Từ chàng trai dân tộc thiểu số đến bác sĩ chăm sóc người bệnh HIV/AIDS giai đoạn cuối – đây không chỉ là câu chuyện vượt khó, mà còn là hành trình dấn thân đầy cảm động 
Giữa cao nguyên lộng gió Lâm Đồng, nơi những đồi cà phê chìm trong sương sớm, hành trình của bác sĩ Nròng K'Duy Py – Phó Trưởng Khoa Săn sóc đặc biệt, Bệnh viện Nhân Ái bắt đầu từ một buôn làng nhỏ của người K'Ho. Ước mơ khoác áo blouse trắng đến với anh không ồn ào hay hoành tráng, mà lớn dần từ những thiếu thốn, từ sự chắt chiu của gia đình và khát vọng bước ra khỏi giới hạn quen thuộc của núi rừng.
Những năm phổ thông, trong lớp chỉ có vài bạn là người dân tộc thiểu số. Sự khác biệt đó đôi khi biến thành áp lực vô hình. Anh từng tự hỏi liệu mình có đủ năng lực để đi tiếp không, nhất là khi đứng giữa môi trường mà mình thuộc về số ít.
Điểm tựa của anh khi ấy chính là sự động viên âm thầm từ gia đình và thầy cô. "Có những lúc tưởng chừng chông chênh nhất, anh lại nhận được nhiều niềm tin nhất", anh chia sẻ. Từ niềm tin đó, anh đỗ vào ngành Y tại Đại học Tây Nguyên. Cánh cửa giảng đường mở ra không chỉ là thành tích cá nhân, mà còn là niềm hy vọng cả gia đình gửi gắm vào con đường học vấn
Tốt nghiệp đại học, đang dồn sức ôn thi bác sĩ nội trú với bao kế hoạch phía trước thì biến cố ập đến. Sức khỏe của bố suy kiệt, gia đình cần anh hơn bao giờ hết. Đứng trước ngã rẽ: tiếp tục theo đuổi con đường học tập chuyên sâu hay tạm gác ước mơ để đi làm, anh chọn phương án hai. "Gia đình luôn là ưu tiên lớn nhất" – anh K'Duy Py nói ngắn gọn.
Quyết định đó thật không dễ dàng chút nào Nhưng với anh, tạm dừng không đồng nghĩa với từ bỏ. Đó là bước lùi cần thiết để có thể vững vàng hơn. Biến cố gia đình khiến anh thấu hiểu sâu sắc giá trị của sức khỏe, của sự hiện diện và trách nhiệm. Những trải nghiệm riêng tư ấy dần trở thành nền tảng cho cách anh nhìn về nghề y sau này.
Ra trường, thay vì tìm một nơi thuận lợi hơn, anh chọn gắn bó với bệnh nhân HIV/AIDS giai đoạn cuối tại Bệnh viện Nhân Ái. Ở đó, người bệnh không chỉ mang trong mình những tổn thương thể chất, mà còn phải đối mặt với áp lực tinh thần và sự kỳ thị vẫn còn tồn tại trong xã hội.
Anh muốn thay đổi điều đó bằng kiến thức chuyên môn, bằng sự tận tâm trong điều trị và bằng nỗ lực nâng cao nhận thức cộng đồng. Đằng sau lựa chọn này còn có lý do riêng: gia đình anh từng nhận được sự giúp đỡ của nhiều người. Khi có khả năng, anh muốn giúp lại những người yếu thế hơn
Một trong những ca bệnh anh nhớ mãi là bệnh nhân nhập viện trong tình trạng suy kiệt, nhiễm trùng cơ hội nặng (B20), tâm lý bất ổn, không hợp tác điều trị vì bị gia đình bỏ rơi. Đó là trường hợp vừa phức tạp về chuyên môn, vừa khó khăn về tâm lý.
Thay vì chỉ tập trung vào đơn thuốc, anh và đồng nghiệp bắt đầu bằng những cuộc trò chuyện. Sự lắng nghe, động viên và hiện diện kiên nhẫn của ekip y tế dần giúp bệnh nhân mở lòng. Khi người bệnh hợp tác điều trị, đáp ứng đúng phác đồ, tình trạng cải thiện rõ rệt. Từ ranh giới mong manh của suy kiệt, sức khỏe bệnh nhân dần ổn định.
"Khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra, giá trị của nghề bác sĩ không chỉ nằm ở đơn thuốc hay kỹ thuật, mà còn ở sự thấu cảm. Khi người bệnh cảm thấy được lắng nghe và tin tưởng, họ mới có động lực để sống" – BS K'Duy Py chia sẻ.
Bên cạnh công tác điều trị, anh còn tham gia nghiên cứu về nhiễm trùng cơ hội trên bệnh nhân HIV lâm sàng giai đoạn 3, 4. Kết quả nghiên cứu là cơ sở cho những hướng đi tiếp theo nhằm nâng cao chất lượng chăm sóc và điều trị, hướng đến mục tiêu 95-95-95 trong phòng chống HIV/AIDS. Với anh, nghiên cứu không phải để tích lũy thành tích, mà để mỗi ca bệnh sau này có thêm cơ hội được điều trị tốt hơn
Những ngày Tết, khi nhiều gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên, anh vẫn có mặt tại bệnh viện. Anh không xem đó là thiệt thòi. Với anh, được góp phần giữ gìn sự sống và mang lại bình an cho người bệnh trong thời khắc chuyển giao năm mới là một phần trách nhiệm, đồng thời cũng là niềm tự hào của người bác sĩ trẻ đã chọn gắn mình với những nơi đầy khó khăn và định kiến.
Năm 2025, bác sĩ K'Duy Py được vinh danh tại Giải thưởng Phạm Ngọc Thạch và nhận danh hiệu Công dân trẻ tiêu biểu TPHCM. Anh đón nhận sự ghi nhận này với tâm thế khiêm tốn. Niềm vui, theo anh, không chỉ dành cho cá nhân mà còn cho đồng nghiệp và gia đình – những người đã đồng hành trong suốt hành trình đầy thử thách
Với anh, danh hiệu không phải là điểm dừng. Đó là lời nhắc nhở về trách nhiệm của một bác sĩ trẻ: giữ vững chuyên môn, giữ trọn y đức và tiếp tục dấn thân vì cộng đồng.
Nguồn: kenh14.vn
Giữa cao nguyên lộng gió Lâm Đồng, nơi những đồi cà phê chìm trong sương sớm, hành trình của bác sĩ Nròng K'Duy Py – Phó Trưởng Khoa Săn sóc đặc biệt, Bệnh viện Nhân Ái bắt đầu từ một buôn làng nhỏ của người K'Ho. Ước mơ khoác áo blouse trắng đến với anh không ồn ào hay hoành tráng, mà lớn dần từ những thiếu thốn, từ sự chắt chiu của gia đình và khát vọng bước ra khỏi giới hạn quen thuộc của núi rừng.
Những năm phổ thông, trong lớp chỉ có vài bạn là người dân tộc thiểu số. Sự khác biệt đó đôi khi biến thành áp lực vô hình. Anh từng tự hỏi liệu mình có đủ năng lực để đi tiếp không, nhất là khi đứng giữa môi trường mà mình thuộc về số ít.
Điểm tựa của anh khi ấy chính là sự động viên âm thầm từ gia đình và thầy cô. "Có những lúc tưởng chừng chông chênh nhất, anh lại nhận được nhiều niềm tin nhất", anh chia sẻ. Từ niềm tin đó, anh đỗ vào ngành Y tại Đại học Tây Nguyên. Cánh cửa giảng đường mở ra không chỉ là thành tích cá nhân, mà còn là niềm hy vọng cả gia đình gửi gắm vào con đường học vấn
Tốt nghiệp đại học, đang dồn sức ôn thi bác sĩ nội trú với bao kế hoạch phía trước thì biến cố ập đến. Sức khỏe của bố suy kiệt, gia đình cần anh hơn bao giờ hết. Đứng trước ngã rẽ: tiếp tục theo đuổi con đường học tập chuyên sâu hay tạm gác ước mơ để đi làm, anh chọn phương án hai. "Gia đình luôn là ưu tiên lớn nhất" – anh K'Duy Py nói ngắn gọn.
Quyết định đó thật không dễ dàng chút nào Nhưng với anh, tạm dừng không đồng nghĩa với từ bỏ. Đó là bước lùi cần thiết để có thể vững vàng hơn. Biến cố gia đình khiến anh thấu hiểu sâu sắc giá trị của sức khỏe, của sự hiện diện và trách nhiệm. Những trải nghiệm riêng tư ấy dần trở thành nền tảng cho cách anh nhìn về nghề y sau này.
Ra trường, thay vì tìm một nơi thuận lợi hơn, anh chọn gắn bó với bệnh nhân HIV/AIDS giai đoạn cuối tại Bệnh viện Nhân Ái. Ở đó, người bệnh không chỉ mang trong mình những tổn thương thể chất, mà còn phải đối mặt với áp lực tinh thần và sự kỳ thị vẫn còn tồn tại trong xã hội.
Anh muốn thay đổi điều đó bằng kiến thức chuyên môn, bằng sự tận tâm trong điều trị và bằng nỗ lực nâng cao nhận thức cộng đồng. Đằng sau lựa chọn này còn có lý do riêng: gia đình anh từng nhận được sự giúp đỡ của nhiều người. Khi có khả năng, anh muốn giúp lại những người yếu thế hơn
Một trong những ca bệnh anh nhớ mãi là bệnh nhân nhập viện trong tình trạng suy kiệt, nhiễm trùng cơ hội nặng (B20), tâm lý bất ổn, không hợp tác điều trị vì bị gia đình bỏ rơi. Đó là trường hợp vừa phức tạp về chuyên môn, vừa khó khăn về tâm lý.
Thay vì chỉ tập trung vào đơn thuốc, anh và đồng nghiệp bắt đầu bằng những cuộc trò chuyện. Sự lắng nghe, động viên và hiện diện kiên nhẫn của ekip y tế dần giúp bệnh nhân mở lòng. Khi người bệnh hợp tác điều trị, đáp ứng đúng phác đồ, tình trạng cải thiện rõ rệt. Từ ranh giới mong manh của suy kiệt, sức khỏe bệnh nhân dần ổn định.
"Khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra, giá trị của nghề bác sĩ không chỉ nằm ở đơn thuốc hay kỹ thuật, mà còn ở sự thấu cảm. Khi người bệnh cảm thấy được lắng nghe và tin tưởng, họ mới có động lực để sống" – BS K'Duy Py chia sẻ.
Bên cạnh công tác điều trị, anh còn tham gia nghiên cứu về nhiễm trùng cơ hội trên bệnh nhân HIV lâm sàng giai đoạn 3, 4. Kết quả nghiên cứu là cơ sở cho những hướng đi tiếp theo nhằm nâng cao chất lượng chăm sóc và điều trị, hướng đến mục tiêu 95-95-95 trong phòng chống HIV/AIDS. Với anh, nghiên cứu không phải để tích lũy thành tích, mà để mỗi ca bệnh sau này có thêm cơ hội được điều trị tốt hơn
Những ngày Tết, khi nhiều gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên, anh vẫn có mặt tại bệnh viện. Anh không xem đó là thiệt thòi. Với anh, được góp phần giữ gìn sự sống và mang lại bình an cho người bệnh trong thời khắc chuyển giao năm mới là một phần trách nhiệm, đồng thời cũng là niềm tự hào của người bác sĩ trẻ đã chọn gắn mình với những nơi đầy khó khăn và định kiến.
Năm 2025, bác sĩ K'Duy Py được vinh danh tại Giải thưởng Phạm Ngọc Thạch và nhận danh hiệu Công dân trẻ tiêu biểu TPHCM. Anh đón nhận sự ghi nhận này với tâm thế khiêm tốn. Niềm vui, theo anh, không chỉ dành cho cá nhân mà còn cho đồng nghiệp và gia đình – những người đã đồng hành trong suốt hành trình đầy thử thách
Với anh, danh hiệu không phải là điểm dừng. Đó là lời nhắc nhở về trách nhiệm của một bác sĩ trẻ: giữ vững chuyên môn, giữ trọn y đức và tiếp tục dấn thân vì cộng đồng.
Nguồn: kenh14.vn