Từ một cô gái ngoại thành Hà Nội - huyện Đan Phượng nổi tiếng là "quê hương người con gái đảm", nữ sinh năm ba Lê Yến Chi đã vượt qua biết bao khó khăn để theo đuổi ước mơ học báo chí tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Hai năm lăn lộn trên Hà Thành, bạn ấy không ngừng cân bằng giữa học tập và làm thêm với niềm tin: thay đổi bản thân chính là cách để đổi đời!
**Tuổi thơ không như mơ**
Nhắc đến tuổi thơ, ai cũng nghĩ đến những năm tháng chill phết, được ba mẹ chiều chuộng hết mực đúng không nào? Mình cũng từng như vậy đó, hồi bé là một cô bé cá tính với mái tóc tém vàng hoe, ngày nào cũng vui đùa không lo nghĩ gì. Nhưng mà cuộc đời không phải lúc nào cũng "ez" như thế...
Khi bước vào tuổi niên thiếu, biến cố ập đến. Bố mình đổ bệnh nặng không đi làm được, vốn ở quê thu nhập đã thấp rồi nên gánh nặng kiếm tiền nuôi gia đình đè nặng lên vai mẹ. Mẹ mình vốn là người phụ nữ lao động vất vả, được mọi người khen "có đôi mắt đẹp nhưng buồn", giờ đây đôi mắt ấy càng thêm nhiều nếp nhăn vì lo toan. Thương mẹ quá nên từ hồi mới lên lớp 7, mình đã phải đi làm thêm đủ thứ việc. Những buổi trưa hè nắng gắt 40 độ rong ruổi khắp nơi để bán sim đã khắc sâu trong mình ý nghĩa của hai từ "Tự lập"
**Ngôi trường - mái nhà thứ hai siêu ấm**
May mắn là suốt 18 năm học ở quê, mình luôn được thầy cô và bạn bè yêu quý. Trường THPT Đan Phượng chính là nơi đã hun đúc ước mơ của mình, động viên khích lệ mình tự tin thể hiện bản thân - điều mình sẽ mãi biết ơn. Mình năng nổ tham gia các hoạt động tình nguyện cho cộng đồng, môi trường cùng CLB "Hành trình xanh" của trường; đạt giải Ba cuộc thi "Học sinh thanh lịch" và là "Thí sinh có màn ứng xử hay nhất". Đỉnh điểm là được đại diện học sinh toàn khối phát biểu lời tri ân tới ba mẹ trong buổi bế giảng cuối cùng - vinh hạnh lắm luôn!
Những hành trang đó đã giúp mình xác định giấc mơ với ngành Báo chí - Truyền thông: lan tỏa những điều tốt đẹp, tử tế trong xã hội với tinh thần trách nhiệm nghiêm túc
**Cửa mới mở ra và hành trình phá giới hạn bản thân**
Với đam mê và hoài bão của tuổi trẻ, mình đã đỗ vào Viện Báo chí - Truyền thông thuộc Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Cảm giác nhận tin trúng tuyển, mình ôm chầm lấy bà và nói: "Bà ơi! Con làm được rồi!". Hào hứng ghê, nghĩ tới những năm tháng sinh viên được học tập trong môi trường năng động và sáng tạo; mơ về cơ hội được gặp các anh chị Nhà báo, Phóng viên, Biên tập viên, MC nổi tiếng mà mình ngưỡng mộ. Mình mang hết tự tin của cô gái 18 tuổi đến với cánh cổng số 36
Nhưng mà... reality check đến nhanh lắm! Ngay khi bước chân vào trường, mình hoàn toàn bị "ngợp" luôn. Ngợp vì bạn bè xung quanh đều xuất thân từ trường chuyên lớp chọn, học vấn thuộc top "siêu đỉnh". Ngợp vì môi trường quá năng động với hàng chục sự kiện chào tân mà mình chưa từng thấy. Và... ngợp vì phải lo trang trải cuộc sống sinh viên nữa
Không may mắn được gia đình chu cấp nên mình càng ý thức rõ về việc phải tự lập, tự chịu trách nhiệm. Bắt đầu từ con số 0, mình lên kế hoạch vừa học vừa làm để tích lũy tri thức và từ từ mua dần đồ dùng học tập. Không kể nắng mưa gió bão, ngày thường hay cuối tuần, sáng sớm hay đêm khuya, mỗi ngày mình phải băng qua hơn 50 cây số. Vất vả là vậy nhưng mình luôn thấy hạnh phúc vì "hôm nay đã tốt hơn hôm qua"
Mình không để khoảng cách trở thành vấn đề nên tích cực tham gia các hoạt động, sự kiện trên trường với đủ mọi trải nghiệm: là Ban cán sự lớp Ảnh Báo chí K42; cháy hết mình cho Sự kiện chào tân Viện báo chí Fire Up; thành viên đội ảnh CLB Kỹ năng Truyền thông CSC thuộc khoa PR & Quảng cáo. Mình hoạt động song song cả Báo chí lẫn Truyền thông để hiểu rõ "biển lớn" mình đang bơi là gì, trang bị cho bản thân những kỹ năng tốt nhất
Rồi quả ngọt cũng đến! Mình là nhóm trưởng của Đề án truyền thông xuất sắc nhất CSC với hàng trăm tương tác trên Fanpage chính thức của CLB. Sau đó ít lâu, mình tự mua được chiếc xe đầu tiên cùng máy tính, điện thoại phục vụ công việc và học tập. Từng viên gạch một được đặt cẩn thận, và mình hạnh phúc khi đã xây được nền móng vững chắc cho riêng mình ️
Nhìn lại những thành quả đó, mình bất giác nhận ra đã vượt qua giới hạn của chính bản thân. Như Thomas Edison đã nói: "Trí thông minh chỉ chiếm 1% sự thành công, 99% còn lại do nỗ lực rèn luyện". Điều đáng sợ nhất không phải là ta không đủ giỏi, mà là chưa làm gì đã thua trước sự lười biếng. Một người chị mình rất kính nể đã nói: "Hôm nay khó khăn, ngày mai khó khăn hơn, nhưng ngày kia sẽ là nắng ấm". Tia nắng ấm áp nhất của mình chính là nụ cười của mọi người đã theo dõi suốt chặng đường và động viên: "Cố lên, cô gái nhỏ bé!" ️
**Người nhóm lửa, giữ lửa và truyền lửa**
*"Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen*
*Một ngọn lửa, lòng bà luôn ủ sẵn*
*Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng…"*
Chắc hẳn trong câu chuyện của mỗi người đều có những nhân vật đặc biệt, với mình, người ấy là bà nội – "bếp lửa" hun đúc nên mình ngày hôm nay. Những ngày đi xa, mình hay nhẩm lại bài thơ Bếp lửa (Bằng Việt), nhớ lời bà dặn phải ăn đủ bữa ngủ đủ giấc, nhớ hoài những kỷ niệm bà thương yêu, đùm bọc, dạy dỗ mình. Đối với mình, bà là nguồn ấm áp, vỗ về, nuôi nấng, chở che - bà là sự kết hợp thiêng liêng cao quý của tình cha, nghĩa mẹ, công thầy. Nhưng mà thời gian không tha ai cả, bà đã tuổi cao sức yếu rồi nên đó là động lực thôi thúc mình phải cố gắng vươn lên, sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn. Vì nhất định: "Tốc độ thành công của mình phải nhanh hơn tốc độ già đi của bà"
**Bếp hồng rực cháy**
Mình rất nhớ câu nói của Nhà báo Lại Văn Sâm: "Thanh xuân không nhất thiết là lúc còn trẻ mà là lúc mình sống trọn vẹn giây phút hiện tại và sẵn sàng đón nhận điều mới mẻ". Tuổi trẻ là những ước mơ. Tuổi trẻ là những đam mê. Mỗi chúng ta đều có câu chuyện riêng và mình tin rằng ai cũng có khó khăn vì cuộc sống vốn dĩ đầy sắc màu. Mình cảm ơn bản thân đã luôn cố gắng và không bỏ cuộc, đã dám theo đuổi ước mơ, trân trọng ngày hôm nay – từng khoảnh khắc đang sống
Trong cuốn sách Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?, Rosie Nguyễn có viết: "Bạn thân mến, đừng cầu nguyện để đời bạn không trải qua nghịch cảnh, khó khăn. Mà cầu nguyện để bạn đủ sức đương đầu với sóng gió cuộc đời". Không thể phủ nhận, trên con đường theo đuổi đam mê, mọi người trẻ sẽ gặp nhiều gập ghềnh, trắc trở. Sẽ có lúc dẫm phải gai rất đau, nhưng khi đạt được thành quả lại cực kỳ "ngọt", cực kỳ hạnh phúc - thứ hạnh phúc mà bao người khao khát
Nguồn: svvn.tienphong.vn