XuLili7876
New member
Bà Tulsi Gowind Gowda đã dành gần hết cuộc đời để trồng và chăm cây ở miền nam Ấn Độ, xịn xò chưa các bạn!
Sống nghèo nhưng giàu tình yêu thiên nhiên đến lạ thường
Bà Gowda ngày nào cũng lặn sâu vào các khu rừng mưa nhiệt đới, cẩn thận cắt những cành khỏe nhất rồi mang về trồng hoặc ghép lại. Mắt bà cứ sáng rực lên mỗi khi nhắc đến những hạt giống quý hoặc cây con mới mọc. Tình yêu thiên nhiên thấm đẫm từng cử chỉ, lời nói và ánh mắt của bà luôn đó. Rukmani, một chị làng đã làm việc cùng bà Gowda mấy chục năm trời kể: "Từ hồi nhỏ xíu, bà ấy đã nói chuyện với cây như mẹ ru con ấy mà".
Tulsi Gowind Gowda không nhớ năm sinh của mình đâu nha, bà đoán bụng mình khoảng 80 tuổi gì đó, nhưng lại nhớ tên tất tần tật các loại cây và thực vật quanh vùng. Suốt hơn 80 năm qua, có thể nói bà đã dành trọn cuộc đời để biến vùng đất cằn cỗi bạt ngàn ở bang Karnataka, miền nam Ấn Độ - nơi bà sinh ra lớn lên, thành những khu rừng rậm rạp xanh mướt.
Trong nhiều năm, bà Gowda nhận hẳn hoi hàng chục giải thưởng vinh danh cho loạt đóng góp khủng trong công tác bảo tồn. Năm ngoái, nhờ nỗ lực cải tạo cây cối và kiến thức bà đóng góp cho hệ sinh thái rừng mà Gowda được chính phủ trao giải Padma Shri - một trong những giải thưởng dân sự xịn sò nhất quốc gia luôn!
Giành được giải thưởng Padma Shri và còn lên báo khắp nơi, bà Gowda dần được chú ý nhiều hơn. Gần đây, khi dân làng gặp bà là cúi đầu chào thể hiện sự tôn trọng, lũ trẻ con thì xin chụp hình cùng. Thỉnh thoảng lại có xe buýt chở cả lớp học sinh đến nhà bà, nơi bà đang sống cùng 10 người thân, kể cả cháu chắt. "Lúc gặp tụi nhỏ, bà thấy hạnh phúc vô cùng. Trẻ con cần được dạy về tầm quan trọng của việc trồng cây", bà nói.
Ngày nhận giải, bà Gowda đi chân đất lên nhận huy chương giải thưởng Padma Shri tại Rashtrapati Bhavan, dinh thự của Tổng thống ở New Delhi. Bà kể cả đời mình toàn đi chân đất, không quen đi giày, và điều này không có gì lạ đối với các thành viên trong bộ lạc của bà cả.
Theo cuộc điều tra dân số gần nhất vào năm 2011, có khoảng 700 bộ lạc tại Ấn Độ, với tổng dân số lên tới 104 triệu người. Trong đó, hơn 600 cộng đồng là "bộ lạc được định danh" (scheduled tribe), nghĩa là họ được hưởng một số quyền lợi từ chính phủ, gồm ưu tiên trong các cơ sở giáo dục và việc làm nhà nước.
Bộ lạc của bà Gowda, Halakki-Vokkaliga (dân số khoảng 180.000 người) lại chưa bao giờ thuộc danh sách này. Các thành viên trong bộ lạc - những người gìn giữ khu rừng nhiệt đới rộng lớn ở vùng núi phía tây của bang trong nhiều thế kỷ - đã đấu tranh với chính quyền để được "định danh" từ năm 2006 đến giờ.
Shridhar Gouda, một giáo viên tại Đại học Karnataka đã nghiên cứu về cộng đồng này mấy chục năm, cô cho biết tỷ lệ nghèo ở Halakki-Vokkaliga lên tới khoảng 95%, và chỉ có 15% từng hoàn thành bất kỳ cấp học nào. Tại Uttara Kannada, quận mà bà Gowda sống, đường xá không được trải nhựa, trường học thường không hoạt động và không có bệnh viện cấp cứu, mặc dù đây là một trong những quận lớn nhất bang.
Các cháu gái, cháu trai bà sở hữu một mảnh đất riêng và gieo trồng hạt giống trên đó, đồng thời cũng đi làm thuê trên đất của người khác. Khu rừng xung quanh chính là nguồn cung cấp thảo dược và củi cho gia đình. Bộ tộc của bà được biết đến với kiến thức sâu rộng về các loại thảo dược chữa bệnh. Có lẽ vì sống trong điều kiện cơ sở vật chất y tế không thực sự đầy đủ nên người ta chỉ còn biết kiếm tìm và trông chờ vào các loại thảo dược, cây thuốc quý thôi.
"Nữ thần cây" giúp hồi sinh những cánh rừng như thế nào?
Hồi Ấn Độ còn dưới sự cai trị của nước Anh, thực dân Anh đã phá rừng cực mạnh để khai thác gỗ đóng tàu và xây dựng đường ray. Hành động này đã quét sạch phần lớn diện tích rừng của quận Uttara Kannada, quê hương bà Gowda.
Sau khi Ấn Độ giành được độc lập vào năm 1947, các nhà lãnh đạo nước này vẫn tiếp tục khai thác rừng để phục vụ hoạt động công nghiệp hóa và đô thị hóa quy mô lớn. Theo số liệu của chính phủ, từ năm 1951 đến 1980, khoảng 4,2 triệu ha đất - tương đương khoảng 10,4 triệu mẫu Anh - bị dành cho các dự án phát triển.
Bà Gowda chưa bao giờ học đọc, nhưng từ nhỏ bà đã ý thức được tầm quan trọng của thiên nhiên, vì thế bà cật lực trồng cây để ngăn chặn việc chặt phá rừng địa phương. Trong những chuyến đi rừng kiếm củi hồi nhỏ, mẹ bà đã dạy cách trồng cây từ hạt giống to, khỏe mạnh. Người dân địa phương và các quan chức Ấn Độ cho biết, lúc còn ở độ tuổi thiếu niên, bà đã biến khu đất trống phía sau nhà của gia đình thành khu rừng rậm rạp rồi đó!
Đến năm 1983, các chính sách bảo tồn của chính phủ thay đổi. Năm đó, một quan chức lâm nghiệp hàng đầu Ấn Độ tên Adugodi Nanjappa Yellappa Reddy đến một vườn ươm chính phủ (nơi trồng cây lấy giống) ở Karnataka. Ông gánh trên vai nhiệm vụ đầy thử thách: trồng cây trên mảnh đất bạt ngàn trong khu vực.
Trong ngày đầu đi làm, dưới cái nắng oi ả, ông gặp bà Gowda làm việc tại vườn ươm. Lúc đó, bà đang tách những viên đá nhỏ ra khỏi đất và tỉ mỉ gieo hạt, trồng cây non. Ông Reddy, 86 tuổi, giờ đã nghỉ hưu, nói: "Đôi tay của bà như nắm giữ phép màu. Gowda có kiến thức rất đáng nể về các loài thực vật bản địa và cách thu thập, chăm sóc cây. Và kiến thức này thì không thể tìm thấy trong bất kỳ cuốn sách nào".
Ông Reddy nói, bà Gowda đã trở thành cố vấn đắc lực của ông. Kể từ khi làm việc với ông Reddy, bà tiếp tục nhận được nhiều sự chú ý hơn, có người còn trân trọng gọi bà là "nữ thần cây".
Bà Gowda đã làm việc 48 năm trong vườn ươm chính phủ. Dù chính thức nghỉ hưu vào năm 1998, bà vẫn cày tiếp ở đó thêm 15 năm nữa với vai trò cố vấn - chia sẻ kiến thức sâu rộng của mình về cây cối địa phương.
Bà nói mình thấy mệt khi nói chuyện lâu với du khách, nhưng chỉ cần đi dạo qua cánh đồng lúa và xuyên qua khu rừng rậm đầy cây Acacia (cây gỗ keo) là bà như được nạp năng lượng full pin vậy. Trong lúc đi bộ, bà thường dừng lại để đọc tên của các loại cây và thực vật bằng ngôn ngữ Kannada mẹ đẻ của mình.
Những tháng gần đây, ngày càng có nhiều người đến nhà xin được gặp bà. Thông thường họ sẽ hỏi bà về hiện tượng biến đổi khí hậu. Bà thú thực mình chẳng hiểu đó là gì, bà chỉ quan tâm cây cối và động vật đang bị xâm phạm không gian sống, cùng với đó là sự tàn phá quy mô lớn về đất rừng và hệ sinh thái. Bà cũng cảm giác rằng gió mùa trong khu vực trở nên thất thường và nguy hiểm hơn. Lũ lụt và đất sụt lún cũng cướp đi sinh mạng của nhiều người.
"Đảo ngược sự tàn phá để hồi sinh cây sẽ mất rất nhiều thời gian", bà nhận định về việc phủ xanh lại các vùng đất trơ trọi, nhưng đồng thời cũng bày tỏ sự lạc quan về tương lai. "Khi bà nhìn những cánh rừng trù phú ở đây, bà thấy cuộc sống con người vẫn có thể phát triển mà không cần phải đốn hạ cây".
Từ lúc thành "người nổi tiếng", được người làng kính trọng và du khách tìm gặp liên tục, cá nhân bà Gowda lại thấy không có gì khác biệt lắm. Hội đồng làng ưu ái xây một cây cầu gỗ bên ngoài nhà để bà băng qua con suối nhỏ tiện hơn, nhưng bà không bao giờ dùng cầu mà vẫn lội suối như thường. Real af!
Nguồn: kenh14.vn