SocBibi9848
New member
Bác sĩ Hồng Chiến ơi, hôm qua khi thấy anh khóc trong lúc trả lời phỏng vấn, mình cùng với vô vàn người khác đã thực sự đau lòng lắm luôn á!
Đó là những giọt nước mắt đắng nghét, uất ức và bất lực khi danh dự, nhân phẩm cùng niềm yêu nghề của anh bị chà đạp một cách thô bạo không thương tiếc.
Mình đã xem clip ghi lại cảnh anh bị hành hung, xem cả đoạn clip mà thằng côn đồ kia rải tiền ra bàn làm việc sau khi đánh anh để cố tình vu vạ và tìm cách chạy tội cho nó. Đó là hành vi ti tiện, gian xảo của một gã đàn ông thừa sức lực nhưng hèn hạ vô cùng!
Nhưng trong câu chuyện với phóng viên, anh không hề lên tiếng thanh minh hay giải thích gì cả. Cá nhân anh đang cố phải chấp nhận một sự thật chua chát là: "Người ta không tin bác sĩ, người ta tin những người khác hơn là người chữa bệnh cho mình".
Ừ thì... mặc dù không nằm trong số những người không tin bác sĩ nhưng phải thừa nhận, anh đã đúng rồi. Ở xã hội hiện giờ, nhiều người có thể quỳ mọp xuống, khấu đầu lạy tạ một con cá chép, một con rắn, một cành cây.
Họ có thể dành cả tháng trời đi hết đền nọ, chùa kia để cầu khấn xin sức khỏe, xin tiền tài, danh vọng...
Khi họ tin rằng sức khỏe của mình và người thân được ban phát bởi thần linh, bởi cá chép, bởi mọi thứ siêu nhiên mà họ nghĩ ra thì những lời khuyên, những lời tư vấn của bác sĩ trở thành vô dụng mất rồi.
Là một nhà báo, mình cũng đã từng tham dự những lễ tốt nghiệp của sinh viên ngành y và chứng kiến những bác sĩ trẻ tuổi đặt tay lên ngực, đọc to lời thề Hypocrat.
Đó là giây phút rất xúc động, thiêng liêng luôn ấy. Họ thề sẽ bảo vệ sức khỏe cho bệnh nhân của mình.
Bác sĩ Hồng Chiến, anh có lẽ cũng giống như họ, đã từng thề rằng sẽ dành toàn bộ tâm sức, tài năng để cứu chữa cho những người bệnh.
Đến giờ, sau hàng loạt những vụ bạo hành, thậm chí có bác sĩ đã bỏ mạng vì bị người nhà bệnh nhân hành hung, chẳng biết đã có ai bỏ quên hoặc không muốn giữ lời thề thiêng liêng đó chưa? (Xét cho cùng, nếu có quên cũng chẳng trách được họ vì bác sĩ cũng là người thôi mà, họ chẳng dại gì lao đầu đi cứu người để rồi bị đánh, bị giết).
Nhưng mình tin anh, dù bị xúc phạm nặng nề cả thể xác lẫn tinh thần nhưng anh vẫn nén nước mắt để khẳng định dù ở hoàn cảnh trớ trêu, đen tối thế nào vẫn không quên lời thề danh dự đó: "Tôi sẽ khâu cho cháu dù bố cháu có đánh tôi. Tôi muốn cho xã hội này thấy, dù bác sĩ có bị chèn ép sao nữa, họ vẫn phục vụ những người đánh họ".
Vâng, dù có bị chèn ép, bị đánh đập thì bác sĩ vẫn phục vụ những người đã đánh họ. Mình tin đã có rất nhiều người khóc cùng anh bác sĩ ạ. Một lời khẳng định đau lòng và chua xót nhất mình đã từng nghe.
Mình nhớ một chuyện xảy ra vào tháng 11/2015 tại TP Hồ Chí Minh, một nữ sinh viên của Đại học Tôn Đức Thắng bị đụng xe tải được đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện FV trong tình trạng bị thương nặng, hôn mê sâu.
Kết quả phim chụp, siêu âm đều cho thấy bệnh nhân đa chấn thương nghiêm trọng, mạch bằng 0, tình trạng nguy kịch trong khi không có người thân nào bên cạnh để ký giấy phẫu thuật.
Nếu trong giây phút sinh tử đó, các bác sĩ làm đúng nguyên tắc để bảo vệ sự an toàn của họ, cô gái trẻ kia chắc chắn sẽ không thoát khỏi lưỡi hái tử thần rồi.
Nhưng bác sĩ Lê Đức Tuấn người trực cấp cứu đã không cam tâm đứng chờ thần chết mang bệnh nhân của mình đi, anh quyết định tự ký giấy, chịu trách nhiệm về ca phẫu thuật với tư cách thân nhân của người bệnh.
Với "canh bạc" tất tay đó, vị bác sĩ đã giữ được mạng sống cho cô sinh viên. Nhưng nếu đặt trong hoàn cảnh hiện tại, không biết vị bác sĩ kia có đủ can đảm ký giấy để cứu người hay không nữa?
Nhìn vào những đồng nghiệp bị đánh đập vô cớ, bị hành hung dã man đang xảy ra hàng ngày, vụ sau nghiêm trọng hơn vụ trước, bác sĩ càng có thêm lý do để chần chừ, do dự trong những giây phút sinh tử.
Có thể khi họ thành công trong ca phẫu thuật, họ được vinh danh một vài ngày, nhưng nếu thất bại, liệu dư luận xã hội, báo chí... có để cho người thầy thuốc đó được yên không? Chắc chắn là không rồi. Khi đó, sự nghiệp của họ chắc chắn tiêu tan luôn.
Số đông vẫn chỉ nhìn vào sự thất bại của bác sĩ trong trận chiến giành giật sự sống trong tay tử thần. Đó là một trận chiến khó khăn và không phải ai cũng đủ kiến thức để hiểu cho bác sĩ cả.
Người ta nói rằng, bác sĩ là những người có đôi mắt diều hâu, trái tim sư tử và bàn tay phụ nữ.
Đôi mắt diều hâu giúp bác sĩ nhanh chóng phán đoán, xác định những vết thương đang gây nguy hiểm nhất cho bệnh nhân, trái tim sư tử giúp họ không được phép sợ hãi dù phải giành giật sự sống từng giây, từng phút trên lưỡi hái của tử thần và đặc biệt, họ có bàn tay của phụ nữ với sự khéo léo cao độ để nhanh nhẹn, tỷ mỉ trong từng vết khâu.
Vâng, đôi tay của bác sĩ giống đôi tay của phụ nữ, đôi tay ấy sinh ra để chăm sóc bệnh nhân chứ không phải để giơ lên một cách tuyệt vọng khi chịu đòn.
Bàn tay gầy guộc của bác sĩ Hồng Chiến khi giơ lên chống chọi trong cơn cuồng nộ của kẻ côn đồ nhắc nhở chúng ta cần phải làm gì đó, dẫu chỉ là hô hào thôi.
Một cuộc tuần hành để ủng hộ bác sĩ là cần thiết vào lúc này. Chúng ta cần lên tiếng để những người thầy thuốc như bác sĩ Hồng Chiến hiểu rằng, anh không đơn độc, anh không phải cố chấp nhận rằng xã hội không tin bác sĩ đâu nhé!
Không, chúng mình tin anh bác sĩ ạ! Hãy dũng cảm để tiếp tục giữ vững lời thề Hypocrat. Đó là lời thề thiêng liêng, chắc chắn anh và rất nhiều thầy thuốc khác không muốn quên và không thể quên được!
Nguồn: soha.vn