Bà mẹ Sài Gòn tâm sự: Đừng chỉ lo tiết kiệm mà gửi con ở nhờ nhà họ hàng, dù được đối xử tốt đi nữa

Khi con đậu đại học xa nhà, nhiều ba mẹ thường nghĩ ngay đến việc gửi con ở nhờ nhà họ hàng – vừa an toàn vừa tiết kiệm tiền trọ. Nhưng có phải lúc nào điều này cũng tốt cho con?

Mới đây, một bà mẹ ở TP.HCM đã chia sẻ câu chuyện từng khiến chị trăn trở nhiều năm, và nhận về hàng ngàn lượt đồng cảm từ phụ huynh khắp nơi.

Tiết kiệm được tiền, nhưng con mất đi điều gì?

Chị kể rằng, ngày xưa khi còn là sinh viên, chị từng ở nhờ nhà họ hàng để đi học. Gia đình không khá giả lắm, nên ba mẹ nghĩ gửi con đến nhà người thân vừa gần trường, vừa an toàn, lại còn tiết kiệm được kha khá chi phí.

Người thân đối xử với chị rất tốt. Không ai mắng mỏ, không ai nói lời nặng lời nhẹ gì. Ba mẹ chị cũng thường xuyên gửi quà, gửi tiền để cảm ơn. Nhìn từ bên ngoài thì mọi thứ đều ổn.

Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu...

c8c910aba265bd542ddb.png


"Mỗi ngày đều phải sống như người ngoài trong chính không gian mình đang ở"

Chị chia sẻ: Một cô gái tuổi 18-20, đang độ tuổi cần không gian riêng để trưởng thành, lại phải cẩn trọng trong từng việc nhỏ nhất.

Đi lại phải nhẹ nhàng hơn chút nữa. Ăn uống phải ý tứ hơn chút nữa. Tắm rửa cũng phải nhanh chóng, nhìn trước ngó sau. Muốn thức khuya học bài cũng lo ảnh hưởng người khác. Muốn nằm nghỉ thêm chút cũng sợ chiếm dụng không gian của họ.

Căn phòng mình ngủ mỗi ngày nhưng thực ra không hoàn toàn là của mình. Người thân vẫn có thể ra vào, lấy đồ, dùng những thứ trong phòng. Chị cũng hiểu đó là nhà của họ, họ hoàn toàn có quyền. Nhưng chính vì hiểu nên càng phải tự nhắc mình phải cẩn thận hơn nữa.

"Có những hôm học hành kiệt sức, chỉ muốn được nằm yên trong phòng thật lâu. Nhưng rồi lại nghĩ: đây đâu phải nhà mình. Không ai bắt tôi phải như vậy cả. Nhưng chính hai chữ 'ở nhờ' khiến tôi tự đặt ra vô số giới hạn cho bản thân."

Có những hôm chẳng có việc gì, chị cũng không muốn về. Thích đi loanh quanh bên ngoài, ngồi thư viện lâu hơn, hoặc tìm chỗ nào đó ngồi đến tối mịt mới về. Không phải vì người thân không tốt, mà vì chị không có cảm giác đó là nơi mình thực sự thuộc về.

Cảm giác tự ti và luôn phải "nghĩ nhiều"

Nhớ nhất là mỗi khi có chuyện nhỏ xảy ra, chị thường tự hỏi: Mình có làm phiền người ta không nhỉ?

Có lần chị làm hỏng một món đồ trong nhà. Chuyện cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng thay vì thoải mái nói ra, trong đầu chị đã nghĩ ngàn suy: Không biết bác có giận không? Có nghĩ mình vụng về không? Có thấy cho mình ở nhờ là quyết định sai không?

Có thể người thân chẳng nghĩ gì cả, nhưng người ở nhờ thường tự mình nghĩ... rất nhiều.

"Không phải cứ bị đối xử tệ mới gọi là tổn thương. Đôi khi, một đứa trẻ được đối xử tử tế nhưng vẫn cảm thấy mình là người ngoài. Bởi mỗi ngày nó đều phải tự nhắc mình: Mình đang sống trong nhà người khác."

Sau này, chị xin gia đình ra ngoài thuê phòng. Căn phòng chẳng rộng, đồ đạc cũng chẳng sang. Nhưng lần đầu tiên chị có thể đóng cửa lại và biết rằng: đó là không gian của mình. Muốn học đến khuya thì học, muốn ngủ thêm thì ngủ, muốn đặt đồ ở đâu cũng chẳng phải nhìn sắc mặt ai.

Chỉ một căn phòng nhỏ thôi, nhưng lại cho cảm giác thuộc về thật sự ✨

Lời khuyên cho các bậc cha mẹ

Bởi vậy, khi con mình đậu đại học, người mẹ này càng suy nghĩ nhiều hơn. Chị nói: Nếu gia đình có điều kiện, đừng chỉ tính khoản tiền thuê trọ tiết kiệm được mà quên mất nhu cầu tinh thần của một đứa trẻ lần đầu bước vào đời.

Đại học không chỉ là chuyện học. Đó còn là giai đoạn một người trẻ bắt đầu học cách tự lập, tự chăm sóc bản thân, xây dựng các mối quan hệ và chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Nếu có thể, hãy cho con một không gian đủ riêng tư để trưởng thành

Nếu vẫn phải cho con ở nhờ, cần làm gì?

Tất nhiên, không phải cứ ở nhà họ hàng là xấu. Có những gia đình thực sự yêu thương nhau, sẵn sàng coi đứa trẻ như con ruột. Có những bạn trẻ cũng cảm thấy thoải mái khi sống cùng người thân.

Nếu hai bên đều vui vẻ, có nguyên tắc rõ ràng và đứa trẻ thực sự cảm thấy được tôn trọng thì đó vẫn là lựa chọn tốt.

Nhưng ba mẹ nên hỏi con trước khi quyết định: "Con có thật sự muốn ở đó không?" Và cần là chỗ dựa của con, để khi con có chuyện khó nói vẫn có thể tâm sự với ba mẹ.

Thêm nữa, nếu giao con cho người thân, con cũng cần được rèn giũa sự tự lập và tinh tế trong cách ứng xử. Hiểu chuyện ở đây không phải là nhẫn nhục hay chịu đựng, mà là biết quan sát, biết giữ gìn vệ sinh chung, chủ động phụ giúp việc nhà và tôn trọng nếp sống của gia đình người khác.

Con cũng cần mang trong mình sự biết ơn và tinh thần chủ động. Sự hiểu chuyện được hình thành từ nền tảng giáo dục của gia đình: biết thu vén góc nhỏ của mình, biết đi thưa về trình, và luôn ý thức được ranh giới giữa "được giúp đỡ" với "sự hiển nhiên".

Ngoài ra, con cần có sự tự giác và biết nghĩ cho người khác. Một đứa trẻ được giáo dục tốt sẽ hiểu rằng sống chung là học cách hòa nhập chứ không đòi hỏi, biết tiết chế thói quen cá nhân để không gây phiền hà đến sinh hoạt của chủ nhà.

Và cũng đừng nghĩ rằng người thân đã cho ở nhờ thì mình có quyền xem đó là trách nhiệm của họ. Thêm một người trong nhà không đơn giản chỉ là thêm một cái bát, một đôi đũa. Đó còn là thêm một người cần không gian, cần sự riêng tư, cần điều chỉnh sinh hoạt và cần được cả gia đình chấp nhận.

1f63a6440981c4b72c02.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top