Từ ngày xưa tới giờ, ai cũng hay nói "nuôi con để phòng già". Nghe thì có vẻ hợp lý: ba mẹ nuôi con, đến lúc già thì con báo hiếu lại. Nhưng mà thực tế... không phải lúc nào cũng vậy đâu nhé!
**Sự thật phũ phàng: cho đi và nhận lại không bao giờ cân bằng**
Ba mẹ nuôi con là chuyện chắc chắn 100% phải hy sinh, còn con cái có báo đáp được hay không thì... toàn bấp bênh hết. Ngay cả xã hội xưa kia vốn coi trọng chữ hiếu cũng không đảm bảo được điều này. Chuyện "ăn bám" ba mẹ không phải trend mới đâu, nó tồn tại từ lâu lắm rồi!
Thời đại bây giờ, câu chuyện "nuôi con phòng già" càng xa vời. Ba mẹ cho con nhiều gấp bội so với những gì họ nhận lại. Ba mẹ mua nhà, mua xe cho con thì nhiều vô kể, nhưng con mua nhà cho ba mẹ? Rare lắm luôn! Thậm chí không phụ thuộc tiền bạc vào ba mẹ đã được coi là con ngoan rồi đấy.
Có một khảo sát ở Bắc Kinh, Trung Quốc từng hỏi các bậc phụ huynh: nếu bản thân bị bệnh, tối đa sẵn sàng chi bao nhiêu tiền chữa trị? Câu trả lời gây sốc: "không chữa, để khỏi phiền con" Nhưng khi đổi câu hỏi thành "nếu con mắc bệnh thì sao?", nhiều ba mẹ khóc ngay tại chỗ, sẵn sàng bán nhà, bán đất, thậm chí đánh đổi cả mạng sống để cứu con. Trong mắt ba mẹ, mạng sống của con luôn luôn "quý" hơn chính họ.
Vì thế, kỳ vọng con cái báo đáp ba mẹ là điều... phi thực tế. Lúc 20 tuổi, con còn phải nhờ ba mẹ lo nhà cửa, xe cộ. Đến 30 tuổi, vừa mới tự lập được chút xíu thì lại phải nuôi con nhỏ. Tích góp được ít tài sản thường phải đợi đến 20 năm sau, lúc đó ba mẹ đã gần 80-90 tuổi rồi, thậm chí nhiều người không còn ở đây để hưởng phúc nữa
**Vậy tại sao ba mẹ vẫn sinh con?**
Ngày xưa, sinh con là để "truyền tông nối dõi", giữ hương hỏa, vinh danh tổ tiên. "Bất hiếu có ba, vô hậu vi đại" chính là quan niệm đó. Nhưng xã hội hiện đại khác rồi, niềm tin tôn giáo, tín ngưỡng giảm dần, động lực sinh con chuyển sang... tự hoàn thiện bản thân!
Ba mẹ sinh con để thấy đời mình trọn vẹn hơn, để cảm nhận niềm vui khi con lần đầu biết đi, biết gọi "bố mẹ", hay trưởng thành thành người có trách nhiệm. Nhìn con lớn lên, ba mẹ như thấy được sự tiếp nối của chính cuộc đời mình vậy.
Vì thế, ngày nay sinh con không còn là nhu cầu sinh tồn, mà là nhu cầu cao hơn - nhu cầu tự khẳng định bản thân. Cũng vì lý do này mà nhiều người chọn không sinh con, bởi khi nhu cầu sinh tồn và phát triển của bản thân chưa được đáp ứng, họ chưa sẵn sàng nghĩ đến "nhu cầu cao cấp" này.
**Thế nào mới gọi là hiếu thảo?**
Vì ba mẹ chưa bao giờ nuôi con để chờ con báo đáp bằng tiền bạc, nên hiếu thảo không nằm ở chuyện chi tiền. Nó nằm ở ba điều siêu đơn giản này nè:
**1. Tôn trọng ba mẹ**
Dù quan niệm của họ có thể hơi... lạc hậu, cũng nên lắng nghe và trao đổi nhẹ nhàng, để họ thấy được sự thấu hiểu từ con.
**2. Thường xuyên về thăm**
Một bữa cơm, vài câu chuyện cũng đủ khiến ba mẹ ấm lòng lắm rồi!
**3. Để ba mẹ cảm thấy mình còn giá trị**
Đừng vội nói "Mẹ nghỉ đi, con tự làm được", mà hãy để ba mẹ tham gia những việc trong khả năng, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn: "Có bố mẹ giúp, con nhẹ nhõm hơn nhiều ạ"
Tóm lại, hiếu thảo không phải là hình thức hay tiền bạc, mà là tấm lòng thật, làm ba mẹ thấy mình được cần đến, được tôn trọng. Khi ấy, họ mới thực sự hạnh phúc và mãn nguyện thật sự!
Nguồn: kenh14.vn
**Sự thật phũ phàng: cho đi và nhận lại không bao giờ cân bằng**
Ba mẹ nuôi con là chuyện chắc chắn 100% phải hy sinh, còn con cái có báo đáp được hay không thì... toàn bấp bênh hết. Ngay cả xã hội xưa kia vốn coi trọng chữ hiếu cũng không đảm bảo được điều này. Chuyện "ăn bám" ba mẹ không phải trend mới đâu, nó tồn tại từ lâu lắm rồi!
Thời đại bây giờ, câu chuyện "nuôi con phòng già" càng xa vời. Ba mẹ cho con nhiều gấp bội so với những gì họ nhận lại. Ba mẹ mua nhà, mua xe cho con thì nhiều vô kể, nhưng con mua nhà cho ba mẹ? Rare lắm luôn! Thậm chí không phụ thuộc tiền bạc vào ba mẹ đã được coi là con ngoan rồi đấy.
Có một khảo sát ở Bắc Kinh, Trung Quốc từng hỏi các bậc phụ huynh: nếu bản thân bị bệnh, tối đa sẵn sàng chi bao nhiêu tiền chữa trị? Câu trả lời gây sốc: "không chữa, để khỏi phiền con" Nhưng khi đổi câu hỏi thành "nếu con mắc bệnh thì sao?", nhiều ba mẹ khóc ngay tại chỗ, sẵn sàng bán nhà, bán đất, thậm chí đánh đổi cả mạng sống để cứu con. Trong mắt ba mẹ, mạng sống của con luôn luôn "quý" hơn chính họ.
Vì thế, kỳ vọng con cái báo đáp ba mẹ là điều... phi thực tế. Lúc 20 tuổi, con còn phải nhờ ba mẹ lo nhà cửa, xe cộ. Đến 30 tuổi, vừa mới tự lập được chút xíu thì lại phải nuôi con nhỏ. Tích góp được ít tài sản thường phải đợi đến 20 năm sau, lúc đó ba mẹ đã gần 80-90 tuổi rồi, thậm chí nhiều người không còn ở đây để hưởng phúc nữa
**Vậy tại sao ba mẹ vẫn sinh con?**
Ngày xưa, sinh con là để "truyền tông nối dõi", giữ hương hỏa, vinh danh tổ tiên. "Bất hiếu có ba, vô hậu vi đại" chính là quan niệm đó. Nhưng xã hội hiện đại khác rồi, niềm tin tôn giáo, tín ngưỡng giảm dần, động lực sinh con chuyển sang... tự hoàn thiện bản thân!
Ba mẹ sinh con để thấy đời mình trọn vẹn hơn, để cảm nhận niềm vui khi con lần đầu biết đi, biết gọi "bố mẹ", hay trưởng thành thành người có trách nhiệm. Nhìn con lớn lên, ba mẹ như thấy được sự tiếp nối của chính cuộc đời mình vậy.
Vì thế, ngày nay sinh con không còn là nhu cầu sinh tồn, mà là nhu cầu cao hơn - nhu cầu tự khẳng định bản thân. Cũng vì lý do này mà nhiều người chọn không sinh con, bởi khi nhu cầu sinh tồn và phát triển của bản thân chưa được đáp ứng, họ chưa sẵn sàng nghĩ đến "nhu cầu cao cấp" này.
**Thế nào mới gọi là hiếu thảo?**
Vì ba mẹ chưa bao giờ nuôi con để chờ con báo đáp bằng tiền bạc, nên hiếu thảo không nằm ở chuyện chi tiền. Nó nằm ở ba điều siêu đơn giản này nè:
**1. Tôn trọng ba mẹ**
Dù quan niệm của họ có thể hơi... lạc hậu, cũng nên lắng nghe và trao đổi nhẹ nhàng, để họ thấy được sự thấu hiểu từ con.
**2. Thường xuyên về thăm**
Một bữa cơm, vài câu chuyện cũng đủ khiến ba mẹ ấm lòng lắm rồi!
**3. Để ba mẹ cảm thấy mình còn giá trị**
Đừng vội nói "Mẹ nghỉ đi, con tự làm được", mà hãy để ba mẹ tham gia những việc trong khả năng, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn: "Có bố mẹ giúp, con nhẹ nhõm hơn nhiều ạ"
Tóm lại, hiếu thảo không phải là hình thức hay tiền bạc, mà là tấm lòng thật, làm ba mẹ thấy mình được cần đến, được tôn trọng. Khi ấy, họ mới thực sự hạnh phúc và mãn nguyện thật sự!
Nguồn: kenh14.vn