Spoil trước luôn: Chỉ có duy nhất một quốc gia sẵn sàng "share" công nghệ máy bay thế hệ 5 cho Ấn Độ đó nha!
Ngày 20/12, tờ Sputnik thả bài "American F-21 or Russian MiG-35 to be Hot Favorites for $15 Bln Indian Fighter Jet Tender: Analysts" của tác giả Rishikesh Kumar. Để các bạn nắm rõ drama Ấn Độ đang gấp rút tìm máy bay chiến đấu mới thay thế đống máy bay đời Liên Xô đã "sắp về hưu", mình xin phép lược dịch bài này nhé!
"Cửa" để Ấn Độ tiếp cận máy bay chiến đấu Mỹ đã mở hay chưa?
Hôm 19/12, truyền thông Ấn Độ náo loạn về thỏa thuận Phụ lục An ninh Công nghiệp (ISA) vừa được ký giữa Mỹ và Ấn Độ tại cuộc đối thoại cấp bộ trưởng "2+2" ở Washington.
Thỏa thuận ISA này quan trọng vì nó được coi là "chìa khóa vàng" để các quốc gia muốn nhận công nghệ quốc phòng từ Mỹ. Bộ trưởng Quốc phòng Rajnath Singh vừa bày tỏ hy vọng rằng việc ký ISA sẽ cho phép chuyển giao công nghệ Mỹ về cho các nhà sản xuất Ấn Độ.
Nhà phân tích quân sự kiêm cựu lãnh đạo Không quân Ấn Độ (IAF) Vijainder K. Thakur cho biết: "Việc ký một trong những 'thỏa thuận nền tảng' quan trọng nhất này sẽ dọn đường cho Boeing và Lockheed Martin cạnh tranh trong cuộc đấu thầu sắp tới với F/A-18E/F Super Hornet và F-21".
Đáng chú ý, Lockheed Martin từng cam kết tháng 4/2019 rằng sẽ KHÔNG bán F-21 cho bất kỳ quốc gia nào khác nếu họ trúng thầu hợp đồng 114 máy bay của Ấn Độ. Wow, độc quyền luôn!
Ấn Độ đang áp dụng "thuyết tiến hóa của Darwin" để chọn vũ khí?
IAF đang cần gấp một giải pháp thay thế cho đống máy bay chiến đấu hạng nhẹ thời Liên Xô đã "về già" như MiG-21, MiG-23 và MiG-27. Chính phủ dự kiến "lấp đầy khoảng trống" bằng một thương vụ vũ khí cực khủng.
Nhà phân tích Thakur nói: "Phương án hợp lý nhất là máy bay chiến đấu hạng trung có giá phải chăng như F-21, MiG-35 và SAAB JAS-39 Gripen. Còn Dassault Rafale, Eurofighter và F/A-18 thì... hơi đắt đỏ so với yêu cầu kỹ thuật IAF đưa ra vì ngân sách có hạn mà số lượng cần mua lại cực nhiều".
Một số chuyên gia phương Tây "đặt cửa" cho Rafale vì cho rằng Dassault của Pháp có thể giảm giá ở đợt đấu thầu 114 máy bay này do đã giảm được khá nhiều chi phí sản xuất sau khi giành gói thầu 36 chiếc Rafale trước đó.
Tuy nhiên, tháng 10/2019, Đại tướng Không quân Ấn Độ Rakesh Bhadauria nhấn mạnh: để bán thêm Rafale, Dassault phải thắng thầu với điều kiện hợp tác sản xuất nhất định với nhà sản xuất địa phương. "Kế hoạch của chúng tôi là chế tạo 114 máy bay chiến đấu đa chức năng (MRFA) theo mô hình Đối tác chiến lược (SP) của Ấn Độ".
Cựu cố vấn tài chính Bộ Quốc phòng Ấn Độ Amit Cowshish bình luận: "Các yêu cầu hiện tại khiến khá nhiều loại máy bay có thể đáp ứng, Ấn Độ đang ngụ ý rằng việc máy bay Mỹ tham gia đấu thầu là không bị hạn chế".
MiG-35 vẫn là một "ẩn số" lớn trong cuộc đấu thầu sản xuất 114 máy bay cho IAF đây nha!
Vấn đề "đầu tiên" là gì?
Hầu hết các nhà phân tích Ấn Độ đều đồng ý rằng CHI PHÍ sẽ đóng vai trò quan trọng nhất trong việc lựa chọn vũ khí. Xét toàn diện, thực trạng này cho thấy việc thiếu nguồn vốn trầm trọng cho hiện đại hóa IAF.
Năm tài khóa 2019-2020 (kết thúc tháng 3/2020), IAF có ngân sách gần 5,1 tỷ USD để hiện đại hóa, trong đó 3,5 tỷ USD cho mua sắm máy bay và động cơ. Với tình hình kinh tế Ấn Độ hiện tại, ngân sách năm 2020-2021 có thể giảm hoặc đình trệ luôn.
Cựu cố vấn tài chính Cowshish cho biết: "Tất nhiên sẽ có cạnh tranh gay gắt giữa các nhà sản xuất trong việc chuyển giao công nghệ, chủ yếu do quy mô đơn hàng lớn. Nhưng đó không phải 'yếu tố then chốt'. Theo tôi, ngoài cân nhắc chiến lược, tài chính sẽ đóng vai trò quan trọng trong quá trình ra quyết định".
Nhà phân tích Thakur: "F-21 và MiG-35 sẽ là những cái tên được quan tâm nhất. Thiết kế của chúng có một số điểm tương đồng nhưng MiG-35 có tiềm năng phát triển lớn hơn, còn chi phí dài hạn của F-21 có thể thấp hơn".
Việc thiếu ngân sách quốc phòng là lý do khiến IAF phải tiếp tục dùng một số lượng chưa xác định MiG-21 Bison đấy nha.
Nhiều lựa chọn máy bay thế hệ 5, nhưng cuối cùng Ấn Độ sẽ quay về "cái máng lợn"?
IAF hiện có ba lựa chọn cho máy bay chiến đấu tàng hình. Đầu tiên là chương trình máy bay chiến đấu tiên tiến hạng trung (AMCA).
Ngoài gợi ý về khả năng sản xuất F-21 hạng nhẹ trong liên doanh Mỹ-Ấn Độ, Lockheed Martin bày tỏ sẵn sàng hợp tác với Ấn Độ trong chương trình AMCA, cũng như chương trình Máy bay chiến đấu hạng nhẹ Tejas MK2.
Thứ hai là máy bay phản lực F-35 của Mỹ. Hiện Washington đang xuất khẩu F-35 cho đồng minh với giá khoảng 90 triệu USD mỗi chiếc.
Và thứ ba là chương trình máy bay chiến đấu tàng hình PAK FA hợp tác với Nga. Ấn Độ đã đầu tư vào giai đoạn ban đầu của dự án mà sau này đã trở thành máy bay chiến đấu thế hệ 5 Su-57.
Nhà phân tích Thakur: "Lựa chọn của Ấn Độ sẽ phụ thuộc vào việc chuyển giao công nghệ thay vì các bí quyết để phát triển thiết bị điện tử, vật liệu và động cơ. New Delhi sẽ phải duy trì sự hợp lý trong lựa chọn máy bay chiến đấu để thay thế MiG-21, MiG-23, MiG-27".
Chương trình AMCA của Ấn Độ liệu có "lặp lại vết xe đổ" của xe tăng Arjun và máy bay Tejas hay không?
Tướng Bhadauria của IAF đang đặt khá nhiều kỳ vọng vào chương trình AMCA kể từ khi ông tiếp quản lực lượng 140.000 quân: "Chúng ta gọi AMCA là máy bay thế hệ 5, không có nghĩa công nghệ bị giới hạn ở thế hệ 5. Công nghệ trên máy bay thậm chí có thể tương đương máy bay thế hệ 6. DRDO (Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ) phải biến nó thành hiện thực. Nếu không, không chỉ niềm tự hào về khoa học kỹ thuật bị đe dọa, mà còn bộc lộ điểm yếu của IAF".
Nhưng nếu nhìn vào "thành tích buồn" trước đây của DRDO trong việc phát triển vũ khí trong nước, các nhà phân tích Ấn Độ đã phản đối tuyên bố rằng AMCA chỉ mất vài năm nữa để đưa vào trang bị.
Nhà phân tích Thakur kết luận: "Theo quan điểm của tôi, cuối cùng IAF sẽ chọn Su-57 vì người Nga sẽ đảm bảo máy bay chiến đấu thỏa mãn tất cả kỳ vọng của họ. Chương trình AMCA sẽ mất nhiều thời gian hơn để phát triển và cho tới thời điểm hiện tại, KHÔNG CÓ quốc gia nào khác (ngoài Nga) sẽ bán công nghệ máy bay thế hệ 5 cho Ấn Độ".
Nguồn: soha.vn