Ba bông hồng vàng và thiên thần lạ ở siêu thị

66583b3e32e72ce1997c.webp


Mình bước vào siêu thị nhỏ gần nhà mặc dù chẳng biết định mua gì nữa. Chẳng muốn ăn gì cả. Nỗi đau mất cha vẫn còn quá mới mẻ, quá đau. Và siêu thì này là một trong những nơi chứa đầy kỷ niệm của gia đình mình

Cha mình là đầu bếp, từ hồi mình còn nhỏ xíu, cha đã thường dắt mình đi mua đồ ăn ở những cửa hàng tạp hóa. Về sau, khi siêu thị này mở cửa, cha và mình luôn đi mua đồ cho gia đình ở đây. Gần như lần nào cũng vậy, cha sẽ bảo mình cứ xem loanh quanh, còn cha giả vờ đi tìm kiếm thứ gì đó đặc biệt. Nhưng mình biết cha định mua gì rồi. Một lúc sau, mình sẽ luôn thấy cha đi từ quầy hoa tươi về, tay cầm ba bông hồng vàng. Cả nhà mình đều thích hoa hồng vàng, và cha hiểu rõ điều đó

Nhớ đến chuyện này khiến tim mình lại đau quặn, và mình chỉ muốn mua vài thứ cần thiết rồi về thôi. Nhưng việc đi siêu thị khi không có cha đi cùng thật sự khác hẳn. Giờ mới nhận ra việc mua thức ăn cho gia đình cũng cần nhiều suy nghĩ, và khó hơn mình tưởng nhiều.

Khi đứng ở quầy thực phẩm tươi, mình tìm một miếng thịt bò nhỏ và nhớ lại cha rất thích ăn bít-tết. Cha cũng đã dạy mình cách chọn miếng thịt nào để làm món bít-tết ngon nhất. Mặc dù cha dặn rất nhiều lần, mà sao lúc này vẫn thấy quá khó Bỗng nhiên, một chị phụ nữ đến gần mình. Chị ấy có mái tóc vàng, người mảnh khảnh, mặc bộ quần áo giản dị màu xanh. Mình quan sát chị ấy chọn một phần thịt lớn, cho vào giỏ, rồi ngần ngừ, rồi đặt lại quầy hàng. Chị ấy quay người bước đi, rồi một lần nữa, quay lại quầy thịt, lại đứng tần ngần.

Chị ấy thấy mình nhìn, nên mỉm cười giải thích:

- Mọi người ở nhà tôi rất thích ăn bít-tết, nhưng nói thật thì... với mức giá này... tôi cũng không chắc nữa...

Mình cố giữ chặt cảm xúc trong lòng, đặt vào tay chị ấy tấm thẻ chiết khấu của cha mình – vì cha mình là khách lâu năm ở đây – và bảo chị ấy:

- Cha tôi mới mất 8 ngày trước, và đây là thẻ của ông ấy để được giảm giá 20% cho thực phẩm tươi. Chị hãy giữ nó, và hãy mua món mà gia đình chị thích nhé.

Chị ấy cầm tấm thẻ, nắm lấy tay mình lắc lắc. Tuy chị ấy không nói gì, nhưng mình nhìn thấy cảm xúc trong mắt chị ấy. Và mình đi tiếp.

Mình đẩy xe đến quầy sữa, rồi đến quầy kem. Cha luôn bảo rằng khi buồn mà không biết phải làm sao, hãy mua một chiếc kem ốc quế. Mình chọn một chiếc kem, đặt vào giỏ và nhìn ra lối đi giữa những quầy hàng phía trước.

Mình nhìn thấy bộ quần áo xanh, rồi nhận ra chị gái lúc nãy đang tiến về phía mình. Trên tay chị ấy cầm một gói gì đó. Trên gương mặt chị ấy là nụ cười tươi sáng nhất mà mình từng thấy. Mắt chị ấy nhìn thẳng vào mắt mình. Khi chị ấy đến gần hơn, mình mới nhìn rõ thứ trên tay chị ấy đang cầm, và mình bỗng rơi nước mắt

- Cái này dành tặng chị - Chị ấy nói, và đặt vào tay mình ba bông hoa hồng vàng đẹp rực rỡ - Khi chị ra quầy tính tiền, người ta sẽ biết là bó hoa này được trả tiền rồi đấy ạ.

Chị ấy xoa tay lên vai mình, rồi đi tiếp.

Mình muốn kể cho chị ấy nghe rằng chị ấy đã làm được gì cho mình, rằng những bông hoa có ý nghĩa thế nào, nhưng mình vẫn không nói được gì. Mình chỉ nhìn theo chị ấy, rồi nhìn những bông hoa trên tay và cảm thấy đây như một giấc mơ. Làm sao chị ấy biết được?

Bỗng nhiên, dường như câu trả lời trở nên rất rõ ràng: mình không đơn độc. Cha mình không quên mình. Cha vẫn ở bên, và chị gái đó là một thiên thần mà cha đã nhờ cậy ✨

Nghĩ đến đây, mình bất chợt có thể mỉm cười. Hóa ra cuộc sống vẫn luôn có những điều kỳ diệu như vậy đấy

a6014b431f6988b48195.jpg


c466c2a6550764ed0a4d.jpg


040522d0f017166717fe.jpg

d6c9ee7300761522a65f.jpg

efc3845b288264b12da0.jpg

5d53b1e9bc81876b0094.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top