Một vụ cướp được chuẩn bị kỹ càng từng chi tiết, thực hiện chuẩn không cần chỉnh, gần như không để lại manh mối... nhưng băng cướp do Đào Văn Bắc cầm đầu vẫn sa lưới pháp luật. Người ta đồn rằng, đó là cái chết đã được báo trước của băng cướp này tại Quỷ Môn Quan
Dàn trận bắt đầu từ đâu?
Tại xã Nhất Thành, Quý Sơn, Lục Ngạn (Bắc Giang) có một ổ cờ bạc mà gã chủ nhà hay "tàng hình" khi có người lạ nhưng lại máu mê cờ bạc đến mức... nghiện luôn!
Nhiều lần, chủ chứa còn bị "bốc hết vốn liếng" đến nỗi có lần phải mang theo khẩu súng tự chế bắn đạn thể thao quốc phòng đi đòi nợ. Đó là Đào Văn Bắc (quê Phượng Sơn, Lục Ngạn, Bắc Giang), vốn là tù trốn trại khi đang thụ án 12 năm tại trại Tân Lập vì tội giết người chưa thành, sử dụng vũ khí trái phép, trộm cắp tài sản...
Sống chui lủi lại mê cờ bạc, thường xuyên túng tiền nên ngày 28.12.1994, Bắc đi mua một khẩu súng K54 và 7 viên đạn với giá 1,7 triệu đồng để "mượn" Quỷ Môn Quan làm một cuộc cướp kinh hoàng.
Mục tiêu được Bắc và đồng bọn nhắm đến là các xe chở người đi từ Bắc Giang đến Lạng Sơn buôn bán, vì trên xe có những người thường mang theo nhiều tiền.
Cùng Nguyễn Đức Thắng (Bồ Đề, Gia Lâm, Hà Nội), Bắc đi xe máy từ Bắc Giang lên Lạng Sơn để chọn điểm "ra quân".
Đi suốt con đường với dãy núi đá vôi cao vút hai bên, lúc đi qua hòn đá hình mặt quỷ, Bắc và Thắng đã chọn đây là nơi hành động.
Sau này, Thắng khai, lúc đến đây, hắn "lạnh sống lưng" và đêm về mơ thấy mình xuống âm phủ, Phán Quan mặt đen xì đang cầm sẵn bút rà soát danh sách người gọi đi, trong đó có tên chúng
Vì thế, suốt diễn biến vụ cướp, Thắng luôn là người muốn bỏ cuộc nhất.
Băng cướp gồm 4 tên: Bắc, Thắng, Xuân, Phượng. Đại bản doanh là một căn nhà bỏ không ở tầng 5 khu tập thể Đồng Cửa, thị xã Bắc Giang, của chị gái Phượng.
Bắc đi mua thêm một khẩu súng ngắn bắn đạn thể thao giao cho Xuân sử dụng.
Sau bữa nhậu, kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ: Phượng đi xe máy chở Bắc và Xuân ra bắt ô tô lên Lạng Sơn. Sau đó, Thắng đi xe máy theo để yểm trợ, cảnh giới... khi cướp xong sẽ đón Bắc và Xuân, các nơi lẩn trốn đã được chuẩn bị sẵn.
Kế hoạch sẽ linh động tùy hoàn cảnh theo lệnh của Bắc.
Sáng 26.3.1995, kế hoạch có thay đổi vì Bắc thấy Phượng là người ở thị xã, sợ bị nhận mặt, nên để Thắng chở Xuân và Bắc ra ngã ba chờ xe.
Bắc dặn Xuân: "Khi lên xe, chú ngồi cạnh lái xe, thấy tín hiệu đèn pin ba nháy liền của anh thì dí súng vào đầu lái xe bắt dừng lại. Anh ở cửa sau có trách nhiệm lục soát tài sản".
Phía bên kia đường, Phượng cũng thu mình trong tấm áo mưa màu đen chờ "con mồi"...
Tội ác và hậu quả
4h sáng, chiếc xe ô tô biển số 13H - 2563 dừng tại ngã ba đón hai vị khách lên xe, người có tuổi lên xe rồi ngồi bệt xuống cửa sau hút thuốc, cậu thanh niên trẻ, mặt tái xám xin ngồi ghế trên, sát bác tài xế, vì sợ say xe.
Những phụ nữ trên xe cười rộ trêu chàng trai trẻ mà yếu đuối, họ không biết rằng, trong túi hắn khẩu súng đang "khát máu"...
Do xe đi chậm, Bắc quyết định ra tay sớm. Khi chiếc xe vừa lọt vào dãy núi đá vôi cao vút hai bên, thì từ cuối xe ba ánh đèn pin như con mắt của quái vật dưới hang sâu nhấp nháy.
"Chàng trai trẻ yếu đuối" rút phắt khẩu súng kề vào tai lái xe quát "Dừng!". Cuối xe, tiếng lên đạn lách cách cùng tiếng hô: "Tất cả ngồi im! Đứa nào kêu tao bắn chết".
Chị Đỗ Thị Minh, ngồi cạnh Xuân, hô "cướp", lập tức bị một báng súng đánh thẳng vào đầu, lăn quay ra sàn xe. Cơn cuồng nổi lên, thấy một người giằng co chiếc túi với Bắc, Xuân quay nòng súng về phía đó.
Bắc hô: "Bạc rộ nhất (nhiều tiền nhất)", Xuân lập tức nổ một phát súng vào người đàn bà đó, tay chị rời túi, ngã xuống lề đường. Bắc hô "tất cả lên xe" bắt lái xe cho xe chạy. Bắc, Xuân rời khỏi ô tô, lên xe máy của Phượng đã chờ sẵn.
Anh Ngọc lái xe chạy đến phố Vôi rồi vào công an huyện trình báo, sau đó quay lại đón người đàn bà xấu số bị bắn là chị Toan, nhà ở thị xã Bắc Giang. Lúc này, người phụ nữ ấy đã không qua khỏi
Đúng như nhận định của Bắc, chị Toan là "con mồi lớn nhất", trong số 78,7 triệu đồng và 26 tờ ngân phiếu trị giá 1 triệu đồng chúng cướp được thì riêng của chị Toan đã là 70 triệu đồng và 26 tờ ngân phiếu.
Chia chác xong, tên nào cũng "phê pha".
Vụ cướp thành công hoàn hảo và cơ hội điều tra ra là rất ít: Những tên cướp ở vùng khác đến, hành động nhanh gọn, chớp nhoáng, kế hoạch kỹ càng, đường tiến, đường lui đều được chuẩn bị, bọn cướp chỉ để lại hiện trường duy nhất một đầu đạn trong người chị Toan.
Tất cả hướng điều tra hồi đó tập trung vào các đối tượng giang hồ tại Lạng Sơn chứ không ai nghĩ là do giang hồ tại Bắc Giang thực hiện. Nạn nhân trên xe đều là người thị xã Bắc Giang, nếu là người địa phương sẽ bị nhận mặt ngay.
Plot twist không ai ngờ tới
Nhưng như có quả báo, vụ cướp hoàn hảo đến từng chi tiết bỗng bị phát giác rất đơn giản và có phần... hài:
Sau vụ cướp 4 ngày, tên Phượng viết đơn gửi cho Công an Hà Nội xin ra đầu thú và tố cáo hành vi phạm tội của đồng bọn.
Cũng như Thắng, Phượng khai là đêm về luôn nằm mơ thấy mình xếp hàng tại Quỷ Môn Quan dưới âm phủ nhìn cảnh những kẻ bị lột da, bị luộc trong chảo dầu. Hơn nữa, dân buôn bán Bắc Giang có "lệ":
Có một người bị cướp, hội những người buôn bán và người nhà tại đây sẽ bỏ ra số tiền gấp nhiều lần số bị cướp để thuê, treo giải cho việc tìm ra và "xử" những kẻ thủ ác. Phượng lo ngại vì đã thấy nhiều người đến tìm mình, vì thế bỏ về Bồ Đề, Gia Lâm ẩn náu và viết đơn xin đầu thú.
Suốt 1 tháng sau đó, Công an Hà Bắc (nay chia thành Bắc Giang - Bắc Ninh) như "ngồi trên lửa". Phượng mới chỉ viết thư chưa dám ra đầu thú, chưa đủ căn cứ để bắt bọn Bắc - Xuân, chỉ cần một sơ suất nhỏ, chúng sẽ "cao chạy xa bay".
Lưới vây cứ khép chặt cho đến ngày 8.4.1995, Phượng ra đầu thú tại Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.Hà Nội.
Ngày 11.4.1995, lệnh bắt được đồng loạt phê chuẩn, tên Xuân vẫn đang "sướng run" chạy thử chiếc công nông mới mua thì đã bị tóm gọn.
Nhưng con cáo già Đào Văn Bắc bỗng "biến mất". Sau nhiều lần lẩn trốn, đến tận 15.4.1995, con cáo già Đào Văn Bắc mới bị bắt cũng vì lý do "hài không kém":
Hắn bị công an xã bắt trong một vụ đánh bạc cò con Tất cả những kẻ liên quan cũng bị bắt giữ.
Công lý được thực thi
Trước tòa, không còn đâu là anh Bắc "hùng hổ", hắn dồn hết tội cho Xuân. Nhưng không thể thoát, Tòa án nhân dân tỉnh Hà Bắc đã tuyên hai án tử hình dành cho Bắc và Xuân và 27 năm tù cho những kẻ liên quan.
Riêng bản án khoan hồng 5 năm tù dành cho Phượng là sự thức tỉnh cho những kẻ phạm tội biết quay lại với cái thiện.
Giờ đây, Phượng đang là chủ một nhà nghỉ khá đông khách tại Bồ Đề, Long Biên và vẫn hàng ngày cảm ơn giây phút mà lòng thiện mình được đánh thức
Nguồn: soha.vn