Bé 5 tuổi bị tố ăn cắp giữa siêu thị, mẹ xử lý mượt như dao cạo khiến ai cũng phải học hỏi

BomLovely

New member
Đang chill ở siêu thị thì bị nhân viên bảo "con nhà bà lấy cắp đồ nè" - drama thật sự bắt đầu từ đây!

e2eef70b3b7b6be72a53.png


Câu chuyện này được một chị tên P. kể lại trên Xiaohongshu, về lần đi chơi nhà bạn thân mà chứng kiến màn xử lý tình huống đỉnh cao của một bà mẹ. Chị ấy nể quá nên đăng lên mạng để mọi người cùng học hỏi luôn.

Chị P. kể rằng có lần ghé thăm cô bạn thân tên Liêu Giang (35 tuổi, ở Tân Cương). Hai chị em từng học chung đại học, sau này mỗi người một ngã: P. làm truyền thông, còn Liêu Giang học lên thạc sĩ, trước đi dạy nhưng giờ ở nhà quản lý việc kinh doanh gia đình và nuôi con.

df0dcb2f6507f3eaf39d.jpg


Dù hay tâm sự về công việc, cuộc sống, cách nuôi con, nhưng chị P. thú nhận chưa bao giờ hiểu hết "tài" của Liêu Giang - cho đến buổi đi siêu thị định mệnh hôm đó.

Họ dẫn theo con gái của Liêu Giang - bé Minh Minh (5 tuổi). Bé cứ chạy lung tung, sờ vào đồ chơi, bánh kẹo và cứ hỏi mãi: "Cái này là gì mẹ ơi? Con có được lấy không?".

Sau khoảng 20 phút mua sắm, họ xếp hàng thanh toán, mọi thứ vẫn ổn áp. Nhưng vừa bước qua cổng an ninh thì TIIIING! Âm thanh chói tai vang lên - đó là chuông báo động chống trộm của siêu thị. Không phải một lần mà rất nhiều lần, cứ bé Minh Minh đi qua là chuông kêu inh ỏi!

Liêu Giang hoang mang hỏi con có cầm nhầm gì không, bé chỉ lắc đầu. Lúc này bảo vệ tiến tới, yêu cầu dừng lại kiểm tra. Thu ngân cũng xuất hiện với mặt mũi nghiêm trọng: "Con gái chị lấy trộm đồ, chúng tôi yêu cầu kiểm tra người".

0b25c143987486d305da.png


Minh Minh sợ quá khóc ré lên. Chị P. đứng cạnh cũng hoang mang theo, vì sao con bé còn nhỏ thế này mà lấy trộm được, hơn nữa nhà nó cũng đâu thiếu gì mà phải ăn cắp.

Đang giờ cao điểm, đám đông mua sắm siêu đông, cộng thêm tiếng khóc của Minh Minh. Cả trăm ánh mắt đổ dồn về phía họ luôn!

Trong lúc chị P. đang không biết xử lý thế nào thì Liêu Giang đã nhẹ nhàng dỗ con nín và quay qua hỏi nhân viên thẳng thắn: "Tôi không biết có nhầm lẫn gì không vì mọi thứ tôi đều thanh toán đầy đủ rồi. Tôi không rõ tại sao khi con tôi đi qua chuông báo động lại kêu. Nhưng chúng tôi sẽ không trốn tránh trách nhiệm.

Tuy nhiên đây là nơi công cộng, con tôi còn nhỏ, đưa bé tra hỏi, lục đồ giữa chốn đông người như vậy có phù hợp không?".

Nhân viên siêu thị vẫn khăng khăng "đây là quy định", nếu phát hiện trộm cắp thì sẽ phạt 2.000 tệ (hơn 7 triệu đồng luôn đó các bạn!).

Liêu Giang đáp lại rất điềm đạm, không gay gắt nhưng đủ sức nặng: "Tất nhiên chúng tôi sẽ làm đúng quy định, nhưng có thể cho chúng tôi vào phòng để kiểm tra và phải có mẹ đi cùng không? Tôi sẽ nói chuyện với con. Nếu cần thiết thì cũng là người kiểm tra người con. Con tôi còn nhỏ, lại là bé gái nữa, mọi người đều là đàn ông. Như vậy không thấy khó xử sao?".

Lúc này, nhiều người xung quanh bắt đầu ủng hộ Liêu Giang, chị P. cũng nói thêm vào. Nhân viên siêu thị cũng dịu lại, hỏi: "Vậy chị muốn xử lý sao cho hợp lý?".

Liêu Giang đề nghị cho cô ấy vài phút nói chuyện riêng với con. Nhân viên miễn cưỡng đồng ý. Chị P. đi theo vào khu vực nghỉ dành cho khách. Trong phòng kín, Liêu Giang ngồi xuống, giọng rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không quát mắng: "Có phải lúc nãy con lấy thứ gì chưa đưa mẹ trả tiền không? Mình phải trả tiền rồi mới mang về nhà chứ, đúng không nào? Mẹ dạy con thế nào, con còn nhớ không?".

Lúc này Minh Minh vẫn im lặng, mím chặt môi. Chị P. nghĩ bụng, nếu là mình lúc đó thì không thể bình tĩnh được như bạn, bao nhiêu ánh mắt đang nhìn, con thì cứ cãi không chịu nói. Chắc đã đánh cho một trận rồi bắt khai ra mất!

c7ddb6a1491f3b971aa9.jpg


Liêu Giang lúc này vẫn từ từ khuyên dạy con. 5 phút sau, bé cũng lôi trong túi quần ra một món đồ chơi nhỏ, kiểu vòng tay trẻ em. Liêu Giang không giật phắt món đồ, không đổi sắc mặt mà nói: "Con lấy đồ mà không xin phép là sai. Mẹ không giận vì con phạm lỗi, mẹ chỉ buồn nếu con giấu. Con có muốn xin lỗi và trả lại món này không?".

Bé gật đầu. Hai mẹ con cùng nhau ra quầy thu ngân. Bé Minh Minh lí nhí xin lỗi cô nhân viên, hứa không tái phạm. Trên đường về, Liêu Giang cũng hỏi con về lý do lấy đồ, có biết là sai không... và từ từ giải đáp cho bé hiểu.

Chị P. cảm thấy cách Liêu Giang xử lý quá đỉnh: không bao che, cũng không làm con tổn thương.

Cô không đổ lỗi "trẻ con biết gì đâu", cũng chẳng chụp mũ kiểu "nhỏ ăn cắp sắt, lớn ăn cắp vàng". Cô ấy xử lý vấn đề bằng sự thông minh và EQ cao ngất. Liêu Giang nói: "Trẻ em không phải bản sao thu nhỏ của người lớn. Chúng có thế giới riêng, nhịp phát triển riêng. Việc của cha mẹ không phải là che chắn mọi lỗi lầm, cũng không phải là trừng phạt mọi sai sót. Việc của chúng ta là dẫn đường, từng bước một."

Bài đăng nhanh chóng viral tới tấp! Nhiều người kể họ từng rơi vào tình huống tương tự, thậm chí là người trong cuộc và chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh để giải quyết. Hoặc có chủ cửa hàng báo cảnh sát, thậm chí đe dọa, bôi nhọ đứa trẻ ăn trộm... Drama chồng drama không ai kiểm soát nổi!

Netizen bình luận ầm ầm:

"Tôi từng thấy nhiều cha mẹ hoặc là quá bao che 'trẻ con mà', hoặc quá hà khắc 'phải đánh cho nhớ!'. Cả hai cách đó đều phản tác dụng. Một đứa trẻ lớn lên trong sự dung túng sẽ không biết sai để sửa. Một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi sẽ học cách giấu lỗi, nói dối hoặc nổi loạn."

"Có thể với người ngoài, chuyện bé con lấy nhầm món đồ chỉ là một chuyện lặt vặt. Nhưng với tôi một người mẹ thì đó là một bài học lớn. Tôi đã thấy bạn mình xử lý sự cố bằng sự tỉnh táo, hiểu biết và lòng yêu thương sâu sắc. Tôi học được cách giữ bình tĩnh, cách nói chuyện với con, cách bảo vệ con mà không dung túng."

"Con trẻ cần được dạy cách đối mặt với lỗi lầm. Cần được biết: sai thì sửa, nhưng không có nghĩa là bị hạ nhục hay làm bẽ mặt nơi công cộng. Và người đầu tiên, người quan trọng nhất để làm điều đó không ai khác ngoài cha mẹ."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top