TiểuThưTràSữa
New member
Ba ngày sau khi 12 nạn nhân bị sập hầm thủy điện Đạ Dâng (Lâm Đồng) được giải cứu, các y bác sĩ BV Chợ Rẫy mới về đến TP.HCM. Và giờ đây, những câu chuyện đằng sau ca cấp cứu nghẹt thở này mới được hé lộ
Trong hồi ức của họ, việc cấp cứu cho các nạn nhân không chỉ quan trọng mà còn để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ khó quên trong đời.
"Về phần y tế, chúng tôi cảm thấy rất vui đã được đóng góp sức mình vào cuộc cứu nạn thành công. Chúc mừng tất cả các lực lượng đã cứu nạn thành công. Riêng tôi cảm thấy rất chủ động vì đã chuẩn bị tất cả các tình huống, kể cả tình huống xấu nhất. Mặc dù thời gian cấp cứu không lâu, bệnh nhân không nhiều, nhưng nếu không chuẩn bị sẵn các phương án thì sẽ không làm mọi việc được tốt như vậy đâu!", PGS-TS-BS Trần Minh Trường, Phó Giám đốc BV Chợ Rẫy tâm sự.
## Chuẩn bị kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ
Khi xảy ra vụ việc, Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã trực tiếp đến hiện trường chỉ đạo chuẩn bị sẵn sàng cấp cứu cho các nạn nhân. Ngoài ngành y tế tỉnh Lâm Đồng, Bộ trưởng yêu cầu BV Chọ Rẫy chi viện.
Đoàn thứ nhất của BV có ba người, mỗi người chỉ mang một bộ đồ trên người và lập tức cấp tốc đến hiện trường. Sau đó, BV Chợ Rẫy cử thêm đoàn thứ hai do PGS-TS Nguyễn Văn Khôi - Phó Giám đốc BV Chợ Rẫy làm trưởng đoàn, cùng bác sĩ chấn thương chỉnh hình, hồi sức cấp cứu tổng cộng hơn 10 người.
"Về những việc này, chúng tôi cũng đã quá quen vì trước đó khi cấp cứu vụ sập gãy nhịp cầu Cần Thơ BV cũng từng làm nên mọi việc không có vấn đề gì, kể cả phương tiện về kỹ thuật cũng vậy," PGS Trường chia sẻ.
Bộ trưởng Bộ Y tế đã căn dặn khá nhiều điều. Thứ nhất, cần phải bám vững vị trí địa hình, giao Sở Y tế Lâm Đồng cùng BV Chợ Rẫy hợp tác thật chặt, không để xảy ra sơ hở khi hồi sức cho bệnh nhân. Thứ hai là sẵn sàng cấp cứu hàng loạt khi hầm sập. Thứ ba là người bệnh khi cứu ra phải có lực lượng địa phương và báo cáo ngay để Bộ Y tế kịp hỗ trợ.
Do đó, đội ngũ y tế đã làm việc rất mạnh dạn. Giám đốc Sở Y tế Lâm Đồng cũng ra chỉ thị tất cả các đơn vị y tế phối hợp phải hoạt động dưới sự chỉ đạo của BV Chợ Rẫy, kể cả BV Lâm Đồng, gom về một mối để hợp tác cùng nhau.
Về phác đồ cấp cứu, đây là một phương án hết sức tế nhị. Ngay từ trước đêm đưa nạn nhân ra, các bác sĩ đã có phác đồ và báo cáo Bộ trưởng Y tế. Phương án là phải biến trạm chỉ huy cứu hộ, trạm y tế thành trạm cứu thương. Đồng thời, không được bỏ qua bất kỳ kế hoạch nào, kể cả việc phải đưa ra phương án xấu nhất là hầm sập và mọi người bị nạn
Sau khi lãnh đạo hoàn toàn nhất trí, quy trình được triển khai: khi đưa được nạn nhân ra, bác sĩ phải đeo ngay bảng số cho họ. Bảng này được chuẩn bị và mang theo từ BV Chợ Rẫy, trên bảng ghi số thứ tự từ 1-12, kèm phần ghi chú giờ, loại thuốc đã dùng, tình trạng nạn nhân... để bệnh viện tuyến trên nắm được khi chuyển viện.
"Chúng tôi làm thế cho tiện bởi lúc rối ren không thể hỏi tên từng bệnh nhân được," bác sĩ Trường giải thích.
Để nắm chắc tình hình, ngoài việc lên kế hoạch cụ thể, ông còn thực địa bằng cách vào tận cửa hầm. "Tận tay sờ vào đường ống bên ngoài nối vào trong hầm để cung cấp thức ăn, ô xy cho nạn nhân. Chân dẫm trên bùn đất đỏ nhão nhoẹt mà cảm thấy thương những người đang còn ở trong đó vô cùng."
Tuy nhiên, ông cũng nhắc nhở anh em: "Trong trường hợp khi đưa được nạn nhân ra ngoài, bác sĩ không thể nào mặc áo bờ lu trắng dài lướt thướt mà chạy theo lực lượng cứu nạn, chỉ thêm vướng chân thôi." Đó là lý do khi những nạn nhân đầu tiên được đưa ra, không thấy có bóng dáng áo bờ lu trắng. Việc của đội y tế là chốt tại ngách hầm, tại trạm cấp cứu dã chiến để phân loại nạn nhân và hỗ trợ họ.
Vào 2 giờ chiều ngày 19-12, có cuộc diễn tập để kiểm tra đầy đủ chăn dạ, bình dịch truyền... nhằm chủ động trong công việc cứu hộ. Mọi thứ phải được chuẩn bị thực sự chu đáo, khi cần là dùng ngay, không bị lúng túng. Cuộc diễn tập rất nghiêm túc, y như thật khiến không ít người ở ngoài lúc đó tưởng rằng nạn nhân đã được cứu ra
Còn một điều khiến bác sĩ Trường băn khoăn: đường lên cửa hầm dốc, lại khó đi, vậy khi cứu được nạn nhân ra phải khiêng họ về thế nào? May mắn là công binh đã giải quyết vấn đề này, họ làm những bậc lên xuống bằng ván gỗ rất nhanh, chắc chắn và đẹp nữa. Trong trại cũng sắp xếp đầy đủ, điện được chuẩn bị rất chu đáo. Gần 3 giờ chiều là diễn tập xong và mọi thứ đã sẵn sàng
## Dung dịch dinh dưỡng "khó nuốt" nhưng cứu mạng
Khi Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải vào, các lực lượng đưa ra rất nhiều phương án cấp cứu. Ưu tiên đầu tiên là cung cấp thức ăn giàu dinh dưỡng, sữa, vitamin, kháng sinh, ô xy... cho nạn nhân trong hầm để duy trì sự sống.
Việc này không khó, nhưng cái khó là ống truyền chỉ bé bằng ngón tay út, làm sao chuyển thức ăn, nước uống qua đây? Sau khi nghiên cứu kỹ, hỏi qua ý kiến các chuyên gia, thậm chí yêu cầu anh em ở BV dưới TP.HCM nghiên cứu thêm từ sách vở, các bác sĩ đã có phương án.
Bác sĩ Trường báo cáo rằng đưa được ô xy, nước và cháo cho anh em còn kẹt trong hầm là tốt rồi. Tuy nhiên, BV còn có dung dịch dinh dưỡng giàu năng lượng để cung cấp thêm. Dung dịch này được đóng thùng và gửi theo xe khách Thành Bưởi. May mắn là Thành Bưởi rất nhiệt tình giúp đỡ, còn chở thùng hàng vào tận công trường ngổn ngang đất đá rồi mới quay ra
Dung dịch dinh dưỡng này dành cho bệnh nhân nặng, có hàm lượng năng lượng cao, 1 ml chứa đến 1,5 kcalo. Chính vì thế, nó giúp cơ thể chuyển hóa tốt hơn, sinh nhiệt nhiều, giữ ấm cơ thể tốt hơn.
Đợt đầu BV Chợ Rẫy đưa lên 50 bịch dung dịch nuôi ăn, mỗi bịch 1000 ml. Dự tính mỗi nạn nhân một ngày cần 1-1,5 bịch. Tuy nhiên do nó có nhiều dầu mỡ nên khi bơm qua ống vào trong cho các nạn nhân rất khó. Sau khi trao đổi với các chuyên gia, họ tìm cách pha loãng dung dịch với nước để dễ chuyển vào.
Sau khi ăn, các nạn nhân báo là no rất lâu, thậm chí hơi... nặng bụng Nhưng có lẽ do ăn cơm quen, nên họ chưa thể thích nghi với thức ăn mới này. Các bác sĩ an ủi: "Các bạn cố gắng ăn cho đủ dinh dưỡng", nhưng họ nhất quyết nói chiều nay xin được ăn cháo chứ không ăn nước này nữa đâu vì nó khó nuốt và... không hấp dẫn.
Chiều đó, khi chưa kịp đưa dinh dưỡng vào tiếp thì họ đã được cứu ra ngoài!
## Khoảnh khắc giải cứu: 12 nạn nhân nhưng cấp cứu... 14 người?
Mọi việc sau đó diễn ra rất nhanh, nhanh không ngờ. Khi nạn nhân ra, y tế được chỉ đạo đứng tại chỗ để công binh rộng đường thực hiện nhiệm vụ cứu nạn. Mọi người ở đó ai cũng cười, phấn khởi vô cùng.
Khi ra tới, lập tức nạn nhân được đưa vào lán trại và sưởi ấm, truyền dịch, đắp chăn... mọi thứ đều được tiến hành rất tốt, rất nhịp nhàng vì đã được diễn tập. Lúc đó điện thoại kêu liên tục, mọi nơi đều gọi về hỏi có cần hỗ trợ gì thêm không? Các bác sĩ bận rộn đến không đủ thời gian nghe, đừng nói đến trả lời!
Nạn nhân sau khi ra khỏi hầm mặc dù mới đầu rất khỏe (có người tự đi luôn, rất hiên ngang ) nhưng ngay sau đó đều phải khiêng vì họ gục hết (có thể vì gió, hoặc kiệt sức vì ở lâu trong hầm tối, lạnh).
Công binh khiêng nạn nhân ra, đội y tế hoàn toàn chủ động trong cấp cứu. Bác sĩ Trường còn chạy qua chạy lại giữa các tốp, các trạm để nắm tình hình kịp thời. Sau 30 phút, chỉ còn chị Ngọc là yếu nhất (chị này mặt rất xinh, nhìn rất có cảm tình ). Khi đó chị ấy còn yếu, nên các bác sĩ chỉ yêu cầu chị lắc hay gật đầu là được rồi!
Sau khi đánh giá tình hình bệnh nhân, họ chỉ giữ lại chị Ngọc ở tại chỗ để hồi sức. Còn những nạn nhân khác được chuyển dần lên tuyến trên. Chị Ngọc là người được chuyển lên viện cuối cùng, anh lái xe của BV Hoàn Mỹ cũng chạy xe chầm chậm, rất cẩn thận đưa bệnh nhân về BV đa khoa tỉnh Lâm Đồng.
Và đây là chuyện vui nhất: khi xe cấp cứu chuyển 11 nạn nhân về bệnh viện đa khoa tỉnh Lâm Đồng, bác sĩ trên đó gọi xuống nói có nạn nhân bị kích động, phải làm thế nào? Do lúc nạn nhân mới ra, các bác sĩ đã cho họ đeo số rất cẩn thận nên hỏi lại bệnh nhân đó đeo số mấy. Họ nói không có đeo số
"Tôi bảo rằng 12 người đều đeo số cả, vì chúng tôi chỉ có 12 cái bảng thôi," bác sĩ Trường kể. Chưa dừng ở đó, sau khi đếm họ báo lại có tất cả... 14 nạn nhân, một trong số đó đang bị kích động
"Tôi ngớ ra, vậy chứ nạn nhân ở đâu mà lại dư ra hai người, trong khi chỉ cứu được có 12 người mà một người đang nằm tại đây (là chị Ngọc)." Kiểm tra kỹ, hóa ra hai người đó là... người nhà của bệnh nhân luôn
Câu chuyện về ca cấp cứu đầy cảm xúc này được ghi lại theo lời kể của PGS-TS-BS Trần Minh Trường, Phó Giám đốc BV Chợ Rẫy và BS Trương Dương Tiển, Khoa Hồi sức Cấp cứu BV Chợ Rẫy.
Nguồn: soha.vn