Giữa căn nhà 15m² tại Bà Điểm, TP.HCM, một gia đình nhỏ đang phải đối mặt với nỗi đau quá lớn lao
"Mẹ ơi, cho con bán mau hết…"
Cầm nén hương trên tay giữa làn khói mờ ảo, câu nói này của bé Bảo Anh 8 tuổi - cô bé có đôi mắt tròn xoe, cao chưa đầy 1m - mỗi ngày lại vang lên trước di ảnh người mẹ đã qua đời vào tháng 5 vừa qua do tai nạn giao thông. Không biết từ bao giờ, thói quen này đã trở thành nghi thức hàng ngày của Bảo Anh trước khi cùng em gái An Nhiên (6 tuổi) lặng lẽ xếp xấp vé số, rồi đi bán dạo quanh xóm mỗi khi chiều về.
Clip: Di Anh
Ba bỏ đi xa từ lâu, mẹ lại ra đi đột ngột, hai đứa trẻ vốn còn ở tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới" giờ đây buộc phải trưởng thành sớm Không chỉ lo cho bản thân mà còn phải là chỗ dựa cho em út Tiểu Vy mới 3 tuổi - quá nhỏ bé để hiểu hết những mất mát mình đang phải gánh chịu.
"Đứa lớn đi bán lúc nào cũng thắp nhang, 'mẹ ơi, cho con bán mau hết'... Chị nói với nó, bán được thì bán, bán không được thì con đi về. Nhưng bữa nào nó cũng ráng bán hết á" - chị Nguyễn Thị Mỹ Phượng - dì ruột của các em chia sẻ với giọng nghẹn ngào.
Ba chị em hiện đang sống cùng hai dì ruột là chị Phượng và chị Nhàn. Công việc bán vé số, bán trái cây vốn chỉ đủ trang trải cuộc sống cho gia đình riêng, giờ lại thêm gánh nặng cơm áo và học hành cho ba cháu nhỏ. Khó khăn là thế nhưng các chị vẫn cố gắng hết mình để các cháu được lớn lên trong tình thương yêu, được đi học như bao bạn bè cùng trang lứa.
Chị Phượng tâm sự: "Mẹ mất thì đâu còn gì nữa, chị cũng muốn cháu chị học hành đàng hoàng. Nhưng giờ tới đâu tính tới đó chứ cũng không biết phải làm sao."
"Bánh trung thu nè, cho các con!"
Nỗi đau mất đi người em ruột vẫn còn in đậm trong tâm trí chị Phượng. Chị không ngừng rơi nước mắt khi kể về những ngày cuối cùng của em gái mình:
"Nó có đi may, may cũng giỏi lắm nhưng sau này mọi người cũng thuyết phục không đi may nữa mà đi bán vé số. Hôm đó đi theo người ta qua Bình Dương rồi đi lạc và gặp tai nạn giao thông."
Ban đầu gia đình chỉ nhận tin em gái bị gãy chân. Nhưng khi lên đến nơi, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra:
"Đi lên trên ấy mới thấy em mình chết lâm sàng như vậy đó. Cấp cứu hơn hai chục ngày thì chết... Ai cũng muốn đi làm để kiếm tiền lo cho con cái. Nhưng nếu nó chết như vậy, thì thà kêu nó ở nhà, bán vòng quanh xóm cũng được." - chị Phượng vẫn không thôi day dứt.
Trong ngôi nhà nhỏ 15m² ấy, tiếng khóc nỉ non vì nhớ mẹ đôi lúc vẫn vang lên, khiến trái tim người dì thắt lại từng cơn.
"Thỉnh thoảng có khóc nhớ mẹ thì phải dỗ. Có con bé lớn nó biết, bé giữa thì mấy tháng nay mới hiểu, còn bé nhỏ nó kêu dì bằng mẹ luôn." - Chị Phượng kể.
Nhưng giữa bộn bề thiếu thốn và nước mắt ấy, vẫn có những khoảnh khắc ấm áp từ những người "máu mủ ruột già" lẫn những người xa lạ
"Bánh trung thu nè, cho các con!" Ông Tám Khoẻ cười hiền, đưa các em một hộp bánh trung thu to. Những đứa trẻ vui vẻ chen nhau chia từng miếng bánh, cười nói rộn rã.
Nguồn: kenh14.vn
"Mẹ ơi, cho con bán mau hết…"
Cầm nén hương trên tay giữa làn khói mờ ảo, câu nói này của bé Bảo Anh 8 tuổi - cô bé có đôi mắt tròn xoe, cao chưa đầy 1m - mỗi ngày lại vang lên trước di ảnh người mẹ đã qua đời vào tháng 5 vừa qua do tai nạn giao thông. Không biết từ bao giờ, thói quen này đã trở thành nghi thức hàng ngày của Bảo Anh trước khi cùng em gái An Nhiên (6 tuổi) lặng lẽ xếp xấp vé số, rồi đi bán dạo quanh xóm mỗi khi chiều về.
Clip: Di Anh
Ba bỏ đi xa từ lâu, mẹ lại ra đi đột ngột, hai đứa trẻ vốn còn ở tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới" giờ đây buộc phải trưởng thành sớm Không chỉ lo cho bản thân mà còn phải là chỗ dựa cho em út Tiểu Vy mới 3 tuổi - quá nhỏ bé để hiểu hết những mất mát mình đang phải gánh chịu.
"Đứa lớn đi bán lúc nào cũng thắp nhang, 'mẹ ơi, cho con bán mau hết'... Chị nói với nó, bán được thì bán, bán không được thì con đi về. Nhưng bữa nào nó cũng ráng bán hết á" - chị Nguyễn Thị Mỹ Phượng - dì ruột của các em chia sẻ với giọng nghẹn ngào.
Ba chị em hiện đang sống cùng hai dì ruột là chị Phượng và chị Nhàn. Công việc bán vé số, bán trái cây vốn chỉ đủ trang trải cuộc sống cho gia đình riêng, giờ lại thêm gánh nặng cơm áo và học hành cho ba cháu nhỏ. Khó khăn là thế nhưng các chị vẫn cố gắng hết mình để các cháu được lớn lên trong tình thương yêu, được đi học như bao bạn bè cùng trang lứa.
Chị Phượng tâm sự: "Mẹ mất thì đâu còn gì nữa, chị cũng muốn cháu chị học hành đàng hoàng. Nhưng giờ tới đâu tính tới đó chứ cũng không biết phải làm sao."
"Bánh trung thu nè, cho các con!"
Nỗi đau mất đi người em ruột vẫn còn in đậm trong tâm trí chị Phượng. Chị không ngừng rơi nước mắt khi kể về những ngày cuối cùng của em gái mình:
"Nó có đi may, may cũng giỏi lắm nhưng sau này mọi người cũng thuyết phục không đi may nữa mà đi bán vé số. Hôm đó đi theo người ta qua Bình Dương rồi đi lạc và gặp tai nạn giao thông."
Ban đầu gia đình chỉ nhận tin em gái bị gãy chân. Nhưng khi lên đến nơi, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra:
"Đi lên trên ấy mới thấy em mình chết lâm sàng như vậy đó. Cấp cứu hơn hai chục ngày thì chết... Ai cũng muốn đi làm để kiếm tiền lo cho con cái. Nhưng nếu nó chết như vậy, thì thà kêu nó ở nhà, bán vòng quanh xóm cũng được." - chị Phượng vẫn không thôi day dứt.
Trong ngôi nhà nhỏ 15m² ấy, tiếng khóc nỉ non vì nhớ mẹ đôi lúc vẫn vang lên, khiến trái tim người dì thắt lại từng cơn.
"Thỉnh thoảng có khóc nhớ mẹ thì phải dỗ. Có con bé lớn nó biết, bé giữa thì mấy tháng nay mới hiểu, còn bé nhỏ nó kêu dì bằng mẹ luôn." - Chị Phượng kể.
Nhưng giữa bộn bề thiếu thốn và nước mắt ấy, vẫn có những khoảnh khắc ấm áp từ những người "máu mủ ruột già" lẫn những người xa lạ
"Bánh trung thu nè, cho các con!" Ông Tám Khoẻ cười hiền, đưa các em một hộp bánh trung thu to. Những đứa trẻ vui vẻ chen nhau chia từng miếng bánh, cười nói rộn rã.
Nguồn: kenh14.vn