Anh trai mà em cứ nghĩ là khô khan lạnh lùng, hóa ra yêu thương theo cách riêng của anh ấy

MunAngel3505

New member
Giờ nhìn lại, chắc những lần anh mắng mỏ, ánh mắt nghiêm khắc đó là cách vụng về mà anh thương em, chỉ là em không hiểu mà thôi

Em lớn lên trong ngôi nhà nhỏ sân đầy nắng, nhưng kỷ niệm về anh trai lại chẳng sáng sủa tẹo nào. Anh hơn em 4 tuổi, lúc nào cũng nghiêm túc, nói chuyện bình thường nghe như đang quát luôn á. Anh cứ nói em học phải học cho tử tế, ra đường đừng nghịch dại, làm gì cũng phải cẩn thận từ tốn. Thế mà em là típ ngang bướng, càng bị mắng càng muốn làm ngược lại. Nên giữa hai anh em lúc nào cũng như có bức tường vô hình ngăn cách vậy.

Mẹ nhiều lần bảo anh chỉ muốn tốt cho em, nhưng em không tin. Em chỉ nhớ mỗi lần về muộn là anh ngồi chờ rồi mắng một tràng. Nhớ anh chẳng bao giờ khen, toàn chỉ trích. Em lớn lên với cảm giác bị dọa nạt, bị gò bó đến nỗi chỉ muốn thoát khỏi căn nhà đó.

Rồi em lấy chồng, từ đó hạn chế nói chuyện với anh luôn. Những lần về quê chỉ chào hỏi qua loa, anh cũng không nói nhiều, gật đầu rồi lại bận việc. Quan hệ hai anh em im lặng đến mức em tưởng nó sẽ cứ thế mãi.

88150c4fe7b0a5613a57.jpg


Cho đến tháng trước, bão lớn đổ vào. Chồng em đi công trình xa chưa kịp về. Em ở nhà với con gái, nghĩ chỉ là mưa nhiều thôi chứ đâu đến nỗi phải lo. Nhưng mà mưa trút xuống kiểu như ai xé cả bầu trời ấy Chỉ buổi chiều thôi mà nước dâng nhanh kinh khủng. Em nhìn nước ngập đến mắt cá chân, rồi đến đầu gối. Con gái em sợ quá bám vào em khóc nức nở.

Em đứng giữa căn nhà tối om vì mất điện, nước tràn vào càng lúc càng nhiều, hoảng loạn đến mức tay run bần bật. Em không biết phải làm sao, gọi điện cầu cứu mà chẳng ai bắt máy.

Đúng lúc em nghĩ hai mẹ con mình có thể bị mắc kẹt thật, em nghe tiếng ai đó đạp cửa, rồi bóng người lao vào. Trong ánh đèn pin nhấp nháy, em nhận ra anh trai – người mà em đã giận suốt bao năm trời.

Anh ướt sũng từ đầu đến chân, áo dính đầy bùn đất. Không nói câu nào, anh đi thẳng đến chỗ hai mẹ con em, bế xốc cháu lên, quay sang ra hiệu cho em đi theo. Em theo anh ra mới biết bên ngoài mênh mông nước, chỉ cần bước hụt là trôi luôn, trời thì tối sì. Anh cho cháu vào chậu lớn đẩy phía trước, đằng sau buộc dây từ bụng anh nối tới tay em, kéo em bước theo, thỉnh thoảng lại quay lại nhìn xem em thế nào như thể sợ em đuối sức

91e5b561f0d0b1061a6b.jpg


Em lội theo anh, từng bước trơn trượt lạnh buốt, mò mẫm trong đêm tối. Khi đến được nơi cao ráo hơn, anh mới khụy xuống thở không ra hơi. Khoảnh khắc đó em không nói được câu nào. Tất cả những giận hờn bao năm nay như tan theo dòng nước đang cuồn cuộn phía sau.

Em nhìn anh trai mình – người đàn ông mà em tưởng khô khan, lạnh lùng, gia trưởng, lại không màng nguy hiểm để lao vào dòng lũ cứu hai mẹ con em. Em chợt nghĩ về những ngày thơ ấu, những câu mắng mỏ, những ánh mắt nghiêm khắc của anh, có lẽ đó là cách vụng về mà anh thương em.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top