Bác sĩ "đầu trọc" tâm sự: Dù khó khăn vẫn giữ nghề, "làm bác sĩ là học suốt đời" ✨

PandaCandy

New member
dc125a6c00649a06c5c1.jpg


Story này về BS Hoàng Văn Chương đấy nhé, một bác sĩ nội trú tốt nghiệp loại giỏi khóa 39 xịn sò. Nhưng mà drama ở đây là trước kỳ thi nội trú đúng 2 ngày, anh suýt chút nữa thì từ bỏ luôn vì quá stress và vất vả...

519730b52a2ab9cba51b.jpg


Thạc sĩ, bác sĩ nội trú (ThS.BSNT) Hoàng Văn Chương từng làm việc tại Trung tâm Tiêu hóa Gan mật, Bệnh viện Bạch Mai là một trong những bác sĩ nội trú khóa 39 tốt nghiệp loại giỏi. Anh để lại ấn tượng cực mạnh với ai cũng gặp lần đầu bởi mái đầu trọc dễ thương của mình. Từ khi tốt nghiệp loại giỏi bác sĩ nội trú chuyên ngành Nội khoa (Trường Đại học Y Hà Nội, 2014-2017), BS Chương đã thay đổi ngoại hình hoàn toàn, từ mái tóc dày đen thành đầu trọc lốc. Nhưng nụ cười tươi tắn, rạng rỡ thì vẫn luôn nở trên môi, dù ở tuổi nào cũng vậy

0114d7d7d3cf0eb465a8.png


BS Chương tâm sự rằng chuyện đã lâu rồi nhưng thật sự anh từng muốn bỏ cuộc thi bác sĩ nội trú. 2 ngày trước kỳ thi, anh gọi điện về cho mẹ: "Mẹ ơi, con không muốn thi nữa. Con mệt quá rồi, con muốn dừng lại, con muốn bỏ về quê..."

Lời nói đó như sét đánh vào mẹ anh. Bà cực kỳ hoảng hốt. Vậy là điều bà lo sợ nhất đã xảy ra. "Mình quá áp lực, quá căng thẳng nên muốn buông xuôi tất cả. Mình cảm nhận được giọng mẹ run rẩy, tay cầm điện thoại không vững", BS Chương nhớ lại.

b679090d3c2b44153370.jpg


Lúc ấy, mẹ anh cố hít một hơi thật sâu và nói: "1 năm nay con đã nỗ lực tới mức nào, mẹ là người hiểu nhất. Chỉ còn 2 ngày nữa thôi, con hãy thả lỏng cơ thể, đừng học gì nữa. Bây giờ con bình tĩnh, ngủ sớm, ngủ 1 giấc thật ngon không cần đặt chuông báo thức. Rồi ngày mai mọi chuyện sẽ ổn, tới ngày đi thi thôi. Dù kết quả có như thế nào, gia đình vẫn rất tự hào về con, con nhé!".

"Lúc đó mình đã bật khóc. Tình yêu thương của mẹ luôn là chiếc phao cứu sinh, kéo mình ra khỏi cảm giác tuyệt vọng nhất", BS Chương hồi tưởng lại

Vì sao chỉ còn 2 ngày mà anh lại muốn bỏ cuộc?

Suốt 6 năm học Y, những môn "khó nhằn" nhất mà sinh viên Y sợ như dược lý, vi sinh, ký sinh trùng... thì BS Chương lại tự tin và đạt điểm 9 tẹt ga. Suốt thời cấp 3 cũng vậy. Trước mỗi cuộc thi, anh đều chuẩn bị kỹ lưỡng và tin 100% sẽ đạt điểm cao.

"Nhưng kỳ thi bác sĩ nội trú này lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Bộ đề quá kinh khủng luôn, hồi mình thi là hình thức tự luận (giờ đã chuyển sang trắc nghiệm rồi), thí sinh phải học 8 môn dưới hình thức viết, ngoài 2 môn Toán và Tiếng anh không có bộ câu hỏi, thì 6 môn liên quan ngành y sẽ có 720 CÂU HỎI TỰ LUẬN - một khối lượng kiến thức quá khủng khiếp . Chuyên ngành thi phải đăng ký khi nạp hồ sơ chứ không được thi xong mới chọn, số lượng tuyển thì ít, mỗi chuyên ngành chỉ 3-5 bác sĩ thôi, vì thế khả năng trượt rất cao", vị bác sĩ nhớ lại.

Với số lượng kiến thức nhiều như vậy, nếu học 1 lượt từ câu số 1 đến câu 720 thì cần 2-3 tháng mới xong lượt đầu tiên. Học xong lại quên, rồi phải học lại, rồi lại quên, học đến môn này lại quên môn khác, nên áp lực nhất là gần ngày thi phải gồng gánh 720 câu làm sao cho nhớ hết - áp lực vô hình gần như não nào cũng không tải nổi, ai cũng mệt mỏi, có bạn phải dùng thuốc an thần để tập trung, thậm chí bỏ cuộc giữa chừng

"Kết quả là, đầu năm học ai cũng hào hứng, quyết tâm thi nội trú, nhưng dần dần sẽ bớt nhuệ khí còn khoảng 2/3, tới ngày thi lại rụng tiếp", BS Chương nói.

aa767c0ba802de5ff2cd.jpg


Đêm hôm đó, anh trăn trở mãi, quay lại câu hỏi: "Từ ngày đầu tiên, vì sao mình muốn tham dự kỳ thi này, vì sao ta lại bắt đầu?".

5bcd2b69a5bcd59efd45.jpg


Ngay từ lúc khai giảng vào trường Đại học Y Hà Nội, thầy hiệu trưởng đã động viên các tân sinh viên như BS Chương lúc đó, cố gắng học tập, đặc biệt nên theo đuổi con đường bác sĩ nội trú để được đào tạo chuyên môn sâu hơn, có thể trở thành các chuyên gia đầu ngành, giúp đỡ được nhiều bệnh nhân nhất. Suốt quá trình học lâm sàng, BS Chương và đồng môn được tiếp xúc với các anh chị nội trú và rất ngưỡng mộ chuyên môn vững chắc của họ

"Ngoài ra còn một lý do nữa là, từ nhỏ, bố mình hay bị đau dạ dày, đại tràng. Mình chỉ có một ước mơ giản dị: Trở thành bác sĩ tiêu hóa giỏi, chữa bệnh cho bố và cho thật nhiều người giống bố. Đây cũng chính là lý do mình thi Y Hà Nội, dù cấp 3 học chuyên Lý của tỉnh (khối A), nói chung là rẽ bước sóng gay gắt", BS Chương tâm sự.

Anh đã ước ao phải thi bằng được bác sĩ nội trú để có thể vươn lên, đạt được những tri thức Y học nước nhà ngay từ khi còn trẻ ✨

Tất cả những suy nghĩ ấy sau 1 đêm giúp anh bình tĩnh hơn, bước vào kỳ thi với tất cả những gì mình có và kết quả là tốt nghiệp loại giỏi bác sĩ nội trú khóa 39

"Gian nan nào rồi cũng sẽ qua, chỉ có bộ tóc là một đi không trở lại". Mọi người hay hỏi BS Chương lý do rụng tóc là gì. "Xin được chia sẻ thật với các bạn, bắt đầu học và ôn thi nội trú, mình có hiện tượng rụng tóc, sau đó lại rụng nhiều hơn theo từng mảng. Mình cũng đã đi khám nhiều nơi nhưng không tìm được nguyên nhân cụ thể. Chắc có lẽ không phải mỗi mình và hầu hết các bác sĩ khác sau khi học nội trú đều gầy đi, già hơn tuổi, tóc có thể bắt đầu bạc, rụng nhiều hơn nhưng điều đó hoàn toàn xứng đáng cho những tri thức, kinh nghiệm mà chúng mình được nhận lại", BS Chương cười vui vẻ và nói

96ad5614d45de1bbe26e.png


"Bọn mình hầu như đều ở trong viện, ngày thì ở khoa đến 22 giờ đêm mới về, trực thâu đêm, mỗi tháng trực 10 buổi. Công việc 1 ngày khá là nhiều: Sáng đi buồng, khám bệnh nhân, cho thuốc và xét nghiệm, trưa trực buồng xử lý bệnh nhân nặng cấp cứu, chiều làm thủ thuật như chọc dịch màng phổi, màng bụng, đón bệnh nhân mới, xử lý xét nghiệm, cấp cứu bệnh nhân nếu có, tối lại đi buồng theo dõi bệnh nhân cùng bác sĩ trực, làm nốt thủ thuật trong ngày chưa xong, tổng kết bệnh án, thường bọn mình sẽ kết thúc công việc lúc 22 giờ", anh kể ‍

Bữa ăn vội thường là mỳ tôm hoặc cơm ký túc. BS Hoàng Văn Chương không chắc là tần suất làm việc như vậy có làm tóc mình rụng nhiều hơn không nhưng "nếu có thì đó cũng là điều đáng đánh đổi, vì với mình ngoại hình không quá quan trọng, điều đáng quý nhất là bệnh nhân tin tưởng vào tay nghề trình độ của bác sĩ

Đánh đổi lớn nhất không phải là ngoại hình, mà là thời gian xa gia đình. Mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ, ông bà được 1-2 lần, rất ngắn ngủi. Nhưng trong tim luôn tin rằng: Mình đang đi đúng con đường đã chọn".

2e6963bda814147be830.jpg


"Mình chưa từng có ý định sẽ bỏ công việc này vì nghề y là nghề cao quý cứu giúp được nhiều người bệnh dù có vất vả đi thế nào đi nữa. Là bác sĩ nghĩa là sẽ học suốt đời vì kiến thức luôn luôn được cập nhật, mỗi lần đi học trong và ngoài nước như Singapore, Hàn Quốc… ở các khóa đào tạo ngắn ngày với mình lại thấy rất háo hức vì được cập nhật các kiến thức mới và sau đó lại áp dụng để điều trị người bệnh tốt hơn"

Nhiều lúc làm việc cũng vất vả. Sáng 6 giờ đã khám bệnh, 1-2 giờ sáng can thiệp cho bệnh nhân xong mới kịp về đến nhà, anh luôn tâm niệm cố gắng hoàn thành tốt điều trị cho người bệnh, đến lúc người thân của mình ốm đau luôn an tâm vì sẽ có những đồng nghiệp đang thay mình làm điều đó.

"Từ lúc mình tốt nghiệp đại học Y Hà Nội đến giờ, bố mình đã trải qua 2 lần nằm viện một lần vì mổ tắc ruột, một lần vì choáng do nhịp tim chậm phải đặt máy tạo nhịp vĩnh viễn. Cả 2 lần đều có các đồng nghiệp tại Bệnh viện Bạch Mai giúp đỡ nên mình luôn yên tâm để cố gắng làm tốt công việc trong chuyên ngành tiêu hóa của bản thân"

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top