Dưỡng lão ở đâu cũng được, quan trọng là bạn phải cảm thấy thoải mái thôi!
Bạn có bao giờ nghĩ đến việc chuẩn bị cho kế hoạch nghỉ hưu dưỡng lão của mình chưa? Khi về già, đa số mọi người đều muốn tận hưởng cuộc sống hạnh phúc, an yên. Quay về quê nhà ở nông thôn cũng là lựa chọn của nhiều người luôn. Thế nhưng không phải cứ ở nông thôn là mặc định phù hợp với cuộc sống dưỡng lão đâu nha!
Câu chuyện của chị 63 tuổi dưới đây sẽ cho bạn thấy góc nhìn thực tế từ "người từ thành phố trở về nông thôn dưỡng lão" đấy.
Năm nay chị 63 tuổi, lương hưu của hai vợ chồng cũng đủ sống an nhàn đến cuối đời rồi. Trước đây, chị là bác sĩ nội khoa của một bệnh viện thành phố, còn chồng là kỹ sư.
Con trai và con dâu đang làm việc ở thành phố lớn, thu nhập khá ổn áp. Cháu trai cũng đang đi học bán trú nên hiện tại chị không cần lo lắng gì nữa, cuộc sống khá là thoải mái luôn. Thế là chị và chồng muốn về quê tận hưởng cuộc sống điền viên mơ ước.
Quê chị ở một ngôi làng nhỏ, phong cảnh chill phết, đặc biệt thích hợp cho người già. Vì vậy, sau khi bàn bạc, hai vợ chồng quyết định trở về quê nhà. Nhưng ai ngờ được mọi thứ lại không như tưởng tượng
Tháng 3 năm ngoái, cũng tròn 10 năm bố mẹ chị qua đời, hai vợ chồng lên đường về nhà. Ngôi làng nhỏ có dòng sông êm đềm chảy ngang, hai bên đường là cánh đồng bông cải dầu nở rộ và những rặng liễu nở hoa đỏ hồng. Chị đã từng nghĩ rằng trở về quê nhà là lựa chọn đúng đắn nhất đời.
Đến nơi, chị mới shock khi biết căn nhà gạch chị gửi tiền xây khi bố mẹ còn sống đã bị anh trai phá bỏ và xây một tòa nhà 3 tầng rồi. Cạnh đó, 2 căn nhà nhỏ của chị chất đầy đồ lặt vặt. Về nhà, chị cảm thấy khá ấm áp bởi sự nhiệt tình của anh trai, chị dâu và những lời chào hỏi của hàng xóm láng giềng.
Giờ phút này, được nghe giọng nói quen thuộc của những người xung quanh và nếm lại vị ngọt của dòng suối thời ấu thơ, chị thực sự xúc động. Xa quê đã nhiều năm, điều chị quan tâm nhất là người dân quê hương, chẳng trách người ta có câu "lá rụng về cội" nhỉ.
Hai vợ chồng sửa sang lại căn nhà cũ, nhân tiện xây luôn phòng tắm mới cho tiện. Mặc dù không về nhà trong nhiều năm, nhưng ngôi nhà vẫn còn nguyên vẹn.
Sau khi chuẩn bị những thứ cần thiết, hai vợ chồng bắt đầu cuộc sống điền viên hằng mơ ước. Buổi sáng thức dậy với tiếng chim hót, sau đó đi dạo trên cánh đồng và hít thở không khí trong lành. Cháo trắng và dưa chua là bữa sáng lý tưởng nhất cho người đã có tuổi mà.
Hai vợ chồng bắt đầu tự trồng rau, vừa được rèn luyện sức khỏe lại còn được ăn rau tươi nữa chứ. Cùng nhau dọn dẹp mảnh đất trước nhà, tuy vất vả nhưng cả hai đều tràn đầy năng lượng và cảm thấy rất vui.
Nhưng sau một thời gian dài, cuộc sống ở quê bắt đầu lộ ra muôn vàn điều bất tiện rồi Kinh tế trong thôn kém phát triển, muốn mua nhu yếu phẩm hàng ngày phải đi xe lên huyện. Quãng đường dài và tốn rất nhiều thời gian luôn.
Chị và chồng cùng trồng rau ở mảnh đất trống trước nhà. Rau lớn nhanh, có thể hái về ăn nhưng lại bị một cụ bà trong thôn hái hết, còn dọa nữa: "Đất này là của tôi, sau này bà đừng trồng nữa". Thế là chị phải nhờ các cháu phá bỏ luôn đám rau đó.
Chị dâu cũng bắt đầu nói bóng nói gió: "Chúng tôi đều là người nhà quê, không bằng người thành phố ăn cơm công sở. Về hưu mà vẫn có lương và sống như thần tiên".
Hỏi ra mới biết chị dâu không bằng lòng vì cho rằng hai vợ chồng giúp đỡ gia đình họ quá ít, chị chê là "không biết cách đùm bọc anh em"
Ngoài ra, sau khi biết chị là bác sĩ, người trong làng lũ lượt kéo đến nhờ vả xem bệnh, kê đơn thuốc, thậm chí là đỡ đẻ luôn á. Điều này khiến chị cực kỳ mệt mỏi, mặc dù biết giúp đỡ là chuyện nên làm.
Cuộc sống không mấy êm đềm này trái ngược hoàn toàn với những gì mà vợ chồng chị mong muốn. Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo mới là lý do thực sự khiến hai người "chạy trốn" khỏi nơi tưởng chừng hạnh phúc và yên bình này.
Một ngày nọ, hai vợ chồng lên huyện mua nhu yếu phẩm. Đến khi quay về mới tá hỏa khi thấy nhà bị trộm rồi. Kính bị đập vỡ, nồi cơm mà con trai chị tặng đã bị lấy cắp, ngay cả mấy lọ gia vị cũng không tha...
Lúc đó, chị hoang mang vì hoài nghi về nơi mình đã sinh ra. Không thể chịu nổi được nữa, hai vợ chồng thu dọn hành lý và rời khỏi làng luôn...
Chưa đầy một năm trở về cuộc sống điền viên, chị nhận ra rằng: Tình cảm xưa cũ không thể chiến thắng cuộc sống hiện thực đâu. Thời thế đổi thay, ngôi làng nhỏ trong ký ức không còn như thuở ban đầu nữa rồi.
Thực ra, từ thời điểm bước ra khỏi ngôi làng nhỏ, khoảng cách giữa bạn và những người hàng xóm đã dần được nới rộng rồi. Bạn rong ruổi ở phương xa, họ ở lại chốn cũ.
Vì vậy, không phải hàng xóm ở quê nhà đã thay đổi, mà phải nói đúng hơn là bạn đã thay đổi! Trải qua nhiều năm trong môi trường sống và vòng tròn quan hệ khác nhau, chắc chắn không còn hòa hợp như xưa rồi. Dưỡng lão ở đâu cũng được, quan trọng là bạn phải cảm thấy thoải mái thôi!
Nguồn: kenh14.vn