Bác sĩ từng bảo NSND Hoàng Cúc chỉ sống được 3 năm, giờ đã gần 15 năm rồi nha!

NSND Hoàng Cúc - "mỹ nhân màn ảnh" thập niên 1990 cho biết, khi mới phát hiện ung thư, các bác sĩ từng bảo bà chỉ còn 3 năm nữa thôi. Nhưng với tinh thần đáng nể và sự support nhiệt tình của gia đình, bà đã vượt qua cái giai đoạn khó khăn đó. Giờ đây ở tuổi U70, bà vẫn cực kỳ lạc quan và muốn cống hiến cho nghệ thuật nữa đó!

dc1bd2fa25d3edf6449c.jpg


Ra trường ca ở tuổi U70 - plot twist không ai ngờ tới

Được biết đến là "mỹ nhân màn ảnh" với vô vàn vai diễn đỉnh cao, nhưng mới đây bà lại ra mắt trường ca về cuộc đời khiến nhiều người shock nặng.

"Trường ca 'Cúc' gắn liền với cuộc đời tôi, với nhân sinh quan, thế giới quan của những nhân vật tôi từng diễn, về số phận con người nói chung, đặc biệt là thân phận phụ nữ. Đây là sự tổng hoà, chưng cất để tạo nên cách nhìn đa chiều khi vào thơ của tôi", bà chia sẻ.

Bà kể thêm rằng thời gian sáng tác không ngắn, nhưng hồi đó chưa có mạng xã hội nên hay viết vào sổ tay, có giai đoạn chuyển nhà còn mất một số bài luôn.

"Khi định ra trường ca, gia đình support rất lớn. Ban đầu tôi không nghĩ sẽ ra một tập lớn như vậy, nhưng con gái bảo nên làm để đánh dấu bước chuyển từ biểu diễn sang thi ca."

Dù là "người ngoại đạo" nhưng bà rất vui khi được các nhà văn, nhà thơ đón nhận. Họ đánh giá đây là bước ngoặt âm thầm nhưng có giá trị, mang hơi thở mới cho đời sống thi ca Việt Nam.

Điểm cộng khủng: toàn bộ doanh thu của trường ca sẽ được làm từ thiện, hỗ trợ trẻ em nghèo vùng cao, vùng sâu, vùng xa luôn nha!

b72074da641f1dff4c0a.jpg


Tìm đến với thơ như một lẽ sống

Từ trước đến giờ, thế giới quan và nhân sinh quan của bà không đổi. Bà luôn giữ sự hồn nhiên để nhìn mọi sự vật đúng bản chất. Nếu có thay đổi thì cũng phải hiểu đó là vô thường.

"Có những quy luật ta nên chấp nhận và nhìn nó với tâm thế mang khát vọng sống. Vượt qua tất cả, cuối cùng ta có khát vọng sống đẹp, sống hữu ích, sống có nhân đức. Nếu có cho đi, đừng hy vọng nhận lại gì. Chỉ cần thấy nụ cười và khi tên mình được nhắc đến với yêu thương là đủ."

Bỗng khi bị bệnh, bà ngồi viết truyện, làm thơ như lẽ sống. Đó là tinh hoa, chắt lọc từ chính bản thân. Bà giữ niềm đam mê cuộc sống để nuôi dưỡng linh hồn và xác thân mình. Thậm chí còn tẩy tóc, nhuộm bạch kim để làm mới bản thân, cảm thấy không chán mình nữa.

"Nói đến với thơ để tìm sự an yên chỉ là cách nói thôi. Nó là sự xáo trộn về tâm tưởng và phải rung động mới có thơ được. Thơ văn là mượn nỗi đau của người khác để nói nỗi đau của mình, mượn niềm vui của người khác thành niềm vui của mình."

Đi qua tất cả, bà nhận ra muốn tồn tại để làm được nhiều việc nữa cho bản thân, gia đình và xã hội. Nhiều năm qua, bà tham gia quỹ "Nuôi em trên miền ngược" do thành viên Bức tường tổ chức. Dù không phải số tiền quá lớn nhưng bà cố gắng hỗ trợ các em đến 18 tuổi, để các em được đi học, có việc làm và thoát nghèo. Vừa qua, các con còn thay bà lên Mù Cang Chải xây trường nữa!

1671a8bc2420490210d8.jpg


"Trông chết cười ngạo nghễ" - mindset cực mạnh

Khi được hỏi có khi nào tuyệt vọng, muốn buông xuôi không, bà trả lời ngắn gọn: "Chưa bao giờ. Buông xuôi là chết sớm (cười)."

"Bác sĩ nói tôi chỉ có thể sống được 3 năm nữa, nhưng đến giờ đã gần 15 năm rồi. Trước đêm ra thơ, tôi còn đi mổ nội soi. Nếu buông xuôi thì sẽ không thể có thần thái trong đêm trường ca 'Cúc' như vậy."

Bà từng đọc được câu "trông chết cười ngạo nghễ", nên xem cái chết không đáng sợ. Và câu trong đạo Phật mà bà rất thích: "Dù mai là tận thế thì sen đêm nay vẫn gieo trồng" - nghĩa là dù ngày mai không còn tồn tại thì hôm nay vẫn phải sống vui vẻ và thoải mái. Tư tưởng này xịn sò quá! ✨

c07f9322193c065e773c.jpg


Plot twist: Từ Thanh nhạc đến Kịch nói

Ngược dòng thời gian, bà từng trúng tuyển khoa Thanh nhạc, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam đó. Nhưng trong lúc chờ nhập học, lên Tuyên Quang thăm chị gái thì được đoàn nghệ thuật tỉnh vận động vào biểu diễn, sau đó gắn bó hai năm ở đó. Lúc đó thiếu diễn viên nên dù chuyên môn thanh nhạc nhưng bà kiêm luôn kịch, múa.

Sau đó tình cờ thấy thông báo tuyển sinh của Trường Văn hóa Nghệ thuật Việt Bắc tại Thái Nguyên. Các anh chị khuyên theo kịch nói vì tuổi nghề còn dài, nhiều trải nghiệm thú vị.

"Tôi đăng ký học kịch nói 4 năm, song song với thanh nhạc nhưng thầy giáo khuyên tập trung vào một chuyên môn. Vì thế tôi chuyển hẳn sang kịch. Ra trường thì thích đi diễn kịch nên xin về Đoàn kịch Hà Nội năm 1982."

22b4a34b1384ac72bff6.jpg


Thời bao cấp khó khăn: Bán áo cưới để nuôi mơ ước sân khấu

Khi kinh tế thị trường xuất hiện, sân khấu "hẻo" khán giả. Đó là bi kịch quá lớn với sân khấu và nghệ sĩ lúc ấy. Nhiều bạn trẻ ở nhà hát phải đi lao động xuất khẩu ở Liên Xô hoặc Đức. Nhưng những người quá đam mê nghề chấp nhận ở lại, thậm chí ăn bữa nay lo bữa mai.

"Cát-xê một đêm diễn không đủ tiền ăn bát phở, lương không đủ nuôi con nên buộc lòng phải ra ngoài kiếm sống. Thời đó, anh Hoàng Dũng bán quần áo trẻ con ở phố Hàng Đường, chị Minh Vượng bán giày dép, Tiến Đạt bán comple… còn tôi mở tiệm áo cưới."

Bà đến với công việc này cũng tình cờ lắm. Khi đi dự Liên hoan Phim "Kiếp phù du" ở Pháp, bà ở khách sạn trung tâm Paris, gần đó có nhiều tiệm áo cưới hoành tráng, cầu kỳ, lộng lẫy khác hẳn Việt Nam. Bà mơ ước có cửa hàng như vậy.

"Khi gom góp được mấy chục triệu, tôi mua áo cưới ở TP.HCM ra mở tiệm. Không biết có phải vì thương nghệ sĩ không mà mọi người mua rất đông. Năm đầu bán áo cưới, tiền lãi đủ mua xe dream Thái. Sang năm thứ 2, không thuê được cửa hàng nữa, bạn bè rủ đi buôn đất. Đến giờ tôi sống được bằng nghề bất động sản. Mặc dù vậy, chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ nghề diễn. Nghề diễn với tôi là nghiệp, là sứ mệnh."

Respect quá đi!

1ab59cc302c496b9b979.jpg


Tâm giao với NSND Hoàng Dũng và NSND Minh Hoà

Nhiều năm công tác tại Đoàn kịch Hà Nội, bà có mối quan hệ thân thiết với NSND Hoàng Dũng, NSND Minh Hoà.

"Tôi và anh Hoàng Dũng có sự đồng điệu về cách nhìn, cách cảm trong tri thức, nghệ thuật và sáng tạo. Không chỉ là bạn diễn ăn ý mà còn hơn thế, có thể gọi là tâm giao. Dù trên sân khấu hay màn ảnh, chỉ cần nhìn nhau là đủ hiểu, nắm bắt tâm lý của nhau, đoạn nào cần khúc triết, đoạn nào cần tung hứng."

Còn với NSND Minh Hoà, bà cho biết đây là nghệ sĩ nắm bắt cảm xúc rất nhanh, đủ đầy. Đặc biệt những năm làm sân khấu, NSND Minh Hoà rất chỉn chu, từ hoá trang đến ăn mặc, rất cẩn thận. Bà quý ở đạo đức, nhân cách của người nghệ sĩ.

Kỷ niệm đáng nhớ: Trốn đoàn để... đi đóng phim

Nhìn lại thời hoàng kim trên sân khấu và điện ảnh, bà nhớ nhất những lúc trốn đoàn để đi đóng phim. Thời đó ai mời là đi luôn, đến mức Đoàn trưởng phải cho người ra canh cửa. Nếu thấy người của đoàn phim bên Thụy Khuê (Hãng Phim truyện Việt Nam) đến thì chắc chắn chỉ tìm Hoàng Cúc. Chính vì chuyện này mà bà từng bị kỷ luật, vì dám "ăn cây táo rào cây sung" (cười).

"Rồi có lúc đọc kịch bản, phải vào vai chính rất khó. Chưa già đã vào vai bà lão 80 tuổi. Nhưng quan niệm đó là nghiệp diễn nên vẫn hết mình."

Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là tình cảm của khán giả. Hồi đó đi tới đâu, khán giả đều đi theo trò chuyện, xin chữ ký, tặng quà...

"Nghệ thuật là cầu nối kỳ diệu giữa nghệ sĩ và khán giả. Tôi may mắn được chứng kiến tình cảm chân thành mà khán giả dành cho mình. Việc được khán giả đón nhận và yêu mến là niềm hạnh phúc lớn nhất của một người nghệ sĩ."

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top