Bản lĩnh của Khương Ngọc: Ngã đứng dậy rồi lại làm tiếp, đó mới gọi là chất

86d3b09ba91922081131.jpg


Có những đạo diễn debut là bom tấn luôn, nhưng cũng có người phải "ăn đòn" phòng vé không biết bao nhiêu lần mới tìm được vibe của riêng mình. Khương Ngọc thuộc team thứ hai này nha mọi người

Nhìn lại hành trình làm nghề của anh, điều đỉnh nhất không chỉ là mấy con số doanh thu trăm tỷ từ Chị Dâu, Cục Vàng Của Ngoại hay feedback tích cực dành cho Lên Hương mới đây. Mà là cách một nghệ sĩ liên tục thử nghiệm, chấp nhận vấp ngã và quan trọng nhất là vẫn biết đứng dậy bước tiếp sau những lần flop.

95070261c62e4961c0b3.jpg


Khương Ngọc vốn không phải người lạ với màn ảnh đâu nha. Anh từng được biết đến qua nhiều dạng vai khác nhau, trong đó có không ít nhân vật "gai góc", thậm chí "dị" luôn, đòi hỏi phải đào sâu tâm lý nhân vật. Chính background diễn viên này đã khiến cách anh bước vào ghế đạo diễn cũng khác biệt – quan tâm đến nhân vật, đời sống và những góc khuất phía sau câu chuyện hơn là chỉ làm phim giải trí đơn thuần.

Từ Yêu Là Phải Xài Chiêu, Rừng Xanh Kỳ Lạ Truyện đến Live - Phát Trực Tiếp, Khương Ngọc từng thử sức với nhiều màu sắc khác nhau. Đặc biệt Live - Phát Trực Tiếp cho thấy một Khương Ngọc khá táo bạo khi chọn thế giới livestream, mặt trái của mạng xã hội và cách người ta bất chấp để "nổi như cồn". Thời điểm ra mắt, phim được ghi nhận là đề tài mới, thực tế và có phần gai góc, nhưng cũng nhận nhiều ý kiến trái chiều về kịch bản và cách xử lý. Kết quả: phim rời rạp với doanh thu chỉ hơn 2 tỷ đồng thôi

Nhưng chính những lần như thế mới thấy được bản lĩnh của Khương Ngọc nè! Vì thất bại không đáng sợ bằng việc một người làm nghề không dám nhìn thẳng vào thất bại đó. Khương Ngọc từng chia sẻ anh không xem những bộ phim đầu tay là điều phải xấu hổ. Với anh, việc dám bắt đầu đã là một điều quan trọng rồi, vì nếu không bắt đầu thì làm sao có những phim về sau được? Và có lẽ điều đáng chú ý nhất trong journey ấy chính là khả năng thay đổi của anh.

0d2be07e99b28f22391b.png


Sau những dự án có phần gai góc, Khương Ngọc chuyển hướng rõ nét sang dòng phim tâm lý - gia đình. Chị Dâu là bước ngoặt quan trọng đó! Thay vì tiếp tục tìm những đề tài quá khác biệt, Khương Ngọc đưa máy quay vào một không gian rất gần gũi với đời sống người Việt mình – một gia đình, một đám giỗ, những người phụ nữ cùng chung mái nhà nhưng đều mang theo những tổn thương, mâu thuẫn và bí mật riêng.

Cái hay nằm ở chỗ câu chuyện tưởng như quen lắm ấy lại được nhìn bằng một góc nhìn mới. Chị Dâu không chỉ kể về bất hòa trong gia đình mà còn khai thác những khoảng cách, định kiến và nỗi niềm phía sau mỗi nhân vật. Những mảng hài được đan xen với bi kịch, tiếng cười đi cùng những khoảnh khắc nghẹn lại. Chính sự cân bằng này giúp phim vừa có chất đời, vừa dễ tiếp cận với khán giả đại chúng. Kết quả là Chị Dâu trở thành phim đầu tiên của Khương Ngọc phá đảo mốc 100 tỷ và kết thúc hành trình với hơn 113 tỷ đồng nha!

Nếu Chị Dâu là bước ngoặt thì Cục Vàng Của Ngoại cho thấy Khương Ngọc không muốn biến thành công của mình thành một công thức cứng nhắc. Anh tiếp tục chọn chất liệu gia đình nhưng đổi câu chuyện, nhân vật và cách tiếp cận. Từ mâu thuẫn giữa những người phụ nữ trong gia đình, anh chuyển sang tình bà cháu, khoảng cách thế hệ và những khác biệt trong cách yêu thương, nuôi dạy con trẻ.

Phim thu về hơn 82 tỷ đồng, tiếp tục chứng minh khả năng kết nối của Khương Ngọc với khán giả. Dù tác phẩm vẫn nhận những ý kiến trái chiều về kịch bản và cách kể, điều đáng ghi nhận là đạo diễn không copy-paste nguyên xi thành công của Chị Dâu. Anh giữ lại phần cốt lõi là những câu chuyện đời thường, nhưng tiếp tục tìm một góc nhìn khác để kể.

Đến Lên Hương, sự biến hóa đó tiếp tục được thể hiện. Phim đưa khán giả đến một thế giới không quá quen thuộc trên màn ảnh rộng – nghề tang lễ, những người làm công việc gắn với mất mát, cùng những câu chuyện đời sống phía sau một trại hòm. Chất liệu nghe qua có vẻ heavy, thậm chí dễ khiến khán giả e ngại nhưng Khương Ngọc lại tiếp tục đặt vào đó yếu tố tâm lý, gia đình và những mảng hài được tiết chế để câu chuyện không trở thành một màu u tối.

Đây cũng là điểm khiến journey của Khương Ngọc đáng chú ý. Anh không phải mẫu đạo diễn chỉ đi tìm những đề tài dễ bán vé. Ngược lại, Khương Ngọc có xu hướng tìm những chất liệu có phần lạ, gai góc hoặc ít được khai thác, rồi biến chúng thành câu chuyện đủ gần gũi để khán giả có thể bước vào. Lên Hương tiếp tục cho thấy lựa chọn ấy khi khai thác một thế giới đặc thù nhưng đặt trọng tâm vào con người, mối quan hệ và cảm xúc rất đời. Nói cách khác, bản lĩnh của Khương Ngọc không chỉ nằm ở việc anh dám làm khác. Mà còn nằm ở việc anh biết lúc nào cần thay đổi!

3b9100c9ff4ebd698953.png


Điện ảnh là một cuộc chơi mà cá tính đạo diễn và thị hiếu khán giả luôn phải tìm được điểm giao nhau. Một phim quá an toàn có thể mất dấu ấn cá nhân, nhưng một tác phẩm chỉ phục vụ cái tôi sáng tạo cũng có nguy cơ tự tách mình khỏi số đông. Khương Ngọc từng trải qua cả hai phía của bài toán này. Những dự án trước cho anh cơ hội thử nghiệm, còn Chị Dâu và Cục Vàng Của Ngoại cho thấy anh đã dần tìm được cách dung hòa giữa điều mình muốn kể và điều khán giả muốn xem. Đó không phải là sự thỏa hiệp với nghệ thuật, mà có thể xem là một dạng trưởng thành trong tư duy làm nghề.

Điều này càng đáng nói vì Khương Ngọc không chỉ là đạo diễn. Anh vẫn hoạt động với tư cách diễn viên, từng thử sức với nhiều dạng nhân vật và không ngại bước ra khỏi vùng an toàn. Chính sự đa nhiệm này giúp Khương Ngọc có thêm một góc nhìn đặc biệt khi làm phim. Anh hiểu diễn viên cần gì ở một nhân vật, hiểu cảm xúc cần được xây dựng thế nào và hiểu rằng một phim muốn chạm đến khán giả thì câu chuyện cuối cùng vẫn phải bắt đầu từ con người.

Có lẽ vì thế, nhìn vào Khương Ngọc hôm nay, sẽ thiếu công bằng nếu chỉ nhớ đến anh qua những phim thành công. Bởi phía sau những con số hơn 100 tỷ của Chị Dâu hay hơn 80 tỷ của Cục Vàng Của Ngoại là cả một chặng đường nhiều thử nghiệm, tranh luận và cả những lần chưa đạt được điều mình mong muốn.

Người làm nghề lâu năm hiểu rằng thành công đôi khi không đến từ một khoảnh khắc thiên tài, mà được tạo nên bởi khả năng đứng dậy sau những lần chưa thành công. Khương Ngọc có lẽ đang chứng minh điều đó bằng chính hành trình của mình.

Từ một diễn viên thích những vai khác biệt, Khương Ngọc bước sang phía sau máy quay. Từ những câu chuyện có phần gai góc, Khương Ngọc tìm đến gia đình và những điều gần gũi. Từ những lần chưa chạm được vào số đông, anh học cách kể câu chuyện của mình bằng một ngôn ngữ dễ tiếp cận hơn. Nhưng quan trọng là trong quá trình thay đổi, Khương Ngọc không đánh mất sự tò mò và tinh thần thử nghiệm vốn có.

Vì vậy, bản lĩnh của Khương Ngọc có lẽ không nên được hiểu đơn giản là khả năng tạo ra một phim thành công. Đó là bản lĩnh của một người biết mình từng sai ở đâu, biết khán giả cần gì nhưng vẫn giữ được cá tính riêng, và quan trọng nhất là không để một cú ngã trở thành lý do để dừng lại.

a190037d0a1e193cce8d.png


Điện ảnh Việt đang cần những đạo diễn như thế đây – dám thử, dám sai, dám thay đổi và đủ kiên nhẫn để đi đường dài. Vì sau cùng, một người làm nghề có thể không thành công với mọi phim, nhưng nếu họ luôn biết học hỏi từ mỗi lần làm phim, thì chính những va vấp đó sẽ trở thành vốn sống để tạo nên phiên bản tốt hơn ở tác phẩm tiếp theo.

Nguồn: saostar.vn
 
Back
Top