Bạn thân vay 700 triệu làm thủ tục cho con đi định cư, 5 năm đòi nợ không trả, người vay lạnh lùng: "Tôi vô sinh mà"

MinXinh

New member
Lòng người khó đoán quá trời quá đất, đừng bao giờ dùng tiền để test tình bạn nha mọi người ơi

Tui và Hạ Bình quen nhau cũng hơn chục năm rồi. Hồi xưa cùng công ty, cùng ăn cơm hộp ở căn tin, cùng che chung ô lúc mưa gió. Chị Bình này người dịu dàng lắm, nói chuyện siêu khéo, cười lên là thấy ấm cúng liền. Về sau tuy chị ấy chuyển chỗ làm, nhưng tụi tui vẫn giữ liên lạc.

Cứ đến lễ tết, sinh nhật là chị ấy nhắn tin hỏi han. Ở thành phố đông người mà lạnh tanh này, có một người bạn như vậy quả thật là quý lắm luôn á

99d35826d8dd6a2d6e3a.jpg


Năm năm trước, một chiều tháng 3, chị Bình tìm đến nhà tui. Ngồi xuống sofa, tay cầm cốc trà mà run cầm cập. Tui thấy lạ hỏi mãi, chị ấy mới lên tiếng: "Tiểu Lý định đưa con sang Canada định cư, mà thủ tục cần chứng minh tài chính gấp lắm. Chị gom được một phần rồi, vẫn thiếu 700 triệu, em có thể giúp chị được không?"

Lúc đó tui nghe xong hơi sợ thật. 700 triệu đâu phải số tiền nhỏ đâu mọi người ơi Nhưng nhìn mắt chị Bình đỏ hoe, nghĩ lại mấy chục năm tình bạn, nghĩ lại những lúc chị ấy giúp tui chăm mẹ ốm, tui cắn răng gật đầu. Tui bảo: "Chị yên tâm, em tin chị. Nhưng mình làm giấy vay mượn cho rõ ràng nha, không phải em không tin, mà là tránh hiểu lầm về sau." Chị Bình gật đầu liên tục, còn nắm tay tui: "Em cứ yên tâm, xong thủ tục chị trả liền. Em là ân nhân của mẹ con chị đấy."

Hôm chuyển tiền, tui còn chở chị ấy ra ngân hàng luôn. Chị ấy kiểm tra từng con số cẩn thận, rồi quay sang cười: "Sau này con chị có quốc tịch rồi, chị nhất định mời em sang chơi." Lúc đó tui nghĩ mình làm cái việc ý nghĩa lắm

Nhưng mà cuộc đời này, không phải lúc nào cũng như ta tưởng đâu...

Nửa năm sau, tui nhắn tin hỏi thăm. Chị Bình nói thủ tục sắp xong, đợi thêm chút. Một năm trôi qua, tui lại hỏi. Chị ấy bảo con đang học tiếng, chờ phỏng vấn. Tui cũng không gấp lắm, nghĩ chắc bạn mình sẽ giữ lời mà.

Nhưng rồi hai năm, ba năm, bốn năm... thời gian cứ thế trôi Mỗi lần tui nhắc chuyện tiền, chị Bình đều khéo léo đổi topic. Có lần tui nói thẳng luôn: "Chị ơi, số tiền đó em cũng vay ngân hàng, em phải trả lãi nữa." Chị ấy chỉ cười nhạt: "Chị biết, nhưng giờ chưa xoay được, để chị thêm chút nữa."

Đến năm thứ năm, tui thật sự không chịu được nữa Số tiền đó cộng với lãi ngân hàng gần như nuốt hết tiền tiết kiệm nhà tui rồi. Tui tìm đến nhà chị Bình, gõ cửa mãi mới thấy chị ấy ra mở. Ánh mắt chị ấy lạnh như băng vậy. Tui chưa kịp nói gì, chị ấy đã bảo: "Tiểu Lý bỏ chị rồi. Con cũng không đi nữa. Em về đi, chị không trả được đâu."

Tui đứng như trời trồng "Không trả được" - câu nói đó như dao đâm thẳng vào tim. Tui nén giận, hỏi: "Ít nhất chị cũng trả dần được chứ? Đây là tiền mồ hôi nước mắt của em mà."

Chị Bình cười lạnh: "Em không hiểu đâu. Chị vốn vô sinh, đứa trẻ đó chị nhận nuôi. Giờ nó bỏ đi, chị còn sống cũng như xác không hồn. Chị không muốn nói nữa."

d6235acfc784fa6c8552.jpg


Tui rời khỏi căn nhà cũ kỹ đó, trời bỗng đổ mưa to. Tui đứng dưới hiên, lòng rối bời không biết nghĩ gì. Tui tin bạn, cho bạn vay tiền, giờ nhận lại là sự lạnh lùng, là câu "chị vô sinh" như thể mọi trách nhiệm đều bay màu. Tui không còn nhận ra người bạn từng cùng mình chia sẻ khó khăn năm xưa nữa

Nhiều đêm tui mất ngủ, nghĩ mãi không ra. Nếu hôm đó tui từ chối, có lẽ tụi tui vẫn là bạn. Nếu tui không quá tin người, có lẽ gia đình tui không phải chịu áp lực nợ nần. Tui từng muốn kiện ra tòa, nhưng rồi thôi. Mệt lắm rồi, không muốn dây dưa thêm

Chuyện này dần lan ra trong hội bạn cũ. Có người nói tui ngây thơ, có người nói chị Bình đáng thương. Nhưng tui hiểu rõ, đáng thương đến mấy cũng không thể lấy lòng tốt của người khác làm cái cớ cho sự vô trách nhiệm được.

Mấy tháng sau, tui nghe nói chị Bình dọn đi nơi khác. Căn nhà cũ khóa im lìm. Từ đó, tụi tui cắt liên lạc hẳn.

Mỗi lần nghĩ lại, tui không còn giận nữa, chỉ thấy tiếc. Tình bạn mười mấy năm, cuối cùng vỡ tan vì tiền. Nhưng cũng nhờ chuyện này, tui học được bài học đắt giá: tin người cần có giới hạn, cho vay tiền phải có nguyên tắc. Thế giới này, có những người khi chưa động đến lợi ích thì hiền lành lắm, nhưng một khi dính đến tiền bạc, họ có thể trở thành người hoàn toàn xa lạ

Giờ đây, tui vẫn sẵn sàng giúp người khác, nhưng sẽ không bao giờ tin mù quáng nữa. Tui sẽ cân nhắc khả năng của mình, làm hợp đồng rõ ràng, thậm chí chuẩn bị sẵn plan B cho mọi rủi ro. Không phải vì tui lạnh lùng, mà vì tui hiểu rằng, không phải ai cũng giữ được lời hứa, không phải ai cũng biết ơn đâu.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top