DauXanh2438
New member
Ấn Độ đang trải qua thảm họa COVID-19 khủng khiếp nhất hành tinh, và nguyên nhân chính lại đến từ tâm lý "ez game" và việc y tế bị tư nhân hóa quá đà.
Dân Ấn Độ giờ đang thất vọng cực độ với chính quyền trung ương trong việc chống dịch. Bệnh viện này hết giường, bệnh viện kia thiếu oxy... Drama liên tục không hồi kết!
Đã 13 tháng kể từ khi WHO tuyên bố đại dịch, nhưng chính quyền Ấn Độ vẫn phản ứng siêu thụ động và nhìn làn sóng dịch thứ 2, thứ 3 ập vào dân chúng.
Riêng ngày 21/4/2021, Ấn Độ ghi nhận tới 315.000 ca nhiễm virus SARS-CoV-2 (gây bệnh viêm đường hô hấp cấp COVID-19) chỉ trong 24 tiếng đồng hồ. Tính tổng cộng thì Ấn Độ có tới 17 triệu ca nhiễm luôn! Con số này khủng khiếp, trong khi Trung Quốc tổng cộng chưa tới 100.000 ca.
Sự tăng đột biến này liên quan đến 3 yếu tố: 1- Các biến thể mới của SARS-CoV-2; 2- việc chưa tiêm vaccine cho đủ người; và 3- việc quản lý tương tác xã hội kém cỏi (bao gồm 3 triệu người hành hương tới lễ hội Kumbh Mela năm nay - đúng kiểu tụ tập đông người giữa mùa dịch
).
Phản ứng chậm như rùa, chủ quan như...
Nhân tố thứ 3 nổi bật hơn hẳn. Nhìn khắp thế giới thì thấy hễ nước nào xem nhẹ cảnh báo của WHO đều hứng chịu những đợt dịch tệ hại nhất.
Hồi tháng 2/2020, WHO đã yêu cầu chính phủ các nước đảm bảo (1) các quy tắc vệ sinh cơ bản - rửa tay, giãn cách, đeo khẩu trang, rồi sau đó họ đề xuất (2) xét nghiệm COVID-19, truy vết tiếp xúc và cách ly xã hội.
Bộ khuyến nghị thứ nhất không tốn nhiều tiền lắm. Chẳng hạn, chính phủ Việt Nam đã thực hiện rất nghiêm túc và làm giảm đà lây lan ngay tức khắc.
Trong khi đó, chính phủ Ấn Độ hành động chậm hơn dù đã có bằng chứng về độ nguy hiểm của bệnh này. Vào ngày 10/3/2020, trước khi WHO công bố đại dịch, chính phủ Ấn Độ báo cáo nước này mới chỉ 50 ca COVID-19, với ca nhiễm tăng gấp đôi trong 14 ngày. Động thái lớn đầu tiên của Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi là ban hành lệnh giới nghiêm trong 14 tiếng đồng hồ, nhưng cách này không tuân thủ đúng khuyến nghị của WHO.
Phong tỏa kiểu "anh em tự lo"
Lệnh phong tỏa chỉ được thông báo trước có 4 tiếng đồng hồ và khiến hàng trăm ngàn lao động di cư phải lên đường về quê, trong túi không có xu, nhiều người còn mang luôn virus SARS-CoV-2 về quê nữa.
Đã vậy, ở Ấn Độ có lúc người ta còn khuyên dân chúng đốt nến và gõ nồi ầm ĩ để... xua đuổi virus. Ủa??? ️
Lệnh phong tỏa được mở rộng thêm thời gian nhưng lại không mang tính hệ thống ở cấp độ quốc gia. Lệnh phong tỏa kéo dài trong tháng 5 và tháng 6/2020 nhưng ít ý nghĩa vì hàng triệu công nhân Ấn Độ vẫn phải trở lại nơi làm việc để có lương nuôi sống bản thân.
Sau một năm đại dịch, đã có 16 triệu người ở Ấn Độ bị phát hiện nhiễm virus SARS-CoV-2, trong đó có 185.000 ca tử vong đã được xác nhận. Số ca nhiễm và ca tử vong thực tế có thể còn cao hơn nữa.
Y tế tư nhân hóa: Lợi nhuận lên hàng đầu
Bộ phận y tế công của Ấn Độ không được đầu tư đúng mức, sự trông chờ bị đổ dồn sang khu vực y tế tư nhân (với lợi nhuận là động lực chính).
Chính quyền Ấn Độ đầu tư rất ít cho y tế, chỉ có 3,5% GDP vào năm 2018 - con số này vẫn như vậy trong hàng thập kỷ. Chi phí y tế bình quân đầu người của Ấn Độ theo sức mua tương đương là 275,13 USD vào năm 2018, tương đương mức của các nước như Kiribati (một nước rất bé), Myanmar và Sierra Leone. Con số này quá nhỏ đối với một quốc gia lớn, đông dân, có năng lực công nghiệp và giàu có như Ấn Độ.
Cuối năm 2020, chính phủ Ấn Độ thừa nhận họ chỉ có trung bình 0,8 bác sĩ trên 1.000 dân, và có 1,7 điều dưỡng viên trên 1.000 dân. Chẳng có nước nào có diện tích và quy mô kinh tế lớn như Ấn Độ mà lại có đội ngũ y tế bé nhỏ như vậy.
Không những thế, Ấn Độ chỉ có 5,3 giường bệnh trên 10.000 người, còn Trung Quốc có tới 43,1 giường bệnh trên cũng 10.000 dân. Ấn Độ chỉ có 2,3 giường điều trị tích cực trên 100.000 dân (so với 3,6 ở Trung Quốc) và chỉ có 48.000 máy thở (so với 70.000 máy thở chỉ riêng ở tỉnh Vũ Hán của Trung Quốc).
Điểm yếu này trong cơ sở hạ tầng y tế Ấn Độ hoàn toàn do quá trình tư nhân hóa, trong đó các bệnh viện tư nhân quản lý hệ thống trên nguyên tắc công suất tối đa và không có khả năng xử lý tình trạng quá tải.
Thuyết tối ưu hóa lợi nhuận không cho phép hệ thống y tế tư nhân xử lý các vấn đề quá tải, bởi nếu làm vậy thì khi bình thường họ sẽ bị dư thừa năng lực (kéo theo lãng phí, xét từ góc độ kinh doanh). Chẳng có doanh nghiệp tư nhân nào tự nguyện chuẩn bị thêm giường dự phòng và máy thở dự phòng cả. Điều này tất yếu kéo theo tình trạng khủng hoảng khi gặp đại dịch.
Chi phí thấp cho y tế đồng nghĩa với chi phí thấp cho cơ sở hạ tầng y tế và mức lương thấp cho nhân viên y tế. Điều này không tốt cho việc quản lý một xã hội hiện đại.
Nghịch lý drama: Trung tâm sản xuất thuốc mà... thiếu thuốc
Thiếu hụt là chuyện bình thường ở bất cứ xã hội nào. Nhưng việc thiếu các hàng hóa y tế cơ bản ở Ấn Độ trong đại dịch COVID-19 thực sự gây sốc.
Ấn Độ từ lâu được coi là trung tâm sản xuất dược phẩm của thế giới. Ngành công nghiệp dược Ấn Độ (đứng thứ 3 thế giới) thành thạo trong kỹ thuật "chế tạo đảo ngược" một loạt các loại thuốc thông dụng.
Ấn Độ sản xuất tới 60% vaccine toàn cầu, trong đó có 90% lượng vaccine sởi mà WHO sử dụng. Ấn Độ cũng trở thành nhà sản xuất thuốc lớn nhất cho thị trường Mỹ. Nhưng chẳng điều nào trong số này giúp ích Ấn Độ trong cuộc khủng hoảng COVID-19.
Vaccine COVID-19 không được cung cấp cho người dân Ấn Độ với nhịp độ cần thiết. Việc tiêm chủng cho người dân Ấn Độ sẽ không hoàn thành trước tháng 11/2021. Chính sách mới của chính phủ Ấn Độ cho phép các nhà sản xuất vaccine nâng giá nhưng không phải để sản xuất đủ vaccine đáp ứng nhu cầu.
Ấn Độ còn xuất khẩu oxy dù lượng dự trữ trong nước đang thiếu hụt dần. Logic đâu anh ơi?
Nguồn: kenh14.vn
Dân Ấn Độ giờ đang thất vọng cực độ với chính quyền trung ương trong việc chống dịch. Bệnh viện này hết giường, bệnh viện kia thiếu oxy... Drama liên tục không hồi kết!
Đã 13 tháng kể từ khi WHO tuyên bố đại dịch, nhưng chính quyền Ấn Độ vẫn phản ứng siêu thụ động và nhìn làn sóng dịch thứ 2, thứ 3 ập vào dân chúng.
Riêng ngày 21/4/2021, Ấn Độ ghi nhận tới 315.000 ca nhiễm virus SARS-CoV-2 (gây bệnh viêm đường hô hấp cấp COVID-19) chỉ trong 24 tiếng đồng hồ. Tính tổng cộng thì Ấn Độ có tới 17 triệu ca nhiễm luôn! Con số này khủng khiếp, trong khi Trung Quốc tổng cộng chưa tới 100.000 ca.
Sự tăng đột biến này liên quan đến 3 yếu tố: 1- Các biến thể mới của SARS-CoV-2; 2- việc chưa tiêm vaccine cho đủ người; và 3- việc quản lý tương tác xã hội kém cỏi (bao gồm 3 triệu người hành hương tới lễ hội Kumbh Mela năm nay - đúng kiểu tụ tập đông người giữa mùa dịch
Phản ứng chậm như rùa, chủ quan như...
Nhân tố thứ 3 nổi bật hơn hẳn. Nhìn khắp thế giới thì thấy hễ nước nào xem nhẹ cảnh báo của WHO đều hứng chịu những đợt dịch tệ hại nhất.
Hồi tháng 2/2020, WHO đã yêu cầu chính phủ các nước đảm bảo (1) các quy tắc vệ sinh cơ bản - rửa tay, giãn cách, đeo khẩu trang, rồi sau đó họ đề xuất (2) xét nghiệm COVID-19, truy vết tiếp xúc và cách ly xã hội.
Bộ khuyến nghị thứ nhất không tốn nhiều tiền lắm. Chẳng hạn, chính phủ Việt Nam đã thực hiện rất nghiêm túc và làm giảm đà lây lan ngay tức khắc.
Trong khi đó, chính phủ Ấn Độ hành động chậm hơn dù đã có bằng chứng về độ nguy hiểm của bệnh này. Vào ngày 10/3/2020, trước khi WHO công bố đại dịch, chính phủ Ấn Độ báo cáo nước này mới chỉ 50 ca COVID-19, với ca nhiễm tăng gấp đôi trong 14 ngày. Động thái lớn đầu tiên của Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi là ban hành lệnh giới nghiêm trong 14 tiếng đồng hồ, nhưng cách này không tuân thủ đúng khuyến nghị của WHO.
Phong tỏa kiểu "anh em tự lo"
Lệnh phong tỏa chỉ được thông báo trước có 4 tiếng đồng hồ và khiến hàng trăm ngàn lao động di cư phải lên đường về quê, trong túi không có xu, nhiều người còn mang luôn virus SARS-CoV-2 về quê nữa.
Đã vậy, ở Ấn Độ có lúc người ta còn khuyên dân chúng đốt nến và gõ nồi ầm ĩ để... xua đuổi virus. Ủa??? ️
Lệnh phong tỏa được mở rộng thêm thời gian nhưng lại không mang tính hệ thống ở cấp độ quốc gia. Lệnh phong tỏa kéo dài trong tháng 5 và tháng 6/2020 nhưng ít ý nghĩa vì hàng triệu công nhân Ấn Độ vẫn phải trở lại nơi làm việc để có lương nuôi sống bản thân.
Sau một năm đại dịch, đã có 16 triệu người ở Ấn Độ bị phát hiện nhiễm virus SARS-CoV-2, trong đó có 185.000 ca tử vong đã được xác nhận. Số ca nhiễm và ca tử vong thực tế có thể còn cao hơn nữa.
Y tế tư nhân hóa: Lợi nhuận lên hàng đầu
Bộ phận y tế công của Ấn Độ không được đầu tư đúng mức, sự trông chờ bị đổ dồn sang khu vực y tế tư nhân (với lợi nhuận là động lực chính).
Chính quyền Ấn Độ đầu tư rất ít cho y tế, chỉ có 3,5% GDP vào năm 2018 - con số này vẫn như vậy trong hàng thập kỷ. Chi phí y tế bình quân đầu người của Ấn Độ theo sức mua tương đương là 275,13 USD vào năm 2018, tương đương mức của các nước như Kiribati (một nước rất bé), Myanmar và Sierra Leone. Con số này quá nhỏ đối với một quốc gia lớn, đông dân, có năng lực công nghiệp và giàu có như Ấn Độ.
Cuối năm 2020, chính phủ Ấn Độ thừa nhận họ chỉ có trung bình 0,8 bác sĩ trên 1.000 dân, và có 1,7 điều dưỡng viên trên 1.000 dân. Chẳng có nước nào có diện tích và quy mô kinh tế lớn như Ấn Độ mà lại có đội ngũ y tế bé nhỏ như vậy.
Không những thế, Ấn Độ chỉ có 5,3 giường bệnh trên 10.000 người, còn Trung Quốc có tới 43,1 giường bệnh trên cũng 10.000 dân. Ấn Độ chỉ có 2,3 giường điều trị tích cực trên 100.000 dân (so với 3,6 ở Trung Quốc) và chỉ có 48.000 máy thở (so với 70.000 máy thở chỉ riêng ở tỉnh Vũ Hán của Trung Quốc).
Điểm yếu này trong cơ sở hạ tầng y tế Ấn Độ hoàn toàn do quá trình tư nhân hóa, trong đó các bệnh viện tư nhân quản lý hệ thống trên nguyên tắc công suất tối đa và không có khả năng xử lý tình trạng quá tải.
Thuyết tối ưu hóa lợi nhuận không cho phép hệ thống y tế tư nhân xử lý các vấn đề quá tải, bởi nếu làm vậy thì khi bình thường họ sẽ bị dư thừa năng lực (kéo theo lãng phí, xét từ góc độ kinh doanh). Chẳng có doanh nghiệp tư nhân nào tự nguyện chuẩn bị thêm giường dự phòng và máy thở dự phòng cả. Điều này tất yếu kéo theo tình trạng khủng hoảng khi gặp đại dịch.
Chi phí thấp cho y tế đồng nghĩa với chi phí thấp cho cơ sở hạ tầng y tế và mức lương thấp cho nhân viên y tế. Điều này không tốt cho việc quản lý một xã hội hiện đại.
Nghịch lý drama: Trung tâm sản xuất thuốc mà... thiếu thuốc
Thiếu hụt là chuyện bình thường ở bất cứ xã hội nào. Nhưng việc thiếu các hàng hóa y tế cơ bản ở Ấn Độ trong đại dịch COVID-19 thực sự gây sốc.
Ấn Độ từ lâu được coi là trung tâm sản xuất dược phẩm của thế giới. Ngành công nghiệp dược Ấn Độ (đứng thứ 3 thế giới) thành thạo trong kỹ thuật "chế tạo đảo ngược" một loạt các loại thuốc thông dụng.
Ấn Độ sản xuất tới 60% vaccine toàn cầu, trong đó có 90% lượng vaccine sởi mà WHO sử dụng. Ấn Độ cũng trở thành nhà sản xuất thuốc lớn nhất cho thị trường Mỹ. Nhưng chẳng điều nào trong số này giúp ích Ấn Độ trong cuộc khủng hoảng COVID-19.
Vaccine COVID-19 không được cung cấp cho người dân Ấn Độ với nhịp độ cần thiết. Việc tiêm chủng cho người dân Ấn Độ sẽ không hoàn thành trước tháng 11/2021. Chính sách mới của chính phủ Ấn Độ cho phép các nhà sản xuất vaccine nâng giá nhưng không phải để sản xuất đủ vaccine đáp ứng nhu cầu.
Ấn Độ còn xuất khẩu oxy dù lượng dự trữ trong nước đang thiếu hụt dần. Logic đâu anh ơi?
Nguồn: kenh14.vn