Dân cư khu trọ ai cũng bảo anh khó tính lắm, chẳng ai ở chung được quá một tuần. Chính vì thế mà anh trở thành "hot topic" của cả khu
Dãy trọ có 8 phòng: 3 phòng của các cặp vợ chồng, 2 phòng của 6 nam và 3 phòng của 12 nữ. Trong khi bên nữ chia đều 4 người/phòng thì bên nam có nhà 5 ông, còn nhà kia chỉ có mỗi mình anh thôi.
Mọi người đồn anh khó tính kinh khủng, không ai ở chung được quá một tuần. Có lẽ vì thế mà anh trở thành tâm điểm bàn tán của cả khu. Lúc mình mới dọn về đây, đã nghe mọi người xôn xao về anh, kiểu keo kiệt, bủn xỉn, ti tiện á. Còn lũ trẻ thì đặt luôn biệt danh "Anh cá khô" cho anh nè
Buổi sáng anh hay dậy siêu sớm, nấu một nồi cơm ăn từ sáng đến chiều, rồi cầm chổi quét sạch sân của cả dãy phòng trọ. Xong xuôi, anh xúc một tô cơm to ngồi trước cửa phòng (để tiết kiệm điện á) vừa cắm cúi ăn vừa đọc sách. Anh ăn gì cả khu trọ đều biết rõ - nhờ công lũ trẻ tò mò. Chúng chạy lại nhìn vào tô cơm của anh rồi chạy đi la làng: "Lại cá khô với dưa leo nè!". Bị troll thế nhưng anh chẳng giận ai, ai cần anh giúp chỉ ới một tiếng là anh sang ngay. Có lần mình dắt xe ra chuẩn bị đi làm, đạp hoài không nổ, anh tháo bugi ra lau lau, thổi thổi, xe lại nổ luôn. Chiều đó, mình trả ơn anh bằng một tô canh chua cá đuối, anh bưng tô canh xúc động nói: "Chị nấu sao giống... má tôi".
Qua lại thân thiết, anh mới kể, quê anh ở miền Trung, ba anh mất sớm, mẹ anh một mình nuôi 7 đứa con, anh là con trai cả, hai đứa em gái đã lấy chồng. Anh phải phụ mẹ nuôi 4 đứa em còn lại ăn học bằng cách mỗi tháng gửi về nhà ít nhất 2 triệu đồng, trong khi anh còn phải trả tiền nhà trọ, lo ăn uống và đi học đại học tại chức buổi tối nữa chứ Vì vậy, anh phải nhận thêm hàng điện tử về sửa chữa. Từ hôm đó, thỉnh thoảng mình lại bưng sang cho anh tô canh, anh cũng tặng lại mình mấy con khô và khoe do chính tay má anh phơi. Mỗi lần như vậy, mình nán lại nói chuyện với anh, trao nhau vài quyển sách hay mượn được đâu đó.
Bà con nhà trọ đoán già đoán non mình và anh yêu nhau. Mấy chị khuyên mình tránh xa cái ngữ ấy ra, chồng vậy sao sống nổi nhưng mình thì đã quyết rồi Mấy tháng sau, má anh vào thăm ba má mình. Một lễ cưới chỉ tốn có 3 triệu đồng diễn ra. Hai bên cùng nghèo nên dễ thông cảm. Mình trở lại nhà trọ ngay sau đó và nỗ lực làm việc theo kế hoạch anh đề ra là tốt nghiệp đại học rồi phải có nhà, có nhà rồi mới sinh con, có con rồi vợ phải đi học đại học... Để thực hiện kế hoạch đó, bữa cơm của hai vợ chồng vẫn thường trực... cá khô; thứ bảy, chủ nhật và ngày lễ là mua hoa hồng về kết bó, kết giỏ bán; nhận hàng may gia công về đơm nút, làm khuy... Cực khổ lắm mới kiếm được đồng tiền nhưng khi có bà con, bạn bè nào bị tai ương bệnh hoạn là anh lại dốc túi cho, chẳng chút ngại ngần. Tính anh hiền và tốt đến mức chẳng nghĩ gì cho mình cả
Nguồn: soha.vn