An toàn của trẻ em không thể đặt sau sự cẩu thả của người lớn

VoiCandy

New member
8787c6d1c4a0697e1556.png


Những mạng sống nhỏ bé ra đi trong sự bàng hoàng, để lại nỗi đau tột cùng cho người ở lại. Có những người sẽ mãi mãi không thể nguôi ngoai vì cứ nghĩ "giá như lúc đó mình cẩn thận hơn một chút..." thì có lẽ bi kịch đã không xảy ra

Ngày 10/3/2025 tại Hà Tĩnh, một bé trai 16 tháng tuổi đã bị xe của một phụ huynh cán qua ngay trước cổng nhóm trẻ tư thục. Camera ghi lại khoảnh khắc định mệnh: Cô giáo mở cửa đón học sinh nhưng không khép lại, để bé nhỏ xíu tự bước ra ngoài một mình. Chỉ vài phút ngắn ngủi, một sinh mạng non nớt đã không còn dưới bánh xe. Một gia đình mất đi đứa con thơ, một mái ấm vĩnh viễn không còn trọn vẹn nữa...

Còn vào ngày 29/5/2024 tại Thái Bình, một bé trai bị bỏ quên trên xe đưa đón suốt cả ngày. Không ai nhận ra em vắng mặt. Không ai kiểm tra lại xe trước khi về. Khi phát hiện ra thì đã quá muộn. Chuyến xe đến trường đã trở thành chuyến xe định mệnh

Những vụ tai nạn này không phải hiếm gặp đâu các bạn ơi. Năm 2023, bé gái 9 tuổi mắc kẹt giữa khe hai tòa nhà ở Lào Cai, bé trai 8 tuổi rơi xuống giếng nước bỏ hoang ở Đắk Lắk, và đau lòng nhất là bé trai 10 tuổi rơi xuống trụ bê tông ở Đồng Tháp. Tất cả những cái chết thương tâm này đều có chung một nguyên nhân: sự bất cẩn của người lớn.

Nhà văn Nam Cao từng nói: "Sự cẩu thả trong bất kỳ nghề nào cũng là một sự bất lương." Nhưng khi liên quan đến sinh mạng con người, đặc biệt là trẻ em, sự cẩu thả không chỉ là bất lương – mà còn là tội ác thực sự.

Một tài xế không check lại xe trước khi đi. Một giáo viên không khóa cửa lớp sau khi đón trẻ. Một phụ huynh không quan sát kỹ trước khi nhấn ga. Những hành động tưởng chừng nhỏ nhặt, nhưng khi kết hợp lại, đã trở thành bản án tử hình cho những sinh linh bé bỏng

c635801efa4268bf2f91.png


Ngày 30/5, khi hay tin con trai 5 tuổi qua đời vì bị bỏ quên trên xe đưa đón, chị T.T.L.P. lập tức từ Đài Loan bay về Việt Nam. Khoảnh khắc chị bước vào nhà tang lễ ở Thái Bình, nơi con trai nhỏ bé đang nằm đó lạnh lẽo, cả căn phòng lặng người trong tiếng nấc nghẹn. Chị lao đến, muốn ôm con vào lòng, muốn gọi tên con lần cuối, nhưng cổ họng nghẹn lại không thể nói nên lời. Nỗi đau quá lớn khiến chị ngất lịm ngay trước linh cữu của con, phải nhờ người thân dìu đi trong tiếng khóc xé lòng...

Có nỗi đau nào hơn nỗi đau của một người mẹ mất con?

Những bà mẹ đã từng bế con trên tay, nghe con cười, nhìn con chập chững bước đi, giờ đây chỉ còn có thể ôm những bộ quần áo nhỏ xíu, những món đồ chơi chưa kịp cũ. Họ vẫn quen chuẩn bị cơm cho con, nhưng bữa cơm ấy mãi mãi không còn ai ngồi ăn. Họ vẫn giật mình khi nghe tiếng trẻ con khóc, để rồi chợt nhớ ra đứa trẻ của mình đã không còn nữa.

Những người cha vốn là chỗ dựa vững chắc của gia đình, giờ cũng lặng lẽ lau nước mắt. Có người đứng lặng hàng giờ trước mộ con, tự trách mình vì đã không thể bảo vệ đứa trẻ mà họ yêu thương nhất. Có người thức trắng đêm, cố tìm câu giải thích nhưng không thể...

Và những người ông, người bà – những đứa trẻ từng ríu rít gọi họ mỗi ngày, giờ chỉ còn lại ký ức. Họ ngồi bên bậc cửa, nhìn ra khoảng sân vắng tanh, nơi lẽ ra cháu họ vẫn chạy nhảy cười đùa.

Nhưng nỗi đau không chỉ dừng ở gia đình. Đó còn là sự day dứt của những người vô tình gây ra bi kịch. Có những tài xế không còn dám cầm lái nữa sau tai nạn. Có những giáo viên sống phần đời còn lại trong ám ảnh. Có những người chỉ mong quay ngược thời gian để sửa sai, nhưng đã quá muộn...

Đôi khi, người lớn chỉ học được bài học sau những mất mát không thể cứu vãn

Bà Nguyễn Thị Việt Nga, Ủy viên Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội, đã từng nói: "Chúng ta chưa thực sự quan tâm đúng mức tới môi trường sống an toàn cho trẻ em." Những cái bẫy chết người vẫn tồn tại khắp nơi: nắp cống vỡ, ao hồ không rào chắn, công trình bỏ hoang. Và quan trọng hơn cả, là sự vô trách nhiệm của những người đáng lẽ phải bảo vệ các em.

Tiến sĩ Đặng Văn Cường, Ủy viên Ban chấp hành Hội Bảo vệ Quyền trẻ em Việt Nam, cũng nhấn mạnh: "Việc để một đứa trẻ 16 tháng tuổi tự ý chạy ra ngoài mà không kiểm soát là tắc trách nghiêm trọng. Đây không chỉ là sơ suất, mà là vi phạm quy định về bảo đảm an toàn cho trẻ em."

Chúng ta không thể lúc nào cũng có mặt để bảo vệ các bé, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra môi trường an toàn hơn cho các em. Một chút chậm lại để quan sát, một chút kỹ lưỡng hơn trong từng thao tác – có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết đấy.

20f59c9db1ea532b8ead.png


Những người làm giáo dục, tài xế xe đưa đón, phụ huynh đưa con đến trường – mỗi người đều có thể tạo nên môi trường an toàn cho trẻ. Chỉ cần cẩn trọng hơn một chút, dừng lại một giây để quan sát, một động tác check cuối cùng, có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Nhưng đáng tiếc là, đôi khi người lớn chỉ học được bài học sau những mất mát không thể cứu vãn

Mỗi lần chúng ta bỏ qua một nguyên tắc an toàn, một sự kiểm tra cuối cùng, một hành động nhỏ có thể ngăn chặn tai nạn – là mỗi lần chúng ta đánh cược với sinh mạng của những đứa trẻ vô tội. Và các em không có cơ hội để lựa chọn cả.

aae21d21f19bb634bc48.png


Những đứa trẻ đã ra đi mãi mãi, không gì có thể mang các em trở lại. Nhưng chúng ta còn có thể làm gì đó để không một đứa trẻ nào khác phải rời xa thế giới này vì sự bất cẩn của người lớn.

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top