Vừa đọc mấy dòng đầu, tim chị đã thắt lại rồi ạ...
Gia đình chị từ lâu đã chẳng còn happy nữa . Nhưng trước mặt bố mẹ chồng, hàng xóm, bạn bè thì vợ chồng chị vẫn phải đóng kịch cực khổ. Anh ấy là người đàn ông thành công, đi đâu cũng flex là thương vợ chiều con lắm á. Còn chị thì vì sĩ diện gia đình, vì con gái còn nhỏ, vì bố mẹ già yếu nên cắn răng chịu đựng, chẳng dám hé một lời.
Thực tế thì sao? Anh ấy là người chồng gia trưởng, lạnh lùng vô cùng. Về nhà hầu như chẳng động tay vào việc gì, lại thường xuyên lớn giọng mắng nhiếc. Có những đêm, anh bỏ mặc chị một mình với nước mắt, nhưng sáng ra vẫn khoác vai chị tươi như hoa đi dự tiệc . Chị gọi đó là một cuộc hôn nhân giả tạo full drama.
Chịu đựng bao năm trời, chị quen rồi á. Chị nghĩ con gái còn nhỏ, chắc chưa hiểu gì đâu. Chị chỉ mong mình cố gắng thêm chút nữa, ít ra con không phải nhìn thấy những vết nứt trong gia đình.
Nhưng chị đã nhầm to đó!
Tuần trước, con gái học lớp 3 nhận đề bài: "Hãy tả về bố em". Tối đến, con hí hửng viết ngay. Chị thoáng nhìn, cứ nghĩ con sẽ viết mấy câu cute kiểu "Bố em cao to, bố em rất yêu thương em..." gì đó.
Đến hôm đi đón con, cô giáo đưa cho chị bài văn của con. Vừa đọc mấy dòng đầu tiên, tim chị đã thắt lại luôn:
"Bố em rất bận, đi làm suốt ngày. Về nhà bố thường ngồi bấm điện thoại, chẳng làm gì, ít khi nói chuyện với mẹ con em. Bố hay quát mẹ, nhiều lần em thấy mẹ khóc nhưng mẹ không nói. Có hôm em ngủ dậy, bố không có nhà, mẹ ngồi một mình trong bếp. Em chỉ biết ôm mẹ vì mẹ bảo thế là mẹ vui rồi. Em ước gì bố giống bố của bạn lớp em, hay chở con đi chơi và nói chuyện vui vẻ với mẹ. Em chỉ muốn mình lớn thật nhanh, kiếm được nhiều tiền để đưa mẹ đi thật xa, vì em từng nghe mẹ nói chuyện điện thoại mẹ bảo muốn đến nơi hạnh phúc…".
Chị cắn môi, nước mắt chực trào ra luôn á . Con gái chị mới 8 tuổi, vậy mà đã nhìn thấu tất cả rồi. Từng chi tiết tưởng như nhỏ nhặt, chị cố giấu, thì ra con đều ghi lại trong tim hết. Cô giáo còn khuyên chị nên để ý con hơn nữa.
Hôm đó về nhà, con bé đưa bài văn cho chồng chị khoe cô chấm 9 điểm. Anh ấy đọc xong, mặt tái mét luôn, bố mẹ chồng ngồi cạnh cũng chết lặng không nói được lời nào . Từ trước đến giờ, họ luôn nghĩ con trai mình perfect, còn chị là người phụ nữ biết hưởng mà không biết ơn. Giờ thì sao? Chính lời đứa trẻ đã phơi bày tất cả rồi đó!
Điều lạ là, chị không thấy buồn tí nào. Chị thấy hả hê cực kỳ luôn á . Vì cuối cùng, chị không cần phải thanh minh, không cần phải kể khổ nữa. Một đứa trẻ ngây thơ đã nói thay tiếng lòng của chị rồi.
Đêm đó, chị nằm cạnh con, ôm chặt con vào lòng. Chị sẽ chờ đợi sự sửa chữa của chồng mình. Hoặc có lẽ chị sẽ đủ dũng cảm mà kết thúc cuộc hôn nhân giả tạo này sớm hơn dự định . Chị tin con gái sẽ hiểu và vượt qua được cú sốc tâm lý này thôi.
Nguồn: kenh14.vn
Gia đình chị từ lâu đã chẳng còn happy nữa . Nhưng trước mặt bố mẹ chồng, hàng xóm, bạn bè thì vợ chồng chị vẫn phải đóng kịch cực khổ. Anh ấy là người đàn ông thành công, đi đâu cũng flex là thương vợ chiều con lắm á. Còn chị thì vì sĩ diện gia đình, vì con gái còn nhỏ, vì bố mẹ già yếu nên cắn răng chịu đựng, chẳng dám hé một lời.
Thực tế thì sao? Anh ấy là người chồng gia trưởng, lạnh lùng vô cùng. Về nhà hầu như chẳng động tay vào việc gì, lại thường xuyên lớn giọng mắng nhiếc. Có những đêm, anh bỏ mặc chị một mình với nước mắt, nhưng sáng ra vẫn khoác vai chị tươi như hoa đi dự tiệc . Chị gọi đó là một cuộc hôn nhân giả tạo full drama.
Chịu đựng bao năm trời, chị quen rồi á. Chị nghĩ con gái còn nhỏ, chắc chưa hiểu gì đâu. Chị chỉ mong mình cố gắng thêm chút nữa, ít ra con không phải nhìn thấy những vết nứt trong gia đình.
Nhưng chị đã nhầm to đó!
Tuần trước, con gái học lớp 3 nhận đề bài: "Hãy tả về bố em". Tối đến, con hí hửng viết ngay. Chị thoáng nhìn, cứ nghĩ con sẽ viết mấy câu cute kiểu "Bố em cao to, bố em rất yêu thương em..." gì đó.
Đến hôm đi đón con, cô giáo đưa cho chị bài văn của con. Vừa đọc mấy dòng đầu tiên, tim chị đã thắt lại luôn:
"Bố em rất bận, đi làm suốt ngày. Về nhà bố thường ngồi bấm điện thoại, chẳng làm gì, ít khi nói chuyện với mẹ con em. Bố hay quát mẹ, nhiều lần em thấy mẹ khóc nhưng mẹ không nói. Có hôm em ngủ dậy, bố không có nhà, mẹ ngồi một mình trong bếp. Em chỉ biết ôm mẹ vì mẹ bảo thế là mẹ vui rồi. Em ước gì bố giống bố của bạn lớp em, hay chở con đi chơi và nói chuyện vui vẻ với mẹ. Em chỉ muốn mình lớn thật nhanh, kiếm được nhiều tiền để đưa mẹ đi thật xa, vì em từng nghe mẹ nói chuyện điện thoại mẹ bảo muốn đến nơi hạnh phúc…".
Chị cắn môi, nước mắt chực trào ra luôn á . Con gái chị mới 8 tuổi, vậy mà đã nhìn thấu tất cả rồi. Từng chi tiết tưởng như nhỏ nhặt, chị cố giấu, thì ra con đều ghi lại trong tim hết. Cô giáo còn khuyên chị nên để ý con hơn nữa.
Hôm đó về nhà, con bé đưa bài văn cho chồng chị khoe cô chấm 9 điểm. Anh ấy đọc xong, mặt tái mét luôn, bố mẹ chồng ngồi cạnh cũng chết lặng không nói được lời nào . Từ trước đến giờ, họ luôn nghĩ con trai mình perfect, còn chị là người phụ nữ biết hưởng mà không biết ơn. Giờ thì sao? Chính lời đứa trẻ đã phơi bày tất cả rồi đó!
Điều lạ là, chị không thấy buồn tí nào. Chị thấy hả hê cực kỳ luôn á . Vì cuối cùng, chị không cần phải thanh minh, không cần phải kể khổ nữa. Một đứa trẻ ngây thơ đã nói thay tiếng lòng của chị rồi.
Đêm đó, chị nằm cạnh con, ôm chặt con vào lòng. Chị sẽ chờ đợi sự sửa chữa của chồng mình. Hoặc có lẽ chị sẽ đủ dũng cảm mà kết thúc cuộc hôn nhân giả tạo này sớm hơn dự định . Chị tin con gái sẽ hiểu và vượt qua được cú sốc tâm lý này thôi.
Nguồn: kenh14.vn