muốn. Nếu con kháng cự, cô sẽ la mắng, thậm chí quát lớn đến mức con hoảng sợ. Có lần con khóc, cô còn dọa nếu con kể với ai thì sẽ bị phạt nặng hơn. Từng lời con nói như một nhát dao đâm vào lòng mình.
Mình ôm con thật chặt, cố kìm nén cảm xúc để con không thấy mẹ đang run. Lúc này, điều quan trọng nhất là để con cảm thấy an toàn. Mình biết con vẫn còn quá nhỏ để diễn đạt hết những gì đã xảy ra, nhưng phản ứng của con đã nói lên tất cả rồi.
Làm mẹ là một hành trình dài, và có những khoảnh khắc như thế này khiến mình nhận ra rằng đôi khi tình yêu không chỉ là ôm ấp hay dỗ dành, mà còn là sự mạnh mẽ để bảo vệ con đến cùng. Mình không biết phía trước sẽ ra sao, nhưng mình biết một điều chắc chắn: mình sẽ không để con một mình đối diện với nỗi sợ của mình. Mình sẽ là bức tường vững chãi nhất để con có thể tựa vào bất cứ lúc nào.
Sáng hôm sau, mình đến trường cùng con, lòng ngổn ngang trăm mối. Mình yêu cầu gặp giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu để làm rõ sự việc. Ban đầu cô giáo kia chối bỏ trách nhiệm, nói rằng cô chỉ muốn con hình thành thói quen tốt. Nhưng khi mình kiên quyết đối chất, những phụ huynh khác cũng bắt đầu lên tiếng về những dấu hiệu bất thường ở con họ. Sau nhiều tranh luận, nhà trường cuối cùng cũng vào cuộc điều tra nghiêm túc.
Vài ngày sau, mình nhận được thông báo rằng cô giáo kia đã bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra. Nhà trường cũng cam kết sẽ siết chặt hơn quy trình giám sát, đảm bảo không để sự việc tương tự xảy ra với bất kỳ đứa trẻ nào khác. Dù lòng mình vẫn còn nặng trĩu, nhưng ít nhất mình biết rằng mình đã làm đúng rồi.
Con gái mình cần thời gian để quên đi nỗi sợ, và mình cũng cần thời gian để lấy lại niềm tin vào nơi mà mình đã từng nghĩ là an toàn cho con. Nhưng mình tin chỉ cần có mẹ bên cạnh, con sẽ dần tìm lại sự hồn nhiên đã từng có.
Nguồn: kenh14.vn