Anatoly Akimov: Câu chuyện về HLV ngoại đầu tiên của bóng đá Việt Nam - ít ai ngờ đến!

BomKiki9094

New member
Ít ai biết rằng từ hơn 60 năm trước, bóng đá Việt Nam đã có HLV ngoại đầu tiên rồi nha!

Khi nhắc đến thành tích của bóng đá Việt Nam gần đây, không thể không kể đến công lao của các HLV ngoại. Đến giờ, thầy Park Hang-seo vẫn được xem là HLV ngoại thành công nhất của bóng đá Việt Nam. Còn HLV đồng hương Kim Sang-sik cũng đang có những thành tích khá ổn khi dẫn dắt đội tuyển quốc gia nha! ⚽

Nhiều người nghĩ năm 1995 mới là lần đầu bóng đá Việt Nam có HLV ngoại - ông Edson Tavares, rồi sau đó là Karl Heinz Weigang, Colin Murphy, Alfred Riedl... Nhưng thật ra, từ hơn 60 năm trước chúng ta đã có HLV trưởng đội tuyển quốc gia là người nước ngoài rồi đó! Đó chính là HLV người Liên Xô, ông Anatoly Mikhailovich Akimov.

84dc51d9dc1fb7970815.jpg


Ông Akimov sinh năm 1915, từng là một trong những thủ môn xịn sò nhất của bóng đá Liên Xô trước chiến tranh. Ông là trụ cột của Spartak Moskva và Torpedo Moskva, từng vô địch Liên Xô, được gọi lên đội tuyển quốc gia và sau này trở thành HLV dày dặn kinh nghiệm của hệ thống bóng đá Nga – Xô-viết đấy!

Ở Spartak, ông là thủ môn số 1 giai đoạn 1936–1938, hai lần đoạt cúp quốc gia, nổi danh với phong cách bắt bóng chắc như đinh đóng cột , phản xạ siêu nhanh và khả năng chỉ huy hàng thủ cực đỉnh. Sau khi giải nghệ, ông chuyển sang làm HLV tại các trường bóng đá thanh thiếu niên Moskva, rồi được coi là một trong những chuyên gia về thủ môn và chiến thuật hiện đại của Liên Xô thời hậu chiến.

Chính vì thế, năm 1958, Akimov được Liên Xô chọn cử sang miền Bắc Việt Nam để giúp xây dựng nền bóng đá sau chiến tranh - một nhiệm vụ mà phía Liên Xô đánh giá là "khó nhưng quan trọng" lắm đó, vì bóng đá Việt Nam lúc đó chưa có hệ thống thi đấu hay phương pháp huấn luyện khoa học gì cả. Ông tiếp quản và huấn luyện đội bóng đá Trường huấn luyện kỹ thuật Thể dục thể thao Trung ương, tức đội tuyển bóng đá quốc gia thời đó.

Khi đặt chân đến Hà Nội, ông tận mắt thấy một đất nước vừa qua chiến tranh, còn khó khăn thiếu thốn nhiều lắm. Trong hồi ký "Записки вратаря" (Những ghi chép của một thủ môn) xuất bản năm 1968, Akimov viết rằng ở Bắc Việt Nam thời điểm đó "không có giải vô địch quốc gia theo mô hình Liên Xô; chủ yếu là các đội của bộ ngành, tỉnh thành thi đấu với nhau, và đội tuyển chỉ tập hợp khi có giải của các nước xã hội chủ nghĩa".

40e94443bd3115e1a908.jpg


Nhưng dù vậy, ông ấn tượng sâu sắc với tính kỷ luật và tinh thần chịu khó của cầu thủ Việt Nam: "Không ai bỏ tập. Không ai cãi lại HLV. Họ làm mọi việc tôi yêu cầu, dù thời tiết nóng ẩm rất nặng nề đối với người châu Âu". Respect!

Anatoly Akimov mang sang Việt Nam cả một mô hình huấn luyện theo chu kỳ mà ông được đào tạo ở Spartak và Torpedo. Ông viết: "Tôi lập giáo án theo tuần: bốn đến năm buổi tập, một trận đấu, một ngày dành cho thể lực đặc biệt. Cuối tháng, toàn đội kiểm tra lại thành tích". Ông có các trợ lý Việt Nam như Trương Tấn Bửu, Нгуен Ван Динь и Нгуен Ван Куи (phiên âm lại tiếng Việt có thể là Nguyễn Văn Định, Nguyễn Văn Quý).

Đội tuyển Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự dẫn dắt của ông đã chơi một số trận quốc tế hiếm hoi: Thắng Mông Cổ 3–1, thua Triều Tiên 0–5 ngày 22/10/1959, cùng các trận giao hữu với Trung Quốc và đội công nhân quốc tế. Về năng lực cầu thủ, ông nhận xét: "Họ có tố chất. Chỉ cần hệ thống và thời gian" - nghe quen quen không?

Ông Akimov còn viết về tình yêu bóng đá của người Việt Nam nữa: "Ở Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, bóng đá là môn thể thao số 1. Huấn luyện các cầu thủ VN thật là dễ chịu. Đó là các cầu thủ luôn luôn cố gắng nỗ lực tập luyện. Họ có kỷ luật cao, yêu lao động và rất chăm chỉ. Các buổi tập luyện diễn ra trong nhiều điều kiện thời tiết khắc nghiệt khác nhau, nhưng trong suốt 2 năm làm việc, tôi chưa thấy một trường hợp nào bỏ tập hay không hoàn thành giáo án tập luyện". Đúng là tinh thần Việt Nam mình!

Akimov và vợ cũng giữ được nhiều kỷ niệm đẹp về Việt Nam. Ông viết về buổi lễ có Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Trong ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, chúng tôi được phát bản phiên âm bằng ký tự Nga để hát theo khi Hồ Chí Minh hát bài thiếu nhi. Ông rất thân thiện và nhẹ nhàng". Hai năm ở Hà Nội, giữa điều kiện chiến tranh và thiếu thốn, để lại trong họ một ký ức sâu sắc lắm.

Năm 1960, Akimov rời Việt Nam, được Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trao Huân chương Hữu nghị. Ông giữ một album ảnh đội tuyển Việt Nam và xem đó là "kỷ vật quý giá" trong suốt phần đời còn lại. Vợ ông kể: "Khi nhắc đến Việt Nam, Anatoly luôn mỉm cười. Hai năm đó tuy khó khăn nhưng đầy kỷ niệm đẹp." ❤️

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top