Ai là hung thủ giấu mặt vụ ám sát Trương Phi?

Coc016833

New member
de12fc4101a1e55b3ce0.jpg


Trương Phi bị ám sát vì tính nóng nảy khiến anh em binh lính bất mãn – nhưng plot twist đây: đằng sau cái chết của ông là cả một âm mưu được setup từ lâu lắm rồi!

Nhà nghiên cứu Trung Quốc Uông Hoành Hoa chỉ ra luôn là trong "Tam Quốc diễn nghĩa", tác giả La Quán Trung đã dùng nhiều "chiêu che giấu sự thật" để phù hợp với concept "Lưu chống Tào" mà mọi người hay nhắc.

Theo ông Uông thì thực ra cái chết của Trương Phi ngoài lý do bản thân ông "bạo mà vô ơn", thì Lưu Bị và Gia Cát Lượng chính là những "hung thủ giấu mặt" đã âm thầm dựng án này từ lâu rồi đó!

Để giúp Lưu Thiện lên ngôi thuận lợi, bảo vệ cơ đồ nhà Lưu, Lưu Bị đã quyết định "qua cầu rút ván", thanh trừ luôn các "anh em" khác họ là Quan Vũ và Trương Phi.

Lưu Bị đã âm mưu loại trừ Quan Vũ rồi, thế thì liệu có để yên Trương Phi sao?

**Drama nội bộ Thục Hán**

Sau khi cục diện "Tam Quốc đỉnh lập" được định hình, giữa Lưu Bị và Quan Vũ đã bắt đầu có conflict về quan điểm chính trị.

Lưu Bị muốn làm Hoàng đế Trung Hưng, trong khi Quan Công lại chủ trương khôi phục triều Đông Hán luôn.

Lục đục nội bộ khiến thế lực Thục Hán mất đi ưu thế "nhân hòa" – thứ vốn được giữ khá ổn trong giai đoạn trước đại chiến Xích Bích.

So với Lưu Bị và Quan Vũ, Trương Phi không có lập trường chính trị rõ ràng. Ông không có xuất thân nghèo như Lưu Bị, cũng không có tư tưởng diệt cường hào như Quan Vũ.

Trương Phi ra trận thuần túy vì "nhiệt huyết hào tình", nghĩ rằng đại trượng phu thì phải ra giúp nước thôi.

Thực ra thì Trương Phi trung thành "với tất cả tông thân Hán triều", trong đó có Lưu Bị.

Khi Bị "từ chối" xưng Hán Trung Vương, Phi còn khuyên luôn: "Kẻ khác họ đều mong xưng đế, huống gì đại ca là chính tông của Hán triều. Đừng nói làm Hán Trung Vương, cho dù làm Hoàng đế cũng có gì không phải!"

0629119c9dc1cdfd9922.jpg


**Liệu có thực sự "chia đều" thiên hạ?**

Tuy nhiên, học giả Uông Hoành Hoa đánh giá con người Trương Phi "quá mức đơn giản". Ông lầm tưởng rằng con cháu mình cũng cam tâm ở "chiếu dưới", vĩnh viễn trung thành với gia tộc họ Lưu.

Ông cũng lầm tưởng rằng "anh cả" Lưu Bị sẽ mãi mãi giữ trọn lời thề nhân nghĩa, coi ông là "huynh đệ khác họ".

Trên thực tế, mô hình huynh đệ kết nghĩa "đồng sinh cộng tử" như La Quán Trung xây dựng chỉ phù hợp lúc đánh thiên hạ thôi, chứ không hợp với thời Hoàng đế chuyên quyền nắm thiên hạ.

Nếu Lưu - Quan - Trương đã "cùng nhau" dựng nên triều đình Thục Hán, thì về lý thuyết hậu duệ của họ phải cùng hưởng quyền kế thừa Hoàng vị, chỉ cần tuân thủ nguyên tắc "lập trưởng không lập ấu, lập hiền không lập ngu".

Nhưng về sau, Quan Hưng và Trương Bào lại quay sang đấu đá nhau, cho thấy thế hệ sau hoàn toàn không "mù quáng" đi theo setup của đời trước, mà dựa vào sức mạnh để giải quyết luôn.

Lưu Bị trong vai trò huynh trưởng, đồng thời cũng là người có lợi ích bị đe dọa trực tiếp, đương nhiên sẽ không để mô hình chính trị "lý tưởng" đó uy hiếp quyền kế vị và thống trị của Lưu Thiện, phá hủy huyết thống "Hoàng gia chính tông" của ông.

Chưa cần nói tới việc làm Hoàng đế Trung Nguyên, cho dù chỉ dừng ở ngôi Hán Trung Vương hay Hoàng đế Tây Thục, khả năng Lưu Bị chia sẻ thiên hạ với 2 họ Quan, Trương cũng không thể xảy ra, nhất là khi Lưu Thiện hoàn toàn không có năng lực cạnh tranh.

Vốn đã có sẵn ý đồ thoát khỏi mô hình "chính trị huynh đệ", Lưu Bị đã ngấm ngầm mượn tay Đông Ngô triệt hạ Quan Vũ, rồi dùng danh nghĩa "tầm thù" để hóa giải lời thề "đồng sinh cộng tử".

Như vậy là minh ước kết nghĩa tự nhiên được xóa sổ, mà Bị lại đường hoàng thâu tóm triều đình Thục Hán. Smart move!

Giống như tổ tiên mình là Hán Cao Tổ Lưu Bang, Lưu Bị cũng phải "tận diệt" những mối đe dọa trước, rồi mới tính chuyện công phạt Đông Ngô.

Lưu Bị là cao thủ dùng người. Ban đầu, Bị mượn tay Quan Vũ, Trương Phi để "cất cánh". Đến khi đại công sắp thành, lại muốn mượn tay người khác để loại trừ hậu họa.

Người được Lưu Bị "chọn mặt gửi vàng" không ai khác ngoài quân sư Gia Cát Lượng.

**Đòn hiểm của Khổng Minh**

Gia Cát Lượng cũng không phụ sự kỳ vọng của Lưu Bị đâu nhé! Với sở trường "tâm lý chiến" của mình, ông đã khuếch đại khiếm khuyết trong tính cách của Quan Vũ và Trương Phi bằng những "viên đạn bọc đường".

Khổng Minh hiểu rõ, muốn giúp một người thành công thì chỉ cần phát huy sở trường của họ. Ông cho Quan Vũ "cơ hội" chặn Tào Tháo ở đường Hoa Dung, mục đích để Quan Công thả Tào Tháo, được tiếng "nhân nghĩa thiên hạ".

Với Trương Phi, Khổng Minh cho ông lĩnh quân mai phục, diễn màn "tiếng thét trên cầu Đương Dương đẩy lui trăm vạn Tào binh", chính là giúp Phi khoe được cái "dũng" của mình.

12f2f054820fadc3f6a0.jpg


Đến khi Khổng Minh muốn "diệt" Quan Vũ, Trương Phi, ông chỉ cần "thổi phồng" cái Tôi của 2 vị danh tướng này lên là xong.

Khi Quan Vân Trường nhận được địa vị "ngũ hổ thượng tướng đệ nhất dũng" mà Lượng phong tặng đã nói: "Kẻ hiểu ta chính là Khổng Minh".

Nhưng Quan Công không ngờ được đó chính là "độc dược" mà Gia Cát Lượng gieo vào đầu ông, mà tưởng rằng bản thân đích thực uy chấn thiên hạ rồi.

Trương Phi nhận được 3 xe rượu ngon của Gia Cát Lượng gửi tặng, cũng tưởng rằng bản thân là "trí thần - tửu thần" vô địch thiên hạ, đánh đâu thắng đó.

Thực chất thì cả Quan Vũ và Trương Phi đều đã vui vẻ bước vào "con đường diệt vong" mà Khổng Minh bày sẵn rồi đấy.

**Trương Phi chết vì chính thói "ham rượu"**

Trong cả quá trình mưu hại Trương Phi, Lưu Bị không phải là kẻ đứng nhìn, mà còn tham gia "sâu" hơn cả vụ thanh trừng Quan Vân Trường nữa cơ.

Bề ngoài, Bị tỏ ra không tán thành Khổng Minh tặng rượu cho Trương Phi "để tránh Phi ham rượu mà để lỡ đại sự", nhưng không ngăn Gia Cát Lượng mà chỉ phái Ngụy Diên "trợ lực Trương Phi".

Lưu Bị xưng đế 3 năm không hề nhắc đến chuyện báo thù cho Quan Vũ, khiến Trương Phi "mất phương hướng", rồi đến một ngày đột nhiên hạ chỉ phát binh phạt Ngô.

Trong 3 năm đó, Trương Phi đã sớm trở thành "sâu rượu", ý chí tiêu tán, đâu còn là đại tướng lẫy lừng của Thục Hán nữa.

Việc Lưu Bị "nuôi" Trương Phi thành một kẻ nát rượu rồi ra lệnh "cấm rượu" trước ngày phạt Ngô được các học giả hiện đại đánh giá là một "đòn độc" rất cao tay.

Trương Phi là người "ưa mềm không ưa cứng", lệnh cấm của Lưu Bị chỉ khiến Phi càng ham rượu, mà Trương Phi càng ham rượu thì càng lộ rõ tính bạo ngược.

Theo nhiều học giả Trung Quốc, việc Trương Phi bị ám sát trong quân chỉ là màn cuối trong vở kịch mà Lưu Bị và Khổng Minh đã dựng sẵn, khiến Trương Phi "vì ngu dốt mà tự hại mình".

Còn Lưu Bị khi nghe tin thì "òa khóc" – có lẽ là khóc vì quá vui mừng đấy các bạn ơi!





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top