Quỳ hoa bảo điển chính là một trong những bí kíp võ thuật đỉnh của đỉnh trong thế giới kiếm hiệp Kim Dung đó nha! Và plot twist là nó có chung "gia phả" với Tịch tà kiếm pháp luôn á
Xuất hiện trong bộ tiểu thuyết "Tiếu ngạo giang hồ" của ông tổ Kim Dung, Quỳ hoa bảo điển là môn tuyệt kỹ vừa xịn sò vừa đáng sợ vô cùng. Lý do ư? Đơn giản vì điều kiện để luyện nó hơi... quái dị tí
Nhắc đến Quỳ hoa bảo điển là phải kể ngay đến Đông Phương Bất Bại - một nhân vật huyền thoại mà cả giang hồ phải nể. Vì luyện môn võ công này mà y trở thành người ái nam ái nữ. Có 2 câu thơ về y mà nghe xong ai cũng phải run:
"Nhật xuất Đông Phương
Duy ngã Bất Bại"
(Tạm dịch: Mặt trời mọc phương Đông, chỉ có ta là Bất Bại thôi )
Quỳ Hoa bảo điển nổi tiếng với "Thân pháp quỷ mị" - di chuyển nhanh như chớp, ra chiêu thần tốc cộng thêm tuyệt kỹ ám khí "Tú hoa châm" nữa thì coi như vô địch rồi! Không phải là không có điểm yếu đâu, nhưng mà thân pháp quá nhanh chỉ để lại tàn ảnh thôi, nên tìm được lỗ hổng cũng khó mà đánh trúng lắm
Sau khi luyện thành Quỳ hoa bảo điển, Đông Phương Bất Bại mạnh đến mức một mình solo cả 4 đại cao thủ là Lệnh Hồ Xung, Nhậm Ngã Hành, Nhậm Doanh Doanh và Hướng Vấn Thiên mà vẫn áp đảo! Chỉ có Lệnh Hồ Xung học được Độc cô cửu kiếm nên nhìn ra sơ hở của Đông Phương Bất Bại thôi, nhưng vẫn chưa đánh trúng được. Phải đến khi Nhậm Doanh Doanh tấn công Dương Liên Đình khiến Đông Phương Bất Bại mất tập trung thì mới bị hạ gục
Tuy là môn võ công cực kỳ mạnh, nhưng nó có một đặc điểm đáng sợ vãi: giống như Tịch tà kiếm pháp, muốn luyện Quỳ hoa bảo điển phải... tự cung Vì thế Đông Phương Bất Bại cũng chung số phận với Lâm Bình Chi và Nhạc Bất Quần - đều trở thành người ái nam ái nữ.
Về nguồn gốc của môn võ công này, theo lời kể của Phương Chứng đại sư (trụ trì Thiếu Lâm Tự) trong "Tiếu ngạo giang hồ" khi bàn việc cùng Lệnh Hồ Xung và Xung Hư đạo (trưởng môn phái Võ Đang) trên đỉnh núi Hằng Sơn: Đây chính là bí kíp võ thuật thượng thừa do một cặp vợ chồng viết ra, với tên người chồng có chữ "Quỳ", người vợ có chữ "Hoa"
Phần do ông chồng sáng tạo gọi là "Càn kinh" và phần do bà vợ sáng tạo gọi là "Khôn kinh" - hai phần này hoàn toàn khác biệt, thậm chí còn đối kháng nhau nữa! (Theo bản sửa đổi sau này của Kim Dung thì Quỳ hoa bảo điển do một thái giám trong cung sáng tạo ra, được xưng là "Quỳ Hoa lão tổ").
Sau một thời gian, bộ sách này vô tình truyền đến phái Nam Thiếu Lâm ở Phúc Kiến. Cùng lúc đó, có hai tiền nhân phái Hoa Sơn là Nguyên Mẫn Túc (sau này là tổ sư phe Khí tông) và Chu Tử Phong (sau này trở thành tổ sư phe Kiếm tông) cùng đến Nam Thiếu Lâm, không biết bằng cách nào đọc lén được bộ sách rồi về Hoa Sơn tu luyện
Khi biết chuyện, trụ trì Nam Thiếu Lâm là Hồng Diệp thiền sư đã sai môn đồ của mình là Độ Nguyên đến Hoa Sơn khuyên hai người kia không nên rèn luyện Quỳ hoa bảo điển. Hai người kia tưởng lầm Độ Nguyên đã tinh thông bộ Bảo Điển nên đọc lại nhờ nhà sư kiểm chứng.
Plot twist: Độ Nguyên thực ra không biết gì hết, nhưng cũng bị cuốn hút bởi bộ sách nên dụng tâm ghi nhớ, đêm về chép lại vào trong áo cà sa Sau đó hoàn tục trở thành Lâm Viễn Đồ, phát triển những kiến thức về kiếm thuật từ Quỳ hoa bảo điển thành Tịch tà kiếm pháp của họ Lâm nổi danh giang hồ.
Nguyên Mẫn Túc và Chu Tử Phong cùng nhau tu luyện Quỳ hoa bảo điển, nhưng mâu thuẫn về việc triết giải sách đã tranh cãi, dẫn đến việc chia rẽ phái Hoa Sơn thành hai trường phái: "Khí tông" coi trọng việc rèn luyện nội công (Càn kinh, hậu duệ tiêu biểu sau này là Nhạc Bất Quần) và "Kiếm tông" lấy việc rèn luyện kiếm chiêu làm trung tâm (Khôn Kinh, hậu duệ là Phong Bất Bình, Thành Bất Ưu...)
Hậu quả của việc này là hai phe tranh chấp, dẫn đến chém giết lẫn nhau, chỉ có một mình Phong Thanh Dương vì không tranh đua đấu đá nên thoát nạn. Kết cục là mười đại trưởng lão Nhật Nguyệt thần giáo kéo đến Hoa Sơn, cướp Quỳ hoa bảo điển về mình
Nguồn: soha.vn