Ám ảnh nỗi cô đơn tột cùng khi ở lại TP.HCM ăn Tết một mình

MiuCoco3247

New member
cca3db30320f4e4239bb.jpg


Tết Nguyên đán 2024 có lẽ sẽ mãi ám ảnh mình bởi cảm giác cô đơn tột cùng, cái giá phải trả cho quyết định sai lầm: Không về quê mà ở lại TP.HCM ăn Tết một mình

Mình vào TP.HCM học tập và sinh sống đến giờ đã 12 năm rồi. Mỗi lần Tết đến, mình đều háo hức về quê thăm ông bà, ba mẹ, hội bạn thân, cảm nhận cái vibe ấm áp của gia đình và không khí sum họp đó.

Thế nhưng, năm ngoái - Tết Giáp Thìn 2024, mình đã có quyết định táo bạo mặc kệ sự khuyên can của mọi người: Ở lại TP.HCM ăn Tết một mình thay vì về Nam Định như mọi năm. Quyết định này không phải vì bận rộn hay thiếu tiền, mà đơn giản chỉ vì muốn thử cảm giác khác biệt trong một dịp mà hầu như mọi người đều về nhà cả. Ở lại, mình sẽ có thời gian để nghỉ ngơi, khám phá TP.HCM ở trạng thái không vội vã.

Và đó là cái Tết nhớ đời luôn các bạn ơi Cho đến tận bây giờ, mình vẫn ám ảnh không thể quên chuỗi ngày cô độc đó.

245bb947c9a5f1434dba.jpg


Mình nhớ như in chiều 28 tháng Chạp năm ngoái, sau khi hớn hở chào đồng nghiệp với lời chúc đón năm mới vui vẻ, mình xúng xính váy áo ra đường mua sắm cho cái Tết đầu tiên ở lại TP.HCM, lần đầu tiên đi sắm Tết với vai trò bà chủ chứ không phải chân lon ton. Mình rất excited với việc mua từng món đồ về trang hoàng căn hộ thuê của mình.

Vào cuối ngày, khi nhìn các gia đình gồm ba mẹ, con cái chở nhau đi chọn mai, chọn hoa cảnh, cười tươi hớn hở rồi giơ điện thoại ra selfie, mình hơi ngẩn người, nhớ đến những lần đi chợ hoa cùng bố và các em. Khoảnh khắc đó qua nhanh, mình lại hăm hở ngắm và chọn được một cặp mai, đào nhỏ xinh về trưng.

Chiều tối 30 Tết, khi mọi nhà đã sắm sửa xong, phố phường dần vắng tanh. Những con đường bình thường tấp nập người qua lại giờ đây trở nên im lặng, người Sài Gòn đã về nhà, quây quần bên người thân; dân ngoại tỉnh như mình thì đã về quê hết rồi. Không hề vướng bận nên mình vẫn đi dạo trên các con phố. Nhìn những cửa hàng đóng kín, bên trong tối thui, tự dưng sự hưng phấn vì tự do của mình tụt xuống, nhường chỗ cho cảm giác như mình bị bỏ lại như một phần của thế giới đã không còn ở đây nữa.

f368f7b0e90070457a45.jpg


0h00 - Giao thừa, lúc này thì mình "tụt mood" thật sự Những năm trước, đây là thời khắc mình và người thân đang tíu tít sau màn đếm ngược đón năm mới, chờ bố thắp hương xong để cùng quây quần bên mâm cỗ, còn mình lúc này ngồi một mình trong căn phòng trống vắng, nghĩ đến những gia đình xung quanh đang cùng nhau nói cười mà nước mắt chực tràn.

Mình gọi điện về cho ba mẹ, cố không để giọng méo đi vì tiếng nấc đang cố kìm, nhưng vẫn không giấu nổi đấng sinh thành. Và rồi mình khóc thành tiếng, nức nở như một đứa trẻ ngay sau câu hỏi của ba: "Cô đơn lắm có phải không?".

Những ngày tiếp theo, mình tiếp tục sống trong không khí trống vắng này.

Mình chọn một nhà hàng ở trung tâm cho bữa ăn đầu năm mới. Nhà hàng đông người, gần như kín bàn, đều là những đại gia đình quây quần với nhau. Để không bị lạc lõng và tránh ánh mắt dò xét, mình ăn vội rồi rời đi.

a903648f0479bd95713e.jpg


Ghé phố đi bộ, vẫn là hình ảnh các đại gia đình. Ai nấy đều xúng xính áo dài, trao nhau những nụ hôn, những cái ôm để chụp hình kỷ niệm. Những hình ảnh này làm mình nhớ về 28 mùa Tết ngọt ngào, ấm áp đã qua. Nếu không có quyết định sai lầm, lẽ ra giờ này mình đang cùng ba mẹ ở nhà ông bà ngoại, chúc thọ ông bà và nhận phong bao lì xì.

Lạc lõng giữa thành phố rộng lớn, mình quyết định về lại căn hộ, thu mình trong 4 bức tường, cầm điện thoại lướt mạng, xem phim. Đồ ăn từng bữa được mình gọi giao tới tận nhà.

Lo con gái tủi thân, ba mẹ thường xuyên gọi video với mình. Nhưng những cuộc gọi với gia đình, bạn bè chỉ làm mình càng thêm nỗi nhớ nhà

Cảm giác lẻ loi trong những ngày Tết này khiến mình nhận ra rằng, dù bản thân độc lập đến đâu thì vào ngày Tết cổ truyền, vẫn không gì có thể thay thế cảm giác được yêu thương, chia sẻ và quây quần bên người thân.

Mình từng nghĩ rằng ở lại TP.HCM sẽ là một trải nghiệm thú vị, độc đáo, một dịp để khám phá sự yên tĩnh của đô thị luôn đông nghẹt người, nhưng hóa ra cái giá phải trả là một khoảng trống lớn trong tâm hồn mà mình không thể lấp đầy bằng bất kỳ thứ gì Chưa bao giờ mình thấy Tết dài đến vậy. Cảm giác cô độc tột cùng như thể bị loại bỏ khỏi thế giới ấy khắc sâu vào lòng mình, khiến mình phải suy nghĩ lại về những gì mình đang có và những gì mình cần.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top