Ba tháng trước, My - bạn thân tôi bỗng dưng gọi lúc nửa đêm. Giọng run run, nói đang rơi vào tình huống khó xử, xin tôi cho ở nhờ một thời gian để ổn định tinh thần. Chúng tôi chơi với nhau hơn 10 năm rồi, từng trải qua bao lần thất tình, nên chỉ cần nghe giọng là biết nó đang yếu lòng cực kỳ. Tôi đồng ý luôn không cần hỏi thêm.
My dọn vào với một vali nhỏ và đôi mắt sưng húp. Tôi nghĩ chắc lại thất tình rồi, cần nơi nương tựa thôi. Chồng tôi đang đi công tác dài hạn ở miền Nam, bố mẹ chồng thì ở xa cả cây số, nên việc bạn thân ở nhờ vài tháng cũng không ảnh hưởng gì.
Nhưng càng về sau, My càng có biểu hiện kỳ lạ. Cứ ói mửa liên tục, ăn uống lung tung, hay thất thần. Ban đầu tôi tưởng stress, sau thì bắt đầu nghi ngờ Một buổi sáng, nhìn nó ói thốc trong toilet, tôi hỏi thẳng luôn. Nó im lặng một hồi dài rồi mới thú nhận: "Tao có bầu rồi...".
Tôi shock nhẹ nhưng cố giữ bình tĩnh. Tuổi này rồi, chuyện lỡ lầm cũng không phải hiếm gặp. Tôi hỏi bố đứa bé là ai, My chỉ cúi gằm mặt, không chịu nói, bảo chưa sẵn sàng. Tôi nghĩ chắc lại dính phải người đàn ông vô trách nhiệm gì đó.
Cho đến ngày nó đi khám thai định kỳ, bác sĩ đưa tờ giấy siêu âm. Tờ giấy rơi đúng vào tay tôi khi nó mở cửa xe. Tôi nhặt lên, vô tình nhìn thấy phần "người giám hộ – xác nhận". Cái tên ký ở đó khiến tôi lạnh người từ đầu đến chân
Em trai chồng tôi chính là "thủ phạm" của cái thai đó. Thằng em kém My tận 5 tuổi, tính khí lơ là, công việc thì làm làm nghỉ nghỉ. Cả nhà chồng tôi chiều chuộng nó hết mực, coi như "cục vàng" phải giữ kỹ. Ai cũng mong rồi nó sẽ tìm được việc ổn định và trưởng thành hơn. Tôi chưa bao giờ nghĩ 2 đứa này có thể... yêu nhau
Tôi đưa tờ giấy cho My, nó òa khóc. Nó kể hôm đó say, bị tổn thương sau cuộc chia tay, còn em chồng tôi thì đang chán nản vì bị bố mẹ mắng. Hai người gặp nhau đúng lúc cả hai yếu lòng. Nhưng cái sai lầm ấy giờ đã thành một sinh linh thật sự rồi.
Tôi không biết mình phải xử lý thế nào nữa Một bên là bạn thân - người đã tin tưởng tôi đến mức chỉ muốn nương nhờ lúc khó khăn. Một bên là em chồng - người mà cả nhà đang kỳ vọng sẽ trưởng thành. Một bên nữa... là cả gia đình chồng, vốn rất nhạy cảm về danh dự và thể diện.
Nếu nói ra, My sẽ bị nhìn bằng ánh mắt khắt khe, thậm chí bị đổ lỗi hết. Em chồng tôi thì chắc chắn bị bố mẹ quát nạt đến mức suy sụp luôn. Còn tôi? Tôi là người đứng giữa, người duy nhất biết sự thật.
Tôi từng nghĩ chỉ cần sống tử tế thì cuộc đời sẽ bình yên. Nhưng giờ tôi hiểu có những chuyện không hề có cách giải quyết "đúng nhất" cả
Nếu im lặng, My sẽ tự làm single mom, đứa trẻ lớn lên mà không biết bố là ai. Nếu nói ra, cả hai cuộc đời đều thay đổi theo hướng không ai muốn cả.
Tối hôm đó, chồng tôi về, My cũng chuyển ra trọ mới. Tôi nằm cạnh chồng, lòng nặng trĩu như chì. Tôi hỏi loanh quanh: "Hay lấy vợ cho em M. để nó ổn định được không anh?". Chồng tôi cười phá lên: "Hâm gì, em muốn nó làm khổ con gái nhà người ta à"
Cả My và em chồng đều nhắn tin cho tôi, đều hỏi nên làm sao, đều muốn tôi đưa ra lời khuyên. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, làm bạn, làm chị... tôi không biết mình nên đứng về phía ai cả. Tôi thật sự bế tắc quá!
Nguồn: soha.vn
My dọn vào với một vali nhỏ và đôi mắt sưng húp. Tôi nghĩ chắc lại thất tình rồi, cần nơi nương tựa thôi. Chồng tôi đang đi công tác dài hạn ở miền Nam, bố mẹ chồng thì ở xa cả cây số, nên việc bạn thân ở nhờ vài tháng cũng không ảnh hưởng gì.
Nhưng càng về sau, My càng có biểu hiện kỳ lạ. Cứ ói mửa liên tục, ăn uống lung tung, hay thất thần. Ban đầu tôi tưởng stress, sau thì bắt đầu nghi ngờ Một buổi sáng, nhìn nó ói thốc trong toilet, tôi hỏi thẳng luôn. Nó im lặng một hồi dài rồi mới thú nhận: "Tao có bầu rồi...".
Tôi shock nhẹ nhưng cố giữ bình tĩnh. Tuổi này rồi, chuyện lỡ lầm cũng không phải hiếm gặp. Tôi hỏi bố đứa bé là ai, My chỉ cúi gằm mặt, không chịu nói, bảo chưa sẵn sàng. Tôi nghĩ chắc lại dính phải người đàn ông vô trách nhiệm gì đó.
Cho đến ngày nó đi khám thai định kỳ, bác sĩ đưa tờ giấy siêu âm. Tờ giấy rơi đúng vào tay tôi khi nó mở cửa xe. Tôi nhặt lên, vô tình nhìn thấy phần "người giám hộ – xác nhận". Cái tên ký ở đó khiến tôi lạnh người từ đầu đến chân
Em trai chồng tôi chính là "thủ phạm" của cái thai đó. Thằng em kém My tận 5 tuổi, tính khí lơ là, công việc thì làm làm nghỉ nghỉ. Cả nhà chồng tôi chiều chuộng nó hết mực, coi như "cục vàng" phải giữ kỹ. Ai cũng mong rồi nó sẽ tìm được việc ổn định và trưởng thành hơn. Tôi chưa bao giờ nghĩ 2 đứa này có thể... yêu nhau
Tôi đưa tờ giấy cho My, nó òa khóc. Nó kể hôm đó say, bị tổn thương sau cuộc chia tay, còn em chồng tôi thì đang chán nản vì bị bố mẹ mắng. Hai người gặp nhau đúng lúc cả hai yếu lòng. Nhưng cái sai lầm ấy giờ đã thành một sinh linh thật sự rồi.
Tôi không biết mình phải xử lý thế nào nữa Một bên là bạn thân - người đã tin tưởng tôi đến mức chỉ muốn nương nhờ lúc khó khăn. Một bên là em chồng - người mà cả nhà đang kỳ vọng sẽ trưởng thành. Một bên nữa... là cả gia đình chồng, vốn rất nhạy cảm về danh dự và thể diện.
Nếu nói ra, My sẽ bị nhìn bằng ánh mắt khắt khe, thậm chí bị đổ lỗi hết. Em chồng tôi thì chắc chắn bị bố mẹ quát nạt đến mức suy sụp luôn. Còn tôi? Tôi là người đứng giữa, người duy nhất biết sự thật.
Tôi từng nghĩ chỉ cần sống tử tế thì cuộc đời sẽ bình yên. Nhưng giờ tôi hiểu có những chuyện không hề có cách giải quyết "đúng nhất" cả
Nếu im lặng, My sẽ tự làm single mom, đứa trẻ lớn lên mà không biết bố là ai. Nếu nói ra, cả hai cuộc đời đều thay đổi theo hướng không ai muốn cả.
Tối hôm đó, chồng tôi về, My cũng chuyển ra trọ mới. Tôi nằm cạnh chồng, lòng nặng trĩu như chì. Tôi hỏi loanh quanh: "Hay lấy vợ cho em M. để nó ổn định được không anh?". Chồng tôi cười phá lên: "Hâm gì, em muốn nó làm khổ con gái nhà người ta à"
Cả My và em chồng đều nhắn tin cho tôi, đều hỏi nên làm sao, đều muốn tôi đưa ra lời khuyên. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu, làm bạn, làm chị... tôi không biết mình nên đứng về phía ai cả. Tôi thật sự bế tắc quá!
Nguồn: soha.vn