Bà Hà chia sẻ, con dâu lạnh nhạt với bà vì những sai lầm của bà trong quá khứ. Bà nhận ra lỗi lầm của mình, muốn xin lỗi và cải thiện mối quan hệ nhưng con dâu không tha thứ.
Câu chuyện đăng tải trên diễn đàn Toutiao (MXH của Trung Quốc) đang gây bão khi chia sẻ tâm sự đầy drama của bà Hà:
***
Mình họ Hà, năm nay 68 tuổi rồi nha. Cháu trai mình mới đỗ vào một trường đại học danh giá, vui muốn xỉu luôn á!
Vừa nhận được tin vui, mình liền flex với hội chị em bạn bè, đăng liền tay mấy bài lên mạng xã hội cho bõ ghét.
Lúc cháu vừa nhận được giấy báo trúng tuyển, mình định tổ chức luôn một bữa tiệc ăn mừng cho rình rang. Đây là sự kiện trọng đại của gia đình mà, phải làm to thôi! Nhưng mà con dâu lại không đồng ý, nó không muốn quá phô trương, chỉ muốn cả nhà ăn một bữa cơm đơn giản là đủ, không cần làm cầu kỳ.
Con trai thì tôn trọng ý kiến vợ, nói không tổ chức thì thôi. Trong lòng mình vẫn không vui tí nào luôn, mình chỉ có mỗi một đứa cháu trai, đỗ vào đại học danh tiếng là chuyện đáng tự hào cơ mà, mình còn bảo tất cả chi phí do mình lo liệu hết, nhưng con dâu vẫn không chịu. Mình cảm thấy con dâu có ý kiến với mình, vì chuyện này mà mình bực mấy ngày liền luôn. Sau đó mình cũng không nhắc lại nữa, chuyện này cứ thế mà qua đi.
Ở quê mình có phong tục khi con cháu trong nhà đỗ đại học thì người lớn phải tặng lì xì, đây là lời chúc của bậc trưởng bối dành cho con cháu, mong con cháu học hành giỏi giang, tương lai xán lạn. Mình định đến nhà con trai để đưa bao lì xì cho cháu nội.
Buổi trưa, mình gọi cho con trai, bảo tối nay mình sẽ đến ăn tối, nhớ chuẩn bị đồ ăn nhé. Con trai nói lát sẽ gọi cho con dâu bảo mua những món mình thích ăn. Nghe vậy mình rất hài lòng, khoảng 4h chiều, mình đi ngân hàng rút 20.000 NDT (khoảng 70 triệu đồng nha mấy bé! ). Sau khi rút tiền xong, mình bỏ vào bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, như vậy trông lịch sự hơn.
Sau đó, mình đến nhà con trai. Trên đường đi, mình ghé một cửa hàng trái cây, thấy trong đó có nhiều loại trái cây ngon, mình mua một ít trái cây mà con trai và cháu trai thích ăn.
Khi mình đến, con dâu đã chuẩn bị xong bữa tối rồi. Mình nhìn vào bàn ăn, thấy không có món nào mình thích hết, lượng thức ăn cũng không nấu thêm phần của mình. Mình không hài lòng lắm, nói: "Con ơi, chẳng phải mẹ đã bảo Tiểu Vũ nói với con là chuẩn bị đồ ăn cho mẹ sao? Những món này sợ là không đủ cho 4 người đâu".
Con dâu trả lời: "Mẹ, con trai mẹ không nói với con". Trùng hợp là con dâu vừa nói xong thì con trai về đến nhà. Mình hỏi: "Tiểu Vũ, con không nói với vợ là mẹ sẽ đến ăn tối sao? Con còn trẻ mà đã hay quên như vậy à? Bây giờ làm sao đây?"
Nghe mình trách, con trai không giải thích, chỉ nói: "Mẹ, tất cả là lỗi của con, hôm nay sau khi mẹ gọi điện thì có một đồng nghiệp tìm con, nên con quên gọi cho vợ con. Vậy để con đi mua thêm 2 món". Nói xong, con trai liền ra ngoài mua thức ăn.
Bữa tối hôm đó mình ăn không ngon tí nào, dù 2 món con trai mua đều là món mình thích, nhưng trong bữa ăn con dâu luôn tỏ ra khó chịu, không nhiệt tình với mình chút nào. Con dâu ăn xong vội vàng đứng dậy, không nói với mình một câu "mẹ ăn từ từ", thiếu lễ độ quá đi mất!
Vì con trai và cháu trai, mình đã nhẫn nhịn. Sau bữa tối, con trai dọn dẹp bát đũa vào bếp rửa, mình thì tự mình rửa ít trái cây rồi vừa ăn vừa xem TV.
Khi con trai rửa bát xong, mình gọi cháu trai ra, rồi lấy từ trong túi bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, vui vẻ nói với cháu: "Cháu chuẩn bị đi học đại học rồi, bà không biết cháu thích gì nên không chuẩn bị quà. Lì xì này bà tặng cháu, cháu thích gì thì tự mua nhé. Đại học là một chương mới quan trọng, hy vọng cháu sau này sẽ tiếp tục cố gắng, học thêm nhiều kiến thức, sau này có thể tìm được một công việc tốt".
Nói rồi mình đưa lì xì cho cháu trai, cháu ngập ngừng chưa nhận ngay. Lúc đó con dâu từ trong phòng bước ra, lạnh lùng nói: "Không được nhận".
Mình không vui nói: "Con có ý gì đây? Tiền này bà cho cháu, đâu phải cho con, con có quyền gì mà từ chối?"
Con dâu lập tức đáp trả: "Không cần bà cho, bà đừng giả bộ tốt bụng, nó là con của tôi, với tư cách là mẹ đương nhiên có quyền từ chối thay. Ngày xưa bà đối xử với tôi thế nào? Giờ già rồi, bắt đầu muốn hòa giải, đâu có dễ dàng như vậy? Ngày xưa tôi không dựa vào bà, bây giờ cũng không cần tiền của bà".
Nói xong con dâu kéo cháu trai ra ngoài đi dạo, con trai lại nói chuyện với mình thêm một lúc rồi đưa mình về nhà, còn lì xì 20.000 NDT (khoảng 70 triệu đồng) của mình vẫn chưa đưa được cho cháu.
Mình nghĩ rất nhiều. Mình và con dâu đã có mâu thuẫn từ lâu rồi. Hồi đó, khi con dâu ở cữ muốn mình chăm sóc, nhưng mình không được khỏe nên đã từ chối. Con trai mình phải thuê một người giúp việc để chăm sóc con dâu ở cữ.
Khoảng nửa tháng sau, có vài người bạn rủ mình đi du lịch. Lúc đó sức khỏe mình đã khá hơn và cũng muốn đi chơi, nên đã đồng ý luôn. Con dâu vì thế mà tức giận, nghĩ rằng mình giả ốm để tìm cớ không phải chăm sóc con, từ đó thái độ của con dâu đối với mình lạnh nhạt hẳn.
Mối quan hệ giữa hai đứa không chỉ xấu đi vì lý do đó đâu nha. 10 năm trước, mẹ ruột của con dâu bị bệnh. Khi đó, con trai và con dâu đã tiêu hết số tiền tiết kiệm để chữa bệnh cho bà ấy. Biết chuyện, mình rất tức giận, vì mẹ ruột của con dâu không chỉ có mình con trai mình là con rể, sao lại để con trai mình phải bỏ tiền ra hết. Lúc đó, mình rất tức giận với con dâu, đã mắng nó luôn.
Sau đó, chi phí chữa bệnh của bà thông gia vẫn thiếu một ít. Con dâu muốn hỏi vay mình 10.000 NDT (khoảng 35 triệu đồng), lúc đó mình đang tức giận nên không đồng ý. Con trai mình phải mượn thêm bạn bè, sau đó, bà thông gia bệnh quá nặng nên không qua khỏi.
Con dâu đổ lỗi cho mình về mọi chuyện, cho rằng tất cả sai lầm đều là lỗi của mình. Mình nghĩ rằng đó hoàn toàn không phải lỗi của mình, bệnh của bà thông gia vốn dĩ nặng, rất khó chữa mà. Con dâu chỉ xem mình như là nơi trút giận, vì vậy trong những năm qua hai đứa đã không ít lần cãi nhau.
Mình biết rằng mình cũng có lỗi, muốn xin lỗi con dâu lắm. Mỗi lần mình vừa mở miệng, con dâu lại chế nhạo mình, xem mình như kẻ thù, vì vậy mối quan hệ giữa hai đứa đến nay vẫn chưa cải thiện tí nào.
Con dâu nói rõ với mình rằng, nó không ngăn cản con trai mình hiếu thảo với mình, nhưng nó tuyệt đối sẽ không chăm sóc mình, ngay cả khi mình ốm đau nó cũng sẽ không chăm sóc mình. Đôi khi mình tự hỏi rằng, liệu con dâu sẽ mãi không tha thứ cho mình ư, không cho mình cơ hội sửa chữa lỗi lầm của mình sao?
Nguồn: soha.vn
Câu chuyện đăng tải trên diễn đàn Toutiao (MXH của Trung Quốc) đang gây bão khi chia sẻ tâm sự đầy drama của bà Hà:
***
Mình họ Hà, năm nay 68 tuổi rồi nha. Cháu trai mình mới đỗ vào một trường đại học danh giá, vui muốn xỉu luôn á!
Lúc cháu vừa nhận được giấy báo trúng tuyển, mình định tổ chức luôn một bữa tiệc ăn mừng cho rình rang. Đây là sự kiện trọng đại của gia đình mà, phải làm to thôi! Nhưng mà con dâu lại không đồng ý, nó không muốn quá phô trương, chỉ muốn cả nhà ăn một bữa cơm đơn giản là đủ, không cần làm cầu kỳ.
Con trai thì tôn trọng ý kiến vợ, nói không tổ chức thì thôi. Trong lòng mình vẫn không vui tí nào luôn, mình chỉ có mỗi một đứa cháu trai, đỗ vào đại học danh tiếng là chuyện đáng tự hào cơ mà, mình còn bảo tất cả chi phí do mình lo liệu hết, nhưng con dâu vẫn không chịu. Mình cảm thấy con dâu có ý kiến với mình, vì chuyện này mà mình bực mấy ngày liền luôn. Sau đó mình cũng không nhắc lại nữa, chuyện này cứ thế mà qua đi.
Ở quê mình có phong tục khi con cháu trong nhà đỗ đại học thì người lớn phải tặng lì xì, đây là lời chúc của bậc trưởng bối dành cho con cháu, mong con cháu học hành giỏi giang, tương lai xán lạn. Mình định đến nhà con trai để đưa bao lì xì cho cháu nội.
Buổi trưa, mình gọi cho con trai, bảo tối nay mình sẽ đến ăn tối, nhớ chuẩn bị đồ ăn nhé. Con trai nói lát sẽ gọi cho con dâu bảo mua những món mình thích ăn. Nghe vậy mình rất hài lòng, khoảng 4h chiều, mình đi ngân hàng rút 20.000 NDT (khoảng 70 triệu đồng nha mấy bé! ). Sau khi rút tiền xong, mình bỏ vào bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, như vậy trông lịch sự hơn.
Sau đó, mình đến nhà con trai. Trên đường đi, mình ghé một cửa hàng trái cây, thấy trong đó có nhiều loại trái cây ngon, mình mua một ít trái cây mà con trai và cháu trai thích ăn.
Khi mình đến, con dâu đã chuẩn bị xong bữa tối rồi. Mình nhìn vào bàn ăn, thấy không có món nào mình thích hết, lượng thức ăn cũng không nấu thêm phần của mình. Mình không hài lòng lắm, nói: "Con ơi, chẳng phải mẹ đã bảo Tiểu Vũ nói với con là chuẩn bị đồ ăn cho mẹ sao? Những món này sợ là không đủ cho 4 người đâu".
Con dâu trả lời: "Mẹ, con trai mẹ không nói với con". Trùng hợp là con dâu vừa nói xong thì con trai về đến nhà. Mình hỏi: "Tiểu Vũ, con không nói với vợ là mẹ sẽ đến ăn tối sao? Con còn trẻ mà đã hay quên như vậy à? Bây giờ làm sao đây?"
Nghe mình trách, con trai không giải thích, chỉ nói: "Mẹ, tất cả là lỗi của con, hôm nay sau khi mẹ gọi điện thì có một đồng nghiệp tìm con, nên con quên gọi cho vợ con. Vậy để con đi mua thêm 2 món". Nói xong, con trai liền ra ngoài mua thức ăn.
Bữa tối hôm đó mình ăn không ngon tí nào, dù 2 món con trai mua đều là món mình thích, nhưng trong bữa ăn con dâu luôn tỏ ra khó chịu, không nhiệt tình với mình chút nào. Con dâu ăn xong vội vàng đứng dậy, không nói với mình một câu "mẹ ăn từ từ", thiếu lễ độ quá đi mất!
Vì con trai và cháu trai, mình đã nhẫn nhịn. Sau bữa tối, con trai dọn dẹp bát đũa vào bếp rửa, mình thì tự mình rửa ít trái cây rồi vừa ăn vừa xem TV.
Khi con trai rửa bát xong, mình gọi cháu trai ra, rồi lấy từ trong túi bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, vui vẻ nói với cháu: "Cháu chuẩn bị đi học đại học rồi, bà không biết cháu thích gì nên không chuẩn bị quà. Lì xì này bà tặng cháu, cháu thích gì thì tự mua nhé. Đại học là một chương mới quan trọng, hy vọng cháu sau này sẽ tiếp tục cố gắng, học thêm nhiều kiến thức, sau này có thể tìm được một công việc tốt".
Nói rồi mình đưa lì xì cho cháu trai, cháu ngập ngừng chưa nhận ngay. Lúc đó con dâu từ trong phòng bước ra, lạnh lùng nói: "Không được nhận".
Mình không vui nói: "Con có ý gì đây? Tiền này bà cho cháu, đâu phải cho con, con có quyền gì mà từ chối?"
Con dâu lập tức đáp trả: "Không cần bà cho, bà đừng giả bộ tốt bụng, nó là con của tôi, với tư cách là mẹ đương nhiên có quyền từ chối thay. Ngày xưa bà đối xử với tôi thế nào? Giờ già rồi, bắt đầu muốn hòa giải, đâu có dễ dàng như vậy? Ngày xưa tôi không dựa vào bà, bây giờ cũng không cần tiền của bà".
Nói xong con dâu kéo cháu trai ra ngoài đi dạo, con trai lại nói chuyện với mình thêm một lúc rồi đưa mình về nhà, còn lì xì 20.000 NDT (khoảng 70 triệu đồng) của mình vẫn chưa đưa được cho cháu.
Mình nghĩ rất nhiều. Mình và con dâu đã có mâu thuẫn từ lâu rồi. Hồi đó, khi con dâu ở cữ muốn mình chăm sóc, nhưng mình không được khỏe nên đã từ chối. Con trai mình phải thuê một người giúp việc để chăm sóc con dâu ở cữ.
Khoảng nửa tháng sau, có vài người bạn rủ mình đi du lịch. Lúc đó sức khỏe mình đã khá hơn và cũng muốn đi chơi, nên đã đồng ý luôn. Con dâu vì thế mà tức giận, nghĩ rằng mình giả ốm để tìm cớ không phải chăm sóc con, từ đó thái độ của con dâu đối với mình lạnh nhạt hẳn.
Mối quan hệ giữa hai đứa không chỉ xấu đi vì lý do đó đâu nha. 10 năm trước, mẹ ruột của con dâu bị bệnh. Khi đó, con trai và con dâu đã tiêu hết số tiền tiết kiệm để chữa bệnh cho bà ấy. Biết chuyện, mình rất tức giận, vì mẹ ruột của con dâu không chỉ có mình con trai mình là con rể, sao lại để con trai mình phải bỏ tiền ra hết. Lúc đó, mình rất tức giận với con dâu, đã mắng nó luôn.
Sau đó, chi phí chữa bệnh của bà thông gia vẫn thiếu một ít. Con dâu muốn hỏi vay mình 10.000 NDT (khoảng 35 triệu đồng), lúc đó mình đang tức giận nên không đồng ý. Con trai mình phải mượn thêm bạn bè, sau đó, bà thông gia bệnh quá nặng nên không qua khỏi.
Con dâu đổ lỗi cho mình về mọi chuyện, cho rằng tất cả sai lầm đều là lỗi của mình. Mình nghĩ rằng đó hoàn toàn không phải lỗi của mình, bệnh của bà thông gia vốn dĩ nặng, rất khó chữa mà. Con dâu chỉ xem mình như là nơi trút giận, vì vậy trong những năm qua hai đứa đã không ít lần cãi nhau.
Mình biết rằng mình cũng có lỗi, muốn xin lỗi con dâu lắm. Mỗi lần mình vừa mở miệng, con dâu lại chế nhạo mình, xem mình như kẻ thù, vì vậy mối quan hệ giữa hai đứa đến nay vẫn chưa cải thiện tí nào.
Con dâu nói rõ với mình rằng, nó không ngăn cản con trai mình hiếu thảo với mình, nhưng nó tuyệt đối sẽ không chăm sóc mình, ngay cả khi mình ốm đau nó cũng sẽ không chăm sóc mình. Đôi khi mình tự hỏi rằng, liệu con dâu sẽ mãi không tha thứ cho mình ư, không cho mình cơ hội sửa chữa lỗi lầm của mình sao?
Nguồn: soha.vn