Ăn 5 cái bánh xèo xong, bà mẹ bỏ luôn con 3 tuổi lại quán rồi biến mất

2a9f7ae88cd6f62c1317.jpg


Thương ghê cho bé gái 3 tuổi bị mẹ ruột bỏ rơi, chân tay lấm lem, mặt mệt mỏi, vợ chồng ông Chương (TP.HCM) đã mang về nhà nuôi gần 1 năm nay.

Ngày 2/9, đường phố Sài Gòn rộng thênh thang, ít xe cộ qua lại. Các con cháu đưa nhau đi Thảo Cầm Viên chơi, còn vợ chồng ông Nguyễn Văn Chương (phường 16, quận Gò Vấp, TP.HCM) thì đẩy xe bánh xèo ra đường Lê Đức Thọ mở quán sớm như thường lệ.

11 giờ trưa, ông đẩy xe đựng chén bát, bàn ghế, bếp, củi đun ra chỗ bán. Theo sau chồng, bà Phạm Thị Luôn đẩy xe có nồi bột, nhân làm bánh, nước chấm bánh làm sẵn ở nhà.

Nhìn hai người già tóc muối tiêu, còng lưng đẩy xe, mồ hôi nhễ nhại, mấy người bán trái cây, bán báo dạo bàn tán: "Lớn tuổi rồi mà ông bà ấy vẫn siêng quá. Cuối năm ngoái, có khách đến ăn bánh rồi bỏ con khoảng 3 tuổi lại luôn. Ông bà ấy nuôi từ đó đến giờ. Con bé giờ dính ông bà ấy lắm á".

c95f59e02b3c23525e57.jpg


Chỉ vì 5 cái bánh xèo, bé gái bị bỏ rơi giữa Sài Gòn

Vợ chồng ông Chương cùng 66 tuổi. Trước đây, ông là giáo viên, bà mở quán bánh xèo lề đường. Khi nghỉ hưu, ông ra phụ vợ bán bánh. Hằng ngày, bà đứng bếp đổ bánh, ông chạy lấy rau, bánh tráng, nước mắm cho khách. Khách ăn xong, ông dọn bàn, phụ vợ rửa chén đũa.

Ngày 22/12/2018, Sài Gòn đang mùa Giáng sinh, thời tiết se se lạnh, đường phố trang trí lung linh, nhạc Giáng sinh vang rộn ràng. Như thường lệ, ông Chương cùng vợ dọn hàng ra bán. Mùa Giáng sinh nên khách vào quán ông bà ăn đông hơn hẳn.

2 giờ chiều hôm đó, một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, cao khoảng 1m60, da ngăm đen, mặc bộ đồ hoa dẫn con gái khoảng 3 tuổi đến quán gọi 5 chiếc bánh xèo ăn. Ông Chương lấy rau, bánh tráng, nước chấm và trà đá cho khách trước. Khi bà Luôn vừa làm xong 5 cái bánh xèo nóng hổi, thơm phức, ông đưa ra bàn cho mẹ con người phụ nữ ăn. Xong ông đi phục vụ ở bàn khác. Còn bà Luôn cứ lui cui ở bếp đổ hết đợt bánh này đến đợt bánh khác.

Ăn xong, người phụ nữ không trả tiền, lẳng lặng bỏ đi, để con gái lại một mình. Bên cạnh bé gái là một túi xách cũ kĩ, bạc màu. Bên trong túi chỉ có hai bộ đồ của bé gái đã cũ. "Khách đông quá, vợ chồng tôi không để ý kịp", ông Chương nhớ lại.

Khi nhìn thấy bé gái ngồi một mình, không thấy người phụ nữ đâu nữa, ông mới đến hỏi: "Mẹ con đâu rồi?". Nét mặt mệt mỏi, bé gái vừa nói vừa mếu máo: "Mẹ đi rồi".

"Cháu bé lúc đó thương lắm luôn. Bị mẹ bỏ lại nhưng không khóc. Cháu cứ ngồi im ở ghế, không quậy phá gì cả. Hai chân cháu đầy thẹo, bụi đất và cứ chà vào nhau hoài", ông Chương nhớ lại lúc nhìn thấy bé gái.

9a64364b9231208caa01.jpg


"Người ta bỏ con như bỏ một món đồ vậy đó. Ít ra cũng có một lời nhắn để lại là con bao nhiêu tuổi, tên gì chứ. Đằng này, không có một cái gì cả luôn", ông Chương nói buồn rười rượi.

Dù biết người phụ nữ kia đã bỏ con rồi, bà Luôn vẫn bảo chồng chờ đến tối, vì biết đâu mẹ bé chỉ "gửi" con đi công việc gì đó. Bà rửa mặt, tay chân cho bé, lấy nước cho bé uống, trái cây cho bé ăn rồi hai vợ chồng vừa làm việc, vừa thay nhau trò chuyện cho bé đỡ tủi thôi.

Quyết định mang về nhà nuôi như con cháu ruột

Chờ đến chiều tối vẫn không thấy người phụ nữ kia đến đón con, bà Luôn cùng chồng quyết định mang về nhà nuôi, đặt tên là Nguyễn Ngọc Tường Vy, gọi là cháu, xưng là ông bà nội luôn. "Con bé lanh lắm. Mặt, mũi, mắt rất đẹp, vậy mà bị mẹ bỏ", bà Luôn nói.

Ông Chương cho biết, vợ chồng ông có hai cháu nội, ba cháu ngoại nên khi về nhà mới, có các anh chị chơi cùng, Tường Vy thích nghi nhanh lắm. Điều ông thắc mắc là không hiểu sao, lúc nào bé cũng đưa hai chân chà vào nhau, miệng nói: "Con gián ông ơi. Con sợ lắm". Hai ông bà phải mất cả tuần để tập, giúp bé cai được tật xấu này. "Chắc con bé sinh ra trong gia đình khó khăn, hoặc từng sống ở đường phố mới vậy", ông Chương đặt nghi vấn.

Đến nay, Tường Vy đã sống với ông bà Chương được gần 1 năm rồi. Em ngoan ngoãn, lễ phép, nghe lời ông bà nội và các anh chị lắm. Ông Chương cho biết, em rất thích đi học.

Từng là thầy giáo, tối nào ông cũng dạy chữ, nhận biết màu sắc, đồ vật, con vật cho cháu. "Con bé nhanh lắm luôn. Tôi chỉ dạy một lần là cháu nhớ", giọng ông Chương hạnh phúc vô cùng.

1d01bfaf8bc00b7f7d81.jpg


Ông Chương cho biết, do Tường Vy không có giấy khai sinh, nên vừa rồi vợ chồng ông phải cho bé học ở trường mẫu giáo tư, học phí mỗi tháng hơn 3 triệu đồng. Hiện tại, ông đang làm giấy khai sinh, nhập hộ khẩu cho Tường Vy để tới đây bé sẽ được học trường công và được hưởng các quyền lợi của trẻ em.

Con gái của ông Chương đang ở với ba mẹ. Chị và chồng không còn sống cùng nhau nữa. Trong giấy khai sinh của Tường Vy, ông Chương nói, sẽ để con gái là mẹ bé.

"Vợ chồng tôi cũng lớn tuổi rồi, để cháu gọi ông bà sẽ hợp lý hơn", ông Chương nói và cho biết, nhất định sẽ chăm sóc, yêu thương và lo cho Tường Vy một tương lai tốt đẹp.

"Con bé rất nhanh và thông minh lắm. Dù kinh tế không khá giả, nhưng tôi có lương hưu và quán bánh xèo mở hơn 21 năm nên đủ lo cho bé. Quan trọng là có sức khỏe là được rồi", giọng ông Chương lạc quan. Nghe chồng nói, bà Luôn cười hiền, đồng ý với chồng.

312ca4773ddc36ae5693.jpg


Sau khi đăng thông báo không có ai đến nhận con, ủy ban phường thấy vợ chồng ông Chương đủ điều kiện nên đã tạo điều kiện để nuôi bé Tường Vy. "Hiện nay, chúng tôi đã tiếp nhận giấy tờ xin làm giấy khai sinh và nhập hộ khẩu cho bé Tường Vy của ông Chương. Chúng tôi đang xác minh để hoàn tất thủ tục cho bé Tường Vy được đi học và hưởng các quyền lợi của trẻ em", ông Minh cho biết.

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top