Bài thuốc thần thánh từ cây rau sam chữa trĩ cực đỉnh - lương y võ sư kể chuyện 50 năm gắn bó nghề y

PandaStar7705

New member
4c2b29c981c70c76910b.jpg


Chắc các bạn chưa biết, có một vị thầy thuốc vừa là võ sư, vừa là nhạc sĩ, mà còn đam mê làm thơ nữa chứ! Với hơn 50 năm cắm đầu vào cả võ lẫn y học, ông vẫn miệt mài nghiên cứu những bài thuốc đặc trị bệnh trĩ, gan, xương khớp.

Đỉnh cao hơn nữa là ông còn kết hợp võ thuật với y học để chữa bệnh bằng cách điểm huyệt trị thương luôn á! Đó chính là thầy thuốc Nguyễn Tấn Xuân đây.

Lương y mê thơ lại còn đánh võ nữa chứ

Gặp lương y vào một ngày cuối tháng tư, lúc ông đang bận rộn bắt mạch, kê đơn rồi bốc thuốc cho bệnh nhân. Ở tuổi 65 mà ông vẫn tráng kiện phết, đôi mắt tinh anh cùng nụ cười siêu dễ thương. Mình còn phân vân không biết gọi ông là gì cho chuẩn nữa: lương y, võ sư hay nhạc sĩ? Lương y Nguyễn Tấn Xuân cười xòa, thôi thì đang ở phòng mạch nên gọi là thầy thuốc cho lành. Câu chuyện về người lương y hơn 50 năm gắn bó với nghiệp thuốc và võ cổ truyền bắt đầu, dù đôi tay vẫn tất bật lo công việc.

8092e722d0f71b1aa301.jpg


Lương y Xuân sinh năm 1941 tại Quảng Ngãi, trong một gia đình có truyền thống võ và y học cổ truyền từ đời này qua đời khác. Lúc mới lên 9 tuổi, ông đã bắt đầu học võ với cha và mê luôn môn võ cổ truyền từ hồi đó. Trong những năm chiến tranh loạn lạc, gia đình gần 20 người gồm cả già trẻ lớn bé quyết định rời quê hương vào Nam lập nghiệp và dừng chân ở nhiều nơi. Đi đâu thì ông cũng mở lớp dạy võ, vừa để rèn cho các con vừa giúp người dân bản địa được mở mang kiến thức võ học.

Năm 1971, trạm dừng chân cuối cùng của gia đình là Sài Gòn, lúc đó ông Tấn Xuân vừa tròn 20 tuổi. Từ lúc này, bên cạnh việc rèn võ thuật, ông tập tành học phân loại thuốc từ cha, cả ngày lăng xăng giúp cha bốc thuốc. Nhớ lại những ngày tháng đó, ông ngậm ngùi: "Gia đình có đến 12 anh chị em nhưng không phải ai cũng theo nghề võ và y của cha truyền lại đâu. Chỉ có tôi với anh trai là theo nghề thôi, anh cũng chính là sư phụ truyền dạy nghề cho tôi".

Sau khi mở võ đường Xuân Nghĩa Đường, song song với việc dạy võ, ông đã mở một hiệu thuốc nhỏ, các môn sinh tới học đều được ông truyền dạy, chỉ bảo tận tình. Sau nhiều lần chuyển nơi ở từ quận 10 đến quận Tân Bình, giờ Xuân Nghĩa Đường đã ổn định tại quận Gò Vấp. Căn nhà nhỏ được ông Xuân cùng các học viên ngăn thành nhiều phòng phục vụ cho công việc khám chữa bệnh.

"Từ các bài thuốc của cha để lại, anh em chúng tôi đã mày mò, tìm ra nhiều phương thuốc mới. Tôi cũng đã đi học 5 năm để lấy bằng từ Hội Đông y TP.HCM luôn. Giờ ngoài các bệnh về xương khớp, đau nhức hay chấn thương... Tôi đã có phương thuốc mới trị dứt điểm bệnh trĩ và liệt mặt nữa đó".

Theo lương y Xuân, trĩ còn gọi là bệnh "lòi dom", là bệnh giãn quá mức đám rối tĩnh mạch của vùng hậu môn và trực tràng. Triệu chứng thường thấy là chảy máu đỏ tươi khi đi cầu và sa búi trĩ ra ngoài hậu môn nên khiến người bệnh gặp khó khăn trong sinh hoạt hằng ngày, hoang mang lo sợ vcl. Đây cũng là căn bệnh rất dễ mắc ở lứa tuổi từ 30-60 tuổi, nhất là với những bạn có công việc phải ngồi một chỗ cả ngày.

"Tôi điều trị trĩ bằng hai cách là dùng thuốc và bấm huyệt. Với thuốc, tôi dùng vị thuốc chính trong dân gian là cây rau sam, đem rửa sạch, giã nhỏ và đắp vào hậu môn, nơi có búi trĩ lòi ra, đắp cho đến khi hết bệnh. Còn hai bài thuốc ngâm và sắc uống tôi dùng các vị thuốc chính là hoàng bá, ngũ vị tử, kim ngân hoa, thang ma, sài hồ...".

Chữa bệnh bằng phương pháp y võ tâm thuật xịn sò

Một căn bệnh cũng thuộc hàng khó chữa mà ông Xuân đã nghiên cứu, chữa trị thành công là bệnh liệt mặt (Đông y gọi là khẩu nhãn oa tà). "Những người mắc bệnh này thường thì miệng méo, mắt xếch, thường xảy ra đột ngột. Nguyên nhân chính là do lạnh mà Tây y gọi là 'Liệt dây thần kinh ngoại biên VII do lạnh'. Điều dễ gây nhầm lẫn mà người bệnh thường mắc phải đó là: thực ra bên méo chính là bên lành và bên lành là bên bị bệnh nè Tôi đã điều trị nhiều ca bệnh này bằng phương pháp châm cứu kết hợp uống thuốc, rất thành công".

Ngoài những bài thuốc chữa các bệnh nan y trên, lương y Xuân luôn không ngừng tìm tòi, nghiên cứu các cách chữa bệnh khác nhau. Một thành công lớn của ông là áp dụng võ thuật vào việc chữa bệnh - phương pháp y võ tâm thuật. "Sau khi vận dụng thành công việc trị bệnh bằng cách áp dụng các chiêu thức võ thuật như tập dịch cân kinh, bấm huyệt... tôi đã dồn tâm sức vào việc viết sách, mong từ đó nó có thể phổ biến rộng rãi đến nhiều người hơn. Gần đây nhất, cuốn 'Ứng dụng 36 tử huyệt vào chữa bệnh' đã gây được ấn tượng lớn trong ngành y. Trước đó tôi cũng đã viết nhiều cuốn sách về các kiến thức y khoa, giúp mọi người hiểu hơn về cơ thể mình cũng như các cách chữa bệnh trong trường hợp khẩn cấp".

Một điều khá bất ngờ là bên trong một con người đam mê võ thuật và dành hết tâm huyết cho y học lại là một tâm hồn nghệ sĩ lãng mạn, mê âm nhạc, viết thơ và viết báo ✨ Trong ông như có hai con người đối lập nhau luôn. "Tôi đam mê ca hát và thơ ca từ nhỏ. Đến giờ cũng vậy, dù bận rộn với công việc nhưng cứ có cảm hứng là tôi lại làm thơ. Có khi những âm điệu cứ tự đến, bay nhảy trong tâm trí mình và khi xong việc chỉ việc đặt bút xuống, mọi ca từ cứ thế tuôn trào ra. Ngay cả viết sách cũng vậy, cũng có nhiều cuốn sách tôi viết rất nhanh, nhưng có những sản phẩm mình thai nghén trong đầu năm năm, có thể là mười năm". Người đàn ông bước qua tuổi 60 ấy nói, cứ động cái là ông có thể làm thơ, cứ như những tứ thơ đẹp ấy sẵn trong đầu ông vậy.

Trong câu chuyện về cuộc đời mình, không ít lần ông nhắc đến những người phụ nữ, một mảnh ghép quan trọng trong hành trình của ông. Đó là người mẹ tận tụy, kham khổ, người phụ nữ nghèo miền Trung đã tần tảo nuôi nấng, chăm nom 12 đứa con trong chiến tranh để chồng toàn tâm toàn ý lo sự nghiệp. Tiếp đó là người vợ đầu tiên, người phụ nữ đã đồng cam cộng khổ với ông trong những ngày gian khổ nhất, đã sinh cho ông bốn người con, cả trai lẫn gái nhưng lại không cùng ông đi trọn vẹn con đường đời. "Tôi với bà ấy đã hết nợ dù chưa đến đoạn cuối cuộc đời. Hiện bà ấy ở Mỹ với bốn đứa con lớn, chúng đều đã thành công dù không ai theo nghiệp cha", ông Xuân tâm sự.

Và người phụ nữ cuối cùng trong cuộc đời ông Xuân là lương y Võ Thị Huệ. Người phụ nữ ấy lặng lẽ đứng phía sau, lo chu toàn mọi việc và cũng là cánh tay đắc lực của ông ở Xuân Nghĩa Đường. Trong cuộc hôn nhân thứ hai này, bà Huệ đã sinh cho ông một người con trai, có đam mê võ và y học như ông, võ sư lương y Trần Tấn Nghĩa. "Bà ấy là 'đệ tử' của tôi, đam mê võ thuật lắm. Sau này nên duyên vợ chồng, bà đã giúp tôi rất nhiều, hậu phương vững chắc để tôi toàn tâm toàn ý trong công việc". Trong những phút rảnh rỗi hiếm hoi, ông Xuân vẫn thường làm thơ tặng vợ, đàn hát cho vợ nghe nữa nè

Trong câu chuyện đời, chuyện người với chúng tôi, lương y Xuân bộc bạch, ngoài chuyên môn về võ và y học, ông thường xuyên sáng tác thơ, viết sách và nhạc. "Khi đọc một bài văn, ngay lập tức tôi có thể chuyển thành một bài thơ, ngắn gọn, mạch lạc và đầy đủ ý tứ. Cũng như khi đọc một bài thơ, tôi dễ dàng triển khai thành một bài văn dài. Do đó, khi có nhiều bạn trẻ muốn viết bài, đã nhiều lần tôi từ chối. Bản thân mình cũng có kinh nghiệm hơn 20 năm viết báo nên chỉ có mình hiểu mình nhất, lại viết về cuộc đời mình nữa nên có lẽ lớp trẻ khó mà cảm hết được". Đó là lý do đã lâu lắm, ông Xuân từ chối khi các báo muốn viết về ông và Xuân Nghĩa Đường.

Vị lương y một đời mê thơ nhạc không lối thoát

Khi được hỏi về thầy của mình, một học viên tại phòng mạch Xuân Nghĩa Đường cho biết: "Ấn tượng duy nhất của tôi là thầy là một người thầy thuốc tận tụy, một võ sư đam mê võ thuật luôn muốn cống hiến cho xã hội và là một nghệ sĩ đam mê thơ, nhạc. Rất nhiều bệnh nhân sau lần điều trị thành công từ những bài thuốc của thầy Xuân đều có cùng cảm nhận như vậy".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top